<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>HoChiMinh&#039;s Homepage - Cổng thông tin tư liệu về Chủ tịch Hồ Chí Minh - Một góc nhìn để hiểu Việt Nam</title>
	<atom:link href="http://thehehochiminh.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://thehehochiminh.wordpress.com</link>
	<description>&#34;Yêu Bác lòng ta trong sáng hơn!&#34;</description>
	<lastBuildDate>Sat, 23 Apr 2011 03:47:25 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='thehehochiminh.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://0.gravatar.com/blavatar/245a7c7958c5c69b748c9b811e661bf1?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>HoChiMinh&#039;s Homepage - Cổng thông tin tư liệu về Chủ tịch Hồ Chí Minh - Một góc nhìn để hiểu Việt Nam</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://thehehochiminh.wordpress.com/osd.xml" title="HoChiMinh&#039;s Homepage - Cổng thông tin tư liệu về Chủ tịch Hồ Chí Minh - Một góc nhìn để hiểu Việt Nam" />
	<atom:link rel='hub' href='http://thehehochiminh.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Cuốn sách đồ sộ về cuộc đời Bác Hồ ở Mỹ</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/23/cu%e1%bb%91n-sach-d%e1%bb%93-s%e1%bb%99-v%e1%bb%81-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-bac-h%e1%bb%93-%e1%bb%9f-m%e1%bb%b9/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/23/cu%e1%bb%91n-sach-d%e1%bb%93-s%e1%bb%99-v%e1%bb%81-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-bac-h%e1%bb%93-%e1%bb%9f-m%e1%bb%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 23 Apr 2011 02:28:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đánh giá - Nghiên cứu]]></category>
		<category><![CDATA[ho chi minh]]></category>
		<category><![CDATA[Ho Chi Minh - a life]]></category>
		<category><![CDATA[William J.Duiker]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.wordpress.com/?p=1068</guid>
		<description><![CDATA[ “Chủ tịch Hồ Chí Minh có chỗ đứng trang trọng trong ngôi đền tưởng niệm các anh hùng cách mạng đã từng tranh đấu quyết liệt để gióng lên tiếng nói trung thực của những con người cùng khổ trên toàn thế giới. Người là một sự kết hợp sinh động: nửa Lênin, nửa Gandhi&#8230;” [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1068&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><em><strong> “Chủ tịch Hồ Chí Minh có chỗ đứng trang trọng trong ngôi đền tưởng niệm các anh hùng cách mạng đã từng tranh đấu quyết liệt để gióng lên tiếng nói trung thực của những con người cùng khổ trên toàn thế giới. Người là một sự kết hợp sinh động: nửa Lênin, nửa Gandhi&#8230;”</strong></em></p>
<p style="text-align:justify;"><em><strong>Phỏng vấn GS William J. Duiker về tác phẩm &#8220;Ho Chi Minh a life&#8221;:<br />
</strong></em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Nguyên do nào khiến giáo sư lại đề tặng nhân dân VN cuốn sách về cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi đề tặng cuốn sách này cho nhân dân VN vì tôi đã nhận được sự giúp đỡ tận tình của nhiều người Việt khi viết cuốn sách và cũng cho rằng nhân dân VN đã kinh qua bao gian khổ, cho nên sự đề tặng đó là thích hợp nhất.</p>
<table width="219" border="1" cellspacing="5" cellpadding="0" align="right">
<tbody>
<tr>
<td>
<div align="center">
<table width="9" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p><strong><br />
GS William J. Duiker</strong></p>
<p><strong>Giữa 1960:</strong> từng là một viên chức ngoại giao phục vụ tại Nam VN và Đài Loan, sau chuyển sang công tác nghiên cứu và giảng dạy môn sử tại Đại học bang Pennsylvania, chuyên sâu về lịch sử hiện đại VN và Trung Quốc.</p>
<p><strong>1997:</strong> về hưu nhưng vẫn còn giảng dạy ở Viện Đào tạo ngoại giao tại thủ đô Mỹ và hiện sống tại bang Bắc Carolina, Hoa Kỳ.</p>
<p>Đã viết nhiều cuốn sách có giá trị về VN vào năm 1981 (giải thưởng sách chọn lọc có giá trị nhất năm 1982-1983). Năm 1994 và 1995 với Cuộc chiến tranh thần thánh: chủ nghĩa dân tộc và cách mạng trong VN bị chia cắt.</p>
<p>Cuốn sách Hồ Chí Minh, một cuộc đời  (NXB Hyperion, New York, năm 2000) dày 700 trang được đánh giá là cuốn tiểu sử về Bác Hồ đầy đủ và có giá trị nhất ở Hoa Kỳ hiện nay. Để thực hiện công trình đồ sộ này, ông đã phải dành gần 30 năm đi lại nhiều nơi và đến VN nhiều lần thu thập tài liệu nghiên cứu và phỏng vấn những người còn sống và biết rõ về Bác Hồ.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p style="text-align:justify;">* Có điều gì hấp dẫn trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh mà giáo sư lại dành gần 30 năm công sức đi lại nhiều nơi trên thế giới và nhiều lần đến VN để viết về tiểu sử Người?</p>
<p style="text-align:justify;">- Qua kinh nghiệm bản thân ở VN trong những năm 1960, tôi cảm thấy người VN có được quyết tâm chiến đấu hi sinh cho chính nghĩa cách mạng chính là nhờ ở sự lãnh đạo tài giỏi của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Càng nghiên cứu sâu về VN, tôi lại càng nhìn thấy Người là chiếc chìa khóa để ta có thể am hiểu được những gì đã xảy ra ở đó.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1068"></span>* Căn cứ vào đâu mà giáo sư cho rằng nhà cách mạng Hồ Chí Minh trước hết là một người dân tộc chủ nghĩa VN và sau đó mới là một người cộng sản quốc tế? Và Hồ Chí Minh là “con người tạo sự kiện” đã kết hợp được hai nguồn lực trung tâm trong lịch sử hiện đại VN: khát vọng độc lập dân tộc và kiếm tìm công bằng xã hội và kinh tế?</p>
<p style="text-align:justify;">- Khởi đầu Người là một người dân tộc chủ nghĩa và sau đó mới trở thành một người cộng sản, cơ bản là để đạt được các mục tiêu dân tộc của mình. Một khi trở thành người Mácxít, Người là một người cộng sản nhưng luôn có những quan điểm độc lập. Cho nên Người vừa là người dân tộc chủ nghĩa vừa là người cộng sản.</p>
<p style="text-align:justify;">“Con người tạo sự kiện” là người đứng ra gánh vác cả xã hội trên đôi vai của mình để hoàn thành những mục tiêu cao cả nào đó. Đó chính là điều Người đã làm.</p>
<p style="text-align:justify;">* Theo như mô tả của giáo sư thì Chủ tịch Hồ Chí Minh là một trong các nhà cách mạng lôi cuốn nhất của thế kỷ 20, chẳng những với nhân dân VN mà với hầu hết những người trên thế giới từng tiếp xúc với Người, gồm cả bạn bè lẫn kẻ đối nghịch. Giáo sư có thể cho biết vài ví dụ cụ thể?</p>
<p style="text-align:justify;">- Đúng vậy, những ví dụ thì có rất nhiều trong cuốn sách. Người có biệt tài lôi cuốn được cả bạn bè lẫn kẻ thù nghịch, bao gồm nhiều người không có cùng quan điểm và hệ ý thức với Người. Họ đều cho rằng thật là dễ chịu khi nói chuyện với Người. Người có thể lôi cuốn được cả người Mỹ, Pháp, Nga và Trung Quốc khi tỏ ra cho họ thấy rằng mình thật sự quí trọng đất nước họ. Người là bậc thầy trong nghệ thuật nói về những gì người đối thoại mình muốn nghe, trong khi vẫn bảo vệ được những ý kiến của mình.</p>
<p style="text-align:justify;">* Theo giáo sư, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dung hòa được ý kiến mọi người, tạo được sự đồng thuận trong nội bộ nhân dân và chủ trương tiến hành từng bước cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa ở VN. Như vậy, nếu Người còn sống sau năm 1975, giáo sư có nghĩ rằng cục diện chính trị VN thống nhất sẽ khác hơn là những gì đã diễn ra?</p>
<p style="text-align:justify;">- Người luôn có những mục tiêu cụ thể cần đạt được &#8211; độc lập, thống nhất và chủ nghĩa xã hội. Tôi nghĩ rằng nếu Người còn sống – và duy trì được ảnh hưởng mình trong lãnh đạo Đảng – thì VN đã không phải đối đầu với khó khăn sau chiến tranh nhiều như vậy. Tôi cho rằng Người sẽ ủng hộ mạnh mẽ đường lối đổi mới hiện nay của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN và làm cho đường lối đó có được sự ủng hộ to lớn hơn của nhân dân VN.</p>
<p style="text-align:justify;">* Giáo sư có nghĩ rằng Hoa Kỳ và VN đã đánh mất cơ hội sớm quan hệ với nhau ngay vào năm 1945 và như vậy đã tránh được cuộc đụng đầu đẫm máu vào những năm 1960, đầu 1970 nếu chính quyền Mỹ nhìn nhận chính quyền Hồ Chí Minh?</p>
<p style="text-align:justify;">- Trên nguyên tắc, cả hai nước đã đánh mất cơ hội thiết lập quan hệ tốt vào năm 1945. Tuy vậy, nếu nhìn lại sự căng thẳng gia tăng của chiến tranh lạnh, tôi không tin là có thể dung hòa được các mục tiêu của Hoa Kỳ và VN Dân chủ cộng hòa sau Thế chiến thứ 2.</p>
<p style="text-align:justify;">* Giáo sư đánh giá ra sao về tác động của cuộc chiến đấu và thắng lợi của VN do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo trên sách lược của chính quyền Mỹ đối với các nước thuộc thế giới thứ ba?</p>
<p style="text-align:justify;">- Đây là một câu hỏi quá lớn để có thể trả lời một cách vắn tắt. Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ rằng với một đường lối cứng rắn ở Đông Nam Á, Hoa Kỳ khó lòng chấp nhận một chính quyền xã hội chủ nghĩa hoặc cách mạng ôn hòa trong vùng. /.</p>
<p style="text-align:right;"><strong>NGUYỄN HỮU THÁI</strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1068/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1068/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1068&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/23/cu%e1%bb%91n-sach-d%e1%bb%93-s%e1%bb%99-v%e1%bb%81-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di-bac-h%e1%bb%93-%e1%bb%9f-m%e1%bb%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bản yêu sách của nhân dân An Nam gửi Hội nghị Vécxây</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/b%e1%ba%a3n-yeu-sach-c%e1%bb%a7a-nhan-dan-an-nam-g%e1%bb%adi-h%e1%bb%99i-ngh%e1%bb%8b-vecxay/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/b%e1%ba%a3n-yeu-sach-c%e1%bb%a7a-nhan-dan-an-nam-g%e1%bb%adi-h%e1%bb%99i-ngh%e1%bb%8b-vecxay/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Apr 2011 07:50:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.wordpress.com/?p=1066</guid>
		<description><![CDATA[Tháng 6 năm 1919, nghe tin các đoàn đại biểu mười mấy nước Đồng minh chiến thắng họp ở Vécxây cách thủ đô Pari 14 km, Nguyễn Tất Thành bàn với nhà yêu nước Phan Châu Trinh và luật sư, tiến sĩ Phan Văn Trường viết bản &#8221;Yêu sách của nhân dân An Nam&#8221; gửi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1066&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><strong>Tháng 6 năm 1919, nghe tin các đoàn đại biểu mười mấy nước Đồng minh chiến thắng họp ở Vécxây cách thủ đô Pari 14 km, Nguyễn Tất Thành bàn với nhà yêu nước Phan Châu Trinh và luật sư, tiến sĩ Phan Văn Trường viết bản &#8221;Yêu sách của nhân dân An Nam&#8221; gửi Hội nghị Vécxây.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Nhà yêu nước họ Phan trịnh trọng nói:</p>
<p style="text-align:justify;">- Bảy điều yêu sách mà anh Thành nêu ra, theo tôi thật là xác đáng và đúng như bọn mình thường trao đổi với nhau. Chú Trường xem có nên thêm điều gì không?</p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi thấy thế là tốt&#8230; Thử xem còn vấn đề gì về quyền của nhân dân ta cần đòi&#8230;- Văn Trường nói và gõ nhẹ vào trán mình theo thói quen của ông khi cần suy tính một điều gì.</p>
<p style="text-align:justify;">- Thưa hai bác &#8211; Tất Thành lên tiếng &#8211; Hôm trước cháu phác thảo ra 7 điều yêu sách đưa hai bác xem, nhưng đêm hôm qua cháu mới nảy thêm một ý. Cháu thấy rằng ở Đông Dương, bọn quan lại chỉ dựa vào các sắc lệnh của tên toàn quyền để cai trị dân ta mà không hề có luật. Cháu muốn đưa thêm một điều yêu sách nữa: “Thay thế chế độ sắc lệnh bằng chế độ luật pháp”.</p>
<p style="text-align:justify;">- Đúng! Đúng. Luật sư họ Phan sôi nổi hưởng ứng. Muốn cho dân ta có tự do thì phải đòi họ cai trị theo luật pháp!</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi cũng tán đồng! Phan Châu Trinh nói như kết luận buổi gặp mặt. Bây giờ ta làm thế nào để chuyển bản Yêu sách tới Hội nghị Vécxây đây?</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1066"></span>Tất Thành:</p>
<p style="text-align:justify;">- Thưa bác, cháu nghĩ rằng phải nhờ bác Phan Văn Trường viết ngay ra bằng tiếng Pháp thì mới kịp.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai ngày sau, Nguyễn Tất Thành đã ngồi bên luật sư Phan Văn Trường, trước bản &#8221;Yêu sách của nhân dân An Nam&#8221; vừa thảo xong bằng tiếng Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">- Chúng ta sẽ đứng tên dưới bản yêu sách này như thế nào đây? Bác đứng tên nhé. Nguyễn Tất Thành nêu ý kiến.</p>
<p style="text-align:justify;">- Không! Phan Văn Trường đáp &#8211; bản Yêu sách này tuy là tôi chấp bút viết ra bằng tiếng Pháp. Nhưng tôi phải viết chỉ vì anh chưa thông thạo Pháp văn mà thôi, chứ sáng kiến lớn lao này là của anh, và hầu hết ý kiến nêu ra trong bản Yêu sách cũng là của anh.</p>
<p style="text-align:justify;">- Thưa bác, sáng kiến của cháu cũng chỉ là phản ánh nguyện vọng chung của những người yêu nước chứ có phải của riêng cháu đâu. Bác là một nhân vật có danh tiếng, bà con Việt kiều trên đất Pháp đều biết bác là một luật sư yêu nước dám bênh vực công lý, che chở cho bà con. Bác đứng tên cho bản yêu sách này thì giá trị của nó càng cao, ảnh hưởng của nó càng rộng.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">- Không! Không thể được! Tôi tuy có chút danh vọng hơn anh ngày nay, nhưng cái tâm, cái chí của anh còn lớn hơn tôi nhiều. Vả lại về nguyên tắc, người trí thức không được phép lấy công người khác làm công của mình: “Cái gì của Xêda thì phải trả lại cho Xêda&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Đó mới là lẽ phải. Chẳng những tôi không thể đứng tên, mà bác Hy Mã Phan Châu Trinh cũng không nên đứng tên.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc trao đổi giữa hai nhà yêu nước đi tới kết luận: dùng một cái tên gì tiêu biểu cho nguyện vọng chung của nhân dân, nhưng phải là tên một cá nhân thì tính chất pháp nhân của văn bản mới có giá trị. Cuối cùng anh Nguyễn quyết định tự mình đứng mũi chịu sào với cái tên chung cho tấm lòng của mọi người. Anh ký:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Thay mặt nhóm những người yêu nước An Nam</p>
<p style="text-align:justify;">NGUYỄN ÁI QUỐC</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Ngay buổi chiều hôm ấy, sau khi bản Yêu sách được gửi đi, anh Nguyễn rời khỏi nhà số 6 đường Vila đê Gôbơlanh, nơi anh vẫn ở với luật sư Phan Văn Trường. Anh sống bí mật, đề phòng sự truy lùng ráo riết của bọn mật thám Bộ Thuộc địa Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Vào buổi sáng sớm có người đến bấm chuông căn nhà số 6 phố Đôbinhi. Đây là nhà của Giuyn Cămbông, đại sứ cũ của Pháp ở Đức, hiện là thành viên của đoàn đại biểu Pháp đi dự Hội nghị Vécxây. Giơnơvievơ Tabui, cô cháu gái trẻ của Cămbông ra mở cửa. Sau này cô là một nhà báo nổi tiếng, nhưng lúc bấy giờ cô là thư ký của cậu cô. Người bấm chuông là một thanh niên châu Á, mảnh khảnh, có khuôn mặt cởi mở, dễ mến, đôi mắt to, sáng long lanh. Anh lịch sự chào cô và nói bằng thứ tiếng Pháp không sõi:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi muốn trao cho ngài đại sứ Cămbông một văn kiện.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Giơnơvievơ mời khách đến sớm vào nhà rồi ra hiệu cho khách ngồi xuống cạnh chiếc bàn dài chạm trổ theo kiểu đế chế. Chiếc bàn này hiện nay vẫn kê trong phòng khách gia đình Tabui. Cô gái hỏi người thanh niên là ai?</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">- Thưa cô, tôi là Nguyễn Ái Quốc, tôi muốn gặp ngài Cămbông.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Chàng thanh niên lấy ra một cuốn giấy buộc bằng dây mảnh. Anh mở ra và trao cho cô gái.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi đến đây để trao cho ngài đại sứ “bản trần tình” của nhân dân Đông Dương.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể thấy ngay là những tờ giấy trong cuộn giấy viết bằng một thứ chữ rất đẹp. Tờ đầu tiên là bức thư gửi cho chủ nhà:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8221;Thưa ngài đại sứ Cămbông, đại điện toàn quyền của nước Pháp tại Hội nghị Vécxây. Tôi là người đại diện cho nhân dân Đông Dương. Chúng tôi là một dân tộc chậm phát triển, chúng tôi đã được biết thế nào là nền văn minh của nước Ngài …&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Tài liệu mà người thanh niên châu Á mang đến có tên là “Bản Yêu cách của nhân dân An Nam&#8221;. Bản Yêu sách viết:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">“Trong khi chờ cho nguyên tắc dân tộc sẽ từ lĩnh vực lý tưởng chuyển vào lĩnh vực hiện thực do chỗ quyền tự quyết thiêng liêng của các dân tộc được thừa nhận thật sự, nhân dân nước An Nam trước kia, nay là xứ Đông &#8211; Pháp, xin trình với các quý Chính phủ trong Đồng minh nói chung và với Chính phủ Pháp đáng kính nói riêng, những yêu sách khiêm tốn sau đây:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;</p>
<p style="text-align:justify;">2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xóa bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;</p>
<p style="text-align:justify;">3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;</p>
<p style="text-align:justify;">4. Tự do lập hội và hội họp;</p>
<p style="text-align:justify;">5 Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;</p>
<p style="text-align:justify;">6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;</p>
<p style="text-align:justify;">7 Thay thế chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;</p>
<p style="text-align:justify;">8. Đoàn đại biểu thường trực của nguời bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Vài ngày sau, các đoàn đại biểu khác tham gia Hội nghị và nhiều nghị sĩ Pháp cũng nhận được bản yêu sách tương tự như vậy. Kèm theo bản yêu sách có bức thư ngắn:</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">“Thưa ngài! Nhân dịp chiến thắng của Đồng minh, chúng tôi xin mạn phép gửi để Ngài kèm theo đây bản ghi những yêu sách của nhân dân An Nam. Tin tưởng ở sự độ lượng cao cả của Ngài, chúng tôi mong Ngài ủng hộ bản yêu sách này trước những người có thẩm quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Thay mặt nhóm những người An Nam yêu nước: Nguyễn Ái Quốc”.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta nhiều lần bắt gặp người thanh niên Việt Nam kiên trì này với tập giấy tờ cặp dưới nách tại các hành lang ồn ào, mù mịt khói thuốc của các ban biên tập báo ở Pari, trong các gian phòng chật chội do các công đoàn và đảng Xã hội thuê để tổ chức các cuộc họp và mít tinh.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Lui Ácnu, Trưởng ban Đông Dương của Sở Mật thám Pháp, sau này là Chánh mật thám Pháp ở Đông Dương, nhún vai khi nghe báo cáo về hành động của một người nào đó tên là Nguyễn Ái Quốc và về nội dung một &#8221;tài 1iệu chống Pháp&#8221; đang được người đó phân phát khắp nơi. Do nghề nghiệp đòi hỏi, Ácnu hầu như biết rất rõ mọi người An Nam khả nghi sống ở Pari, được báo cáo tỉ mỉ về bước đi của “những kẻ chủ mưu gây bất an” từ Đông Dương sang. Một trong những người đó là Phan Châu Trinh, mở một hiệu ảnh và thực tế đã ngừng hoạt động chính trị. Vả lại, hành động “khiêu khích&#8221; như vậy vốn không phải là Phan Châu Trinh, vì ông lúc nào cũng có thái độ kính nể nước Pháp. Một người khác là luật sư Phan Văn Trường, cũng sống ở Pari, được coi là nhà mácxít, nhưng chỉ là người dịch sách báo chính trị ra tiếng Việt và không bao giờ tham gia làm những việc như vậy. Chỉ còn một người duy nhất trong số những nhân vật quen biết cũ của Sở Mật thám dám cả gan làm việc này là Phan Bội Châu. Nhưng Ácnu biết chắc chắn Phan Bội Châu đang ở một nơi nào đó tại miền Nam Trung Quốc, hơn nữa, mới đây ông ta có cho đăng một bài báo, lời lẽ rất ôn hoà có lợi cho chủ trương hợp tác Pháp &#8211; Việt.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Vào lúc đó, cả Ácnu &#8211; kẻ có con mắt cú vọ, nhòm ngó khắp nơi, thậm chí cả những người bạn gần gũi của người yêu nước trẻ tuổi đã cả gan cất lên tiếng nói bảo vệ nhân dân bị áp bức của mình ngay giữa trái tim của bọn đế quốc Pháp cũng không biết được và cũng không thể ngờ rằng, Nguyễn Ái Quốc &#8211; tác giả bản Yêu sách, anh Văn Ba &#8211; người phụ bếp trên tàu biển, cậu bé ham hiểu biết Nguyễn Tất Thành &#8211; người con trai quan Phó bảng duy nhất ở làng Sen, cũng chỉ là một người mà thôi./.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>(Trích trong Kể chuyện Bác Hồ, Nxb Giáo dục, Hà Nội, 2006)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1066/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1066/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1066&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/b%e1%ba%a3n-yeu-sach-c%e1%bb%a7a-nhan-dan-an-nam-g%e1%bb%adi-h%e1%bb%99i-ngh%e1%bb%8b-vecxay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Yêu sách của Nhân dân An Nam (1919)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/yeusach/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/yeusach/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Apr 2011 07:48:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hồ Chí Minh toàn tập]]></category>
		<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Thư gửi tổng thống Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Việt Nam yêu cầu ca]]></category>
		<category><![CDATA[Yêu sách của nhân dân An Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.wordpress.com/?p=1063</guid>
		<description><![CDATA[Từ ngày Đồng minh thắng trận, tất cả các dân tộc bị lệ thuộc đều chứa chan hy vọng rằng theo những lời cam kết chính thức và trịnh trọng mà các cường quốc Đồng minh đã tuyên bố với toàn thế giới, trong cuộc đấu tranh của Văn minh chống Dã man, thì tiền [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1063&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><em><strong>Từ ngày Đồng minh thắng trận, tất cả các dân tộc bị lệ thuộc đều chứa chan hy vọng rằng theo những lời cam kết chính thức và trịnh trọng mà các cường quốc Đồng minh đã tuyên bố với toàn thế giới, trong cuộc đấu tranh của Văn minh chống Dã man, thì tiền đồ một thời đại công lý và chính nghĩa nhất định là phải đến với họ. </strong></em></p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi chờ cho nguyên tắc dân tộc sẽ từ lĩnh vực lý tưởng chuyển vào lĩnh vực hiện thực do chỗ quyền tự quyết thiêng liêng của các dân tộc được thừa nhận thật sự, nhân dân nước An Nam trước kia, nay là xứ Đông &#8211; Pháp, xin trình với các quý Chính phủ trong Đồng minh nói chung và với Chính phủ Pháp đáng kính nói riêng, những yêu sách khiêm tốn sau đây:</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1063"></span>1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;</p>
<p style="text-align:justify;">2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những <em>đảm bảo về mặt pháp luật</em> như người Âu châu; <em>xoá bỏ hoàn toàn</em> các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;</p>
<p style="text-align:justify;">3. Tự do <em>báo chí</em> và tự do <em>ngôn luận</em> ;</p>
<p style="text-align:justify;">4. Tự do <em>lập hội</em> và <em>hội họp</em>;</p>
<p style="text-align:justify;">5. Tự do <em>cư trú ở nước ngoài</em> và tự do xuất dương;</p>
<p style="text-align:justify;">6. Tự do <em>học tập</em>, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;</p>
<p style="text-align:justify;">7. Thay <em>chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;</em></p>
<p style="text-align:justify;">8. Đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.</p>
<p style="text-align:justify;">Đưa ra những yêu sách trên đây, nhân dân An Nam trông cậy vào chính nghĩa thế giới của tất cả các cường quốc và đặc biệt tin vào lòng rộng lượng của nhân dân Pháp cao cả, tức là của những người đang nắm vận mệnh của nhân dân An Nam, của những người, do chỗ nước Pháp là một nước Cộng hoà, nên được coi là những người bảo hộ cho nhân dân An Nam. Khi nhân dân An Nam nhắc đến sự &#8220;bảo hộ&#8221; của nhân dân Pháp, thì không lấy thế làm hổ nhục chút nào mà trái lại còn lấy làm vinh dự: vì nhân dân An Nam biết rằng nhân dân Pháp đại biểu cho tự do và công lý, và không bao giờ từ bỏ lý tưởng cao cả của mình là tình bác ái toàn thế giới. Vì thế, nghe theo tiếng nói của những người bị áp bức, là nhân dân Pháp sẽ làm tròn nhiệm vụ của mình đối với nước Pháp và đối với Nhân loại.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Thay mặt nhóm những người yêu nước An Nam</strong><br />
<strong> NGUYỄN ÁI QUỐC</strong></p>
<p style="text-align:right;">Tài liệu tiếng Pháp, bản chụp</p>
<p style="text-align:right;">lưu tại Viện Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:center;">
<div id="attachment_1064" class="wp-caption aligncenter" style="width: 188px"><img class="size-full wp-image-1064" title="Hình ảnh bản yêu sách bằng tiếng pháp. Ảnh: Sưu tầm" src="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2011/04/hinhanhbanyeusach.jpg?w=178&#038;h=250" alt="" width="178" height="250" /><p class="wp-caption-text">Hình ảnh bản yêu sách bằng tiếng pháp. Ảnh: Sưu tầm</p></div>
<p style="text-align:justify;"><strong> </strong></p>
<h2 style="text-align:center;"><strong>THƯ GỬI TỔNG THỐNG MỸ</strong></h2>
<p style="text-align:justify;">Pari, ngày 18-6-1919</p>
<p style="text-align:justify;"><em>Kính gửi Ngài Tổng thống Cộng hoà Hợp chủng quốc,</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em> Đại biểu ở Hội nghị Hoà bình.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Thưa Ngài,</em></p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dịp chiến thắng của Đồng minh, chúng tôi xin mạn phép gửi đến Ngài, kèm theo đây bản ghi các yêu sách của nhân dân An Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Tin tưởng ở độ lượng cao cả của Ngài, chúng tôi mong Ngài ủng hộ trước những người có thẩm quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Xin Ngài vui lòng nhận sự biểu thị lòng kính trọng sâu sắc của chúng tôi.</p>
<h2 style="text-align:justify;"><em> </em></h2>
<p style="text-align:right;"><em>Thay mặt nhóm những người yêu nước An Nam</em><br />
NGUYỄN ÁI QUỐC</p>
<p style="text-align:right;">56, phố Mơxiơ Lơ Pranhxơ, Pari</p>
<p style="text-align:right;">Thư đánh máy, tiếng Pháp,</p>
<p style="text-align:right;">bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<h2 style="text-align:center;"><strong>VIỆT NAM YÊU CẦU CA</strong></h2>
<p style="text-align:justify;"><strong> </strong></p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Rằng nay gặp hội Giao hoà,</p>
<p style="text-align:justify;">Muôn dân hèn yếu gần xa vui tình.</p>
<p style="text-align:justify;">Cậy rằng các nước Đồng minh,</p>
<p style="text-align:justify;">Đem gương công lý giết hình dã man.</p>
<p style="text-align:justify;">Mấy phen công bố rõ ràng,</p>
<p style="text-align:justify;">Dân nào rồi cũng được trang bình quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Nam xưa cũng oai thiêng,</p>
<p style="text-align:justify;">Mà nay đứng dưới thuộc quyền Lang Sa.</p>
<p style="text-align:justify;">Lòng thành tỏ nỗi sút sa,</p>
<p style="text-align:justify;">Giám xin đại quốc soi qua chút nào.</p>
<p style="text-align:justify;">Một xin tha kẻ đồng bào,</p>
<p style="text-align:justify;">Vì chưng chính trị mắc vào tù giam.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai xin phép luật sửa sang,</p>
<p style="text-align:justify;">Người Tây người Việt hai phương cùng đồng.</p>
<p style="text-align:justify;">Những toà đặc biệt bất công,</p>
<p style="text-align:justify;">Giám xin bỏ dứt rộng dung dân lành.</p>
<p style="text-align:justify;">Ba xin rộng phép học hành,</p>
<p style="text-align:justify;">Mở mang kỹ nghệ, lập thành công thương.</p>
<p style="text-align:justify;">Bốn xin được phép hội hàng,</p>
<p style="text-align:justify;">Năm xin nghĩ ngợi nói bàn tự do.</p>
<p style="text-align:justify;">Sáu xin được phép lịch du,</p>
<p style="text-align:justify;">Bốn phương mặc sức, năm châu mặc tình</p>
<p style="text-align:justify;">Bảy xin hiến pháp ban hành,</p>
<p style="text-align:justify;">Trăm đều phải có thần linh pháp quyền</p>
<p style="text-align:justify;">Tám xin được cử nghị viên,</p>
<p style="text-align:justify;">Qua Tây thay mặt giữ quyền thổ dân.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Tám điều cạn tỏ xa gần,</p>
<p style="text-align:justify;">Chứng nhờ vạn quốc công dân xét tình.</p>
<p style="text-align:justify;">Riêng nhờ dân Pháp công bình,</p>
<p style="text-align:justify;">Đem lòng đoái lại của mình trong tay.</p>
<p style="text-align:justify;">Pháp dân nức tiếng xưa nay,</p>
<p style="text-align:justify;">Đồng bào, bác ái sánh tầy không ai!</p>
<p style="text-align:justify;">Nỡ nào ngảnh mặt ngơ tai,</p>
<p style="text-align:justify;">Để cho mấy ức triệu người bơ vơ.</p>
<p style="text-align:justify;">Dân Nam một dạ ước mơ,</p>
<p style="text-align:justify;">Lâu nay từng núp bóng cờ tự do.</p>
<p style="text-align:justify;">Rộng xin dân Pháp xét cho,</p>
<p style="text-align:justify;">Trong phò tiếng nước, sau phò lẽ công.</p>
<p style="text-align:justify;">Dịch mấy chữ quốc âm bày tỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Để đồng bào lớn nhỏ được hay.</p>
<p style="text-align:justify;">Hoà bình may gặp hội này,</p>
<p style="text-align:justify;">Tôn sùng công lý, đoạ đày dã man.</p>
<p style="text-align:justify;">Nay gặp hội khải hoàn hỉ hả,</p>
<p style="text-align:justify;">Tiếng vui mừng khắp cả đồng &#8211; dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Tây vui chắc đã mười phần,</p>
<p style="text-align:justify;">Lẽ nào Nam lại chịu thân tôi đòi.</p>
<p style="text-align:justify;">Hẵng mở mắt mà soi cho rõ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nào Ai Lan, Ấn Độ, Cao Ly,</p>
<p style="text-align:justify;">Xưa, hèn phải bước suy vi,</p>
<p style="text-align:justify;">Nay, gần độc lập cũng vì dân khôn</p>
<p style="text-align:justify;">Hai mươi triệu quốc hồn Nam Việt</p>
<p style="text-align:justify;">Thế cuộc này phải biết mà lo.</p>
<p style="text-align:justify;">Đồng bào, bình đẳng, tự do,</p>
<p style="text-align:justify;">Xét mình rồi lại đem so mấy người.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngổn ngang lời vắn ý dài,</p>
<p style="text-align:justify;">Anh em đã thấu lòng này cho chưa.</p>
<p style="text-align:right;"><strong>NGUYỄN ÁI QUỐC</strong></p>
<p style="text-align:right;">Tài liệu viết tay, tiếng Việt,</p>
<p style="text-align:right;">bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1063/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1063/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1063&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/04/10/yeusach/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2011/04/hinhanhbanyeusach.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Hình ảnh bản yêu sách bằng tiếng pháp. Ảnh: Sưu tầm</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Xuất bản lần ba Hồ Chí Minh toàn tập (15 tap)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/01/30/xu%e1%ba%a5t-b%e1%ba%a3n-l%e1%ba%a7n-ba-h%e1%bb%93-chi-minh-toan-t%e1%ba%adp-15-tap/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/01/30/xu%e1%ba%a5t-b%e1%ba%a3n-l%e1%ba%a7n-ba-h%e1%bb%93-chi-minh-toan-t%e1%ba%adp-15-tap/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 29 Jan 2011 17:22:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hồ Chí Minh toàn tập]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.wordpress.com/?p=1059</guid>
		<description><![CDATA[Sáng 17-1, NXB Chính Trị Quốc Gia &#8211; Sự Thật đã tổ chức lễ công bố bộ Hồ Chí Minh toàn tập xuất bản lần thứ ba. Bộ Hồ Chí Minh toàn tập xuất bản lần thứ ba gồm 15 tập, với trên 3.300 tác phẩm quan trọng, trong đó có bổ sung trên 800 [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1059&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><strong>Sáng 17-1, NXB Chính Trị Quốc Gia &#8211; Sự Thật đã tổ chức lễ công bố bộ Hồ Chí Minh toàn tập xuất bản lần thứ ba. Bộ Hồ Chí Minh toàn tập xuất bản lần thứ ba gồm 15 tập, với trên 3.300 tác phẩm quan trọng, trong đó có bổ sung trên 800 tài liệu mới của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ năm 1912-1969 đã được xác minh và thẩm định.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Theo đại diện NXB, bộ Hồ Chí Minh toàn tập mới sẽ cung cấp thêm những tư liệu nêu lên những đóng góp to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh với cách mạng thế giới. Trong bộ mới, những tác phẩm viết chung của Chủ tịch Hồ Chí Minh được để ở phần phụ lục. Các tác phẩm chưa có đầy đủ dữ kiện để xác định của Chủ tịch Hồ Chí Minh được xếp trong phần “Những tác phẩm có thể của Chủ tịch Hồ Chí Minh” để bạn đọc tham khảo và góp phần xác minh thêm.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1059"></span>Trong dịp Đại hội Đảng lần thứ XI, ba tập đầu của bộ Hồ Chí Minh toàn tập sẽ được phát hành. 15 tập của bộ Hồ Chí Minh toàn tập dự kiến sẽ hoàn thành việc biên tập, xuất bản trọn vẹn trong tháng 5-2011.</p>
<p style="text-align:justify;">Bộ Hồ Chí Minh toàn tập được xuất bản lần đầu tiên năm 1990 nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Người gồm 10 tập sách, lần thứ hai (năm 2000) gồm 12 tập.</p>
<p style="text-align:right;"><em>Theo HÀ HƯƠNG &#8211; Tuoi Tre</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1059/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1059/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1059&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2011/01/30/xu%e1%ba%a5t-b%e1%ba%a3n-l%e1%ba%a7n-ba-h%e1%bb%93-chi-minh-toan-t%e1%ba%adp-15-tap/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nhà văn Sơn Tùng được đề nghị phong tặng danh hiệu &#8220;Anh hùng lao động&#8221;</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/15/nha-van-s%c6%a1n-tung-hai-ngon-tay-va-hang-ch%e1%bb%a5c-d%e1%ba%a7u-sach/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/15/nha-van-s%c6%a1n-tung-hai-ngon-tay-va-hang-ch%e1%bb%a5c-d%e1%ba%a7u-sach/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 Dec 2010 11:51:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>
		<category><![CDATA[Diễn đàn "Hồ Chí Minh học"]]></category>
		<category><![CDATA[Búp sen xanh]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Minh Triết]]></category>
		<category><![CDATA[Nhà văn Sơn Tùng]]></category>
		<category><![CDATA[Nhà văn Sơn Tùng được đề nghị phong tặng danh hiệu "Anh hùng lao động"]]></category>
		<category><![CDATA[Sơn Tùng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1050</guid>
		<description><![CDATA[Hơi muộn, nhưng vẫn còn kịp, đó là việc Hội Nhà văn VN đang xúc tiến hồ sơ đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho nhà văn Sơn Tùng, khi ông vừa qua những giờ khắc thử thách nghiệt ngã nhất của bệnh tật ở tuổi 83. * Nhà văn Sơn [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1050&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:left;"><strong><em>Hơi muộn, nhưng vẫn còn kịp, đó là việc Hội Nhà văn VN đang xúc tiến hồ sơ đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho nhà văn Sơn Tùng, khi ông vừa qua những giờ khắc thử thách nghiệt ngã nhất của bệnh tật ở tuổi 83.</em></strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:left;"><strong>* Nhà văn Sơn Tùng: Hai ngón tay và hàng chục đầu sách</strong></p>
<p style="text-align:right;"><strong>THIÊN AN</strong></p>
<div style="text-align:justify;">Tác giả “Búp sen xanh” &#8211; Sơn Tùng, đã sống một đời văn đáng tự hào, bằng nghị lực viết phi thường của một người thương binh nặng.</div>
<div style="text-align:justify;"></div>
<div style="text-align:justify;"><strong>Tập nói ở tuổi 83</strong></div>
<div style="text-align:justify;">
<p>Đã năm tháng trôi qua kể từ ngày nhà văn trở bệnh nặng do vết thương cũ tái phát (ba mảnh đạn M79 găm vào đầu tại chiến trường Tây Ninh tháng 4.1971) trong thể trạng nguy kịch: Xuất huyết não, huyết áp rất cao, liệt nửa người. Tới thăm ông tại khu điều trị cấp cứu A9 Bệnh viện Bạch Mai vào ngày 30.6.2010, Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết &#8211; người bạn chiến đấu cũ của ông, đã xúc động nhắc lại kỷ niệm không thể quên giữa hai người trong giờ phút sinh tử: “Khi anh Sơn Tùng bị thương nặng, tôi là người đã cõng anh ấy đi cấp cứu” và căn dặn các bác sĩ: “Anh Sơn Tùng là nhà văn được nhân dân yêu mến. Các đồng chí hãy cố gắng hết sức để cứu chữa cho nhà văn Sơn Tùng”.</p>
<p><span id="more-1050"></span>Còn giờ đây, khi đã tạm đi qua được những giờ phút gay go nhất, nhà văn lại trở lại căn gác nhỏ đơn sơ của mình bên người vợ một đời tần tảo. “Lúc này chăm ông ấy cứ như chăm một em bé, vì thể trạng tuy có khá lên được đôi chút, nhưng vẫn còn yếu lắm: Thức ăn thì là cháo xay nhuyễn, tập ăn đã đành, lại còn tập nói&#8230; bà Mai &#8211; vợ nhà văn nói. Trước đó, sau khi điều trị bằng tây y, ông đã chuyển qua điều trị bằng đông y tại Viện Y học cổ truyền dân tộc Tuệ Tĩnh.</p>
<p>Tới thăm ông, chị Lê Phương Liên &#8211; biên tập viên NXB Kim Đồng, cũng là người đầu tiên tiếp xúc với “Búp sen xanh”, tác phẩm để đời của nhà văn khi còn ở dạng bản thảo &#8211; xót xa nói: “Thật không thể tưởng tượng nổi giờ ông lại có thể trở nên gầy gò, bé nhỏ, mong manh đến thế trên chiếc xe lăn&#8230;”. “Trước, ông ấy nặng chừng 46 cân, giờ giỏi lắm chỉ còn 35 cân&#8230;” &#8211; bà Mai nói, nhưng giọng điệu vẫn tràn đầy lạc quan, như thể đó là thứ “tài sản tinh thần” lớn nhất mà bà nhận được từ người bạn đời giàu nghị lực, sau bao năm chung sống. Bà nhớ rõ ngày chồng mình nhập viện, cũng như ngày ông bị thương ở chiến trường (15.4.1971) vì đó là những ngày “tôi thường tặng hoa cho chồng để động viên ông ấy”.</p>
<p><strong>Còn nhiều dự định dang dở</strong></p>
<p>Một đời viết có duyên, đôi khi, chỉ cần để lại cho đời một câu thơ, một đầu sách, đã là đáng tự hào. Với Sơn Tùng, lẽ dĩ nhiên, ông để lại nhiều hơn thế, dù nhắc đến ông, điều đầu tiên người ta nhắc đến hẳn nhiên là ba chữ “Búp sen xanh” &#8211; một cuốn sách đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong ký ức của nhiều thế hệ bạn đọc bởi những trang viết kỹ lưỡng, chân tình, xúc động. Không chỉ “Búp sen xanh”, ông còn quyết dành trọn cả đời viết của mình cho đề tài gan ruột: Hồ Chí Minh, với cả chục đầu sách: Nhớ nguồn, Kỷ niệm tháng năm, Bông sen vàng, Trái tim quả đất, Bác về, Từ làng Sen, Hẹn gặp lại Sài Gòn, Hoa râm bụt, Sáng ánh tâm đăng, Bác ở nơi đây, Chuyện Bác Hồ cả trăm năm chưa hề thấu ngọn nguồn&#8230;</p>
<p>Và trân quý hơn, ông đã đến với nghề viết bằng một tâm nguyện lớn: Quyết “tàn nhưng không phế” để đi đến cùng lý tưởng sống, lý tưởng viết của mình &#8211; điều vẻ như thật “xa xỉ” với nhiều cây viết trẻ sau này, vốn hầu hết chỉ coi nghề viết như một cuộc chơi. Bởi chiến tranh đã không chỉ găm vào đầu ông những đầu đạn hiểm ác mà nếu gắp nó ra, ông buộc phải chấp nhận mất trí nhớ (và cuối cùng, ông chọn chung sống với nó để giữ nghề viết), mà chiến tranh còn cướp đi của ông 3 ngón tay để trong mấy chục năm cầm bút, ông đã phải mệt nhoài trên trang viết với chỉ hai ngón tay còn lại.</p>
<p>Hai ngón tay và hàng chục đầu sách, không chỉ về Hồ Chí Minh &#8211; “con người và con đường” với gần 10 đầu sách, về những cái tên đã đi vào lịch sử như: Tổng Bí thư Trần Phú hay Nguyễn Hữu Tiến &#8211; người vẽ cờ tổ quốc&#8230;, mà còn về bao con người vô danh khác như: Anh hoạ sĩ mù, những cô gái sa chân lỡ bước&#8230; Ngoài ra, còn nhiều dự định dang dở khác mà ông hằng ấp ủ như một cuốn sách viết về đại thi hào Nguyễn Du, hay viết về vùng cửa biển quê hương Diễn Châu &#8211; Nghệ An của ông&#8230;</p>
<p>Trước khi là nhà văn, ông từng là nhà báo (phóng viên Báo Tiền Phong) và vì vậy, cầm bút viết về muôn mặt đời sống đã là một phản xạ nghề nghiệp và một nhu cầu sống ở ông. Trong đó, “Búp sen xanh” (xuất bản năm 1980) là một dấu son đỏ trong đời viết của Sơn Tùng. Đánh giá tác phẩm giàu sức nặng này, nhà văn Lê Phương Liên &#8211; người biên tập cuốn sách nói: “Điều đáng nói là tại thời điểm ra đời của cuốn sách, tác giả “Búp sen xanh” đã đi tiên phong trong việc tiểu thuyết hóa cuộc đời của một lãnh tụ, với những tình tiết chân xác lẫn hư cấu có tình có lý, thuyết phục được sâu sắc nhiều thế hệ bạn đọc”.</p>
<p>Một số tình tiết được hư cấu trong “Búp sen xanh” từng gây tranh cãi và cuối cùng đã được minh định bằng ý kiến đầy xác đáng của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong lần tái bản cuốn sách: “Búp sen xanh” nêu lên một vấn đề: Ở đây tiểu thuyết và lịch sử có thể gặp nhau không? Vấn đề này các đồng chí hoạt động trong lĩnh vực văn học nghệ thuật và nói chung tất cả chúng ta cần suy nghĩ để có thái độ. Song ở đây cũng vậy, lời nói có trọng lượng rất lớn thuộc về người đọc, nghĩa là nhân dân”.</p>
<p>Và vì “lời nói có trọng lượng rất lớn là thuộc về người đọc” nên “Búp sen xanh” cho đến nay dù đã ra đời tròn ba mươi năm, vẫn tiếp tục được tái bản tới gần 20 lần và vì thế, cái tên Sơn Tùng đã mặc nhiên trở thành một cái “cây trên núi” theo cái nghĩa đẹp nhất của nó trong lòng bạn đọc nhiều thế hệ: Một mầm viết mạnh mẽ và kiên trì vươn sáng từ bao chắt chiu, thử thách!</p>
<p style="text-align:right;"><em>Theo báo Lao động</em></p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1050/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1050/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1050&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/15/nha-van-s%c6%a1n-tung-hai-ngon-tay-va-hang-ch%e1%bb%a5c-d%e1%ba%a7u-sach/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>W.J.Duiker nói về tác phẩm &#8220;Hồ Chí Minh &#8211; một cuộc đời&#8221;</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/w-j-duiker-noi-v%e1%bb%81-tac-ph%e1%ba%a9m-h%e1%bb%93-chi-minh-m%e1%bb%99t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/w-j-duiker-noi-v%e1%bb%81-tac-ph%e1%ba%a9m-h%e1%bb%93-chi-minh-m%e1%bb%99t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Dec 2010 19:07:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1048</guid>
		<description><![CDATA[Chúng tôi sẽ giới thiệu lần lượt từng phần công trình nghiên cứu công phu &#8220;Hồ Chí Minh &#8211; một cuộc đời&#8221; của W.J.Duiker. Tiêu đề do BBT đặt. LỜI TỰA Ông Hồ chí Minh đã thu hút tôi từ giữa những năm 1960s. Khi đó tôi là một cán bộ ngoại giao trẻ tuổi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1048&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Chúng tôi sẽ giới thiệu lần lượt từng phần công trình nghiên cứu công phu &#8220;Hồ Chí Minh &#8211; một cuộc đời&#8221; của W.J.Duiker. Tiêu đề do BBT đặt.</em></p>
<p style="text-align:center;"><strong>LỜI TỰA</strong></p>
<p>Ông Hồ chí Minh đã thu hút tôi từ giữa những năm 1960s. Khi đó tôi là một cán bộ ngoại giao trẻ tuổi tại Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Saigon, và tôi đã rất ngạc nhiên thấy các du kích quân Việt Cộng chiến đấu trong rừng có vẻ có kỷ luật hơn và có tinh thần chiến đấu cao hơn quân đội của đồng minh của chúng tôi &#8211; chính phủ Nam Viêt Nam. Khi tôi tìm hiểu vấn đề này, tôi ngày càng tin rằng một lý do là vai trò của ông Hồ chí Minh, người động viên và nhà chiến lược bực thầy, nhà cách mạng lão thành của Việt Nam. Sau khi tôi không làm viên  chức cho  chính phủ nữa và chuyển sang làm học giả, tôi đã nghĩ đến việc viết một  tiểu sử của nhân vật phi thường và phức tạp đó, nhưng ít lâu sau tôi nhận thấy rằng tôi chưa có đủ tư liệu nguồn để mô tả cuộc sống và sự nghiệp của ông một cách thuyết phục. Do đó, tôi đã hoãn dự án này lại cho đến gần đây khi đã có thêm rất nhiều thông tin từ các nước trên thế giới khiến tôi tin rằng đây là lúc có thể tiến hành nhiệm vụ đó.</p>
<p>Quyển sách này đã được soạn thảo trong hơn 2 thập niên qua, và trong quá trình hoàn tất nó tôi đã nhận được sự giúp đỡ của một số nơi. Quỹ Nghiên cứu của Đại học Nghệ thuật Tự do và Viện Nghiên cứu Nghệ thuật và Nhân văn tai Đại học Bang Pennsylvania đã một số lần hỗ trợ tài chính để tôi nghiên cứu chủ đề này ở Pháp và Viêt Nam. Nhờ sự giúp đỡ của ông Mark Sidel, Quỹ Ford, tôi đã sung sướng cùng bà Marilyn Young và ông A.Tom Grunfeld đi thăm Hà-nội năm 1993 để tìm hiểu về mối quan hệ giữa ông Hồ chí Minh và Hoa Kỳ. Tôi cũng xin cám ơn Hội đồng Nghiên cứu Khoa học Xã hội và Chương trình Trao đổi  Học giả với Đông Dương thuộc Hội đồng trên đã cung cấp ngân sách cho tôi năm 1990 để nghiên cứu về ông Hồ chí Minh ở Hà-Nội. Trong thời gian đó, Viện Sử học, Trường Đại học quốc gia Hà-nội và Viện Mác Lê-nin đã vui lòng sắp xếp để tôi được thảo luận các chủ đề liên quan với các học giả và nghiên cứu viên quan tâm đến ông Hồ chí Minh và lịch sử cách mạng Việt Nam. Trước đó, năm l985 Viện Quan hệ Quốc tế đã bảo trợ một chuyến thăm của tôi, trong đó có cuộc viếng thăm lý thú đến làng Kim Liên, nơi sinh của ông Hồ Chí Minh. Trong số những người đã giúp đỡ tôi trong công tác nghiên cứu ở Hà Nội, tôi xin cám ơn ông Nguyễn Huy Hoan (Bảo Tàng Hồ chí Minh), ông Nguyễn Thanh (Bảo Tàng Cách mang), và ông Trần Thành (Viện Mác Lênin) và tất cả các vị đó đã đồng ý cho tôi phỏng vấn họ trong một thời gian dài. Tại Đại học Hà-Nội, các sử gia Phùng Hữu Phú, Lê Mậu Hân, Phạm Xanh và Phạm Công Tùng đã vui lòng dành thì giờ cho tôi và cung cấp cho tôi tài liệu nghiên cứu có liên quan đến cuộc đời và tư tưởng của ông Hồ chí Minh. Ông Hà Huy Giáp (nay đã qua đời) và ông Đặng Xuân Kỳ, lúc đó là Chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học Xã hội đã vui lòng trả lời các câu hỏi của tôi về ký ức của các vị đó về Hồ Chủ tịch. Các ông Đỗ Quang Hưng, Ngô Phương Bá, Văn Tạo, Trần Hữu Đính (Viện Sử học) và ông Lưu Đoàn Huynh (Viện quan hệ quốc tế) đã rộng lượng giành thì giờ giúp tôi tìm hiểu những vấn đề then chốt trong dự án nghiên cứu của tôi. Tôi xin đặc biết cám ơn ông Vũ Huy Phúc, đã tháp tùng tôi và làm đối tác nghiên cứu cho tôi trong chuyến thăm năm 1990 và đã làm việc với thái độ kiên nhẫn và vui tính. Gân đây hơn, ông Hoàng Công Thuý (Hội Hữu nghị Việt Nam &#8211; Hoa Kỳ) đã giúp tôi liên hệ với một số cá nhân và nguồn tư liêu trong khi tôi tiếp tục tìm hiểu về ông Hồ Chí Minh. Ông Dương Trung Quốc (tạp chí Xưa và Nay) đã cung cấp cho tôi một số bài rất có ích của tập san đó. Ông Nguyễn Quốc Uy (Viêt Nam Thông tấn xã) đã vui lòng cho phép tôi đưa vào sách này một số ảnh thuộc bản quyển của Việt Nam Thông Tẫn Xã.</p>
<p><span id="more-1048"></span>Tôi đã thăm một số thư viện và cơ quan hồ sơ trên khắp thế giới để tìm những thông tin khó nắm bắt về nhiều cuộc du hành của ông Hồ Chí Minh. Tại Hoa Kỳ, tôi xin cám ơn các nhân viên bộ phận Phương Đông trong Thư viện của Quốc hội Hoa Kỳ, Ông Allan Riedy, Giám đốc Sưu tập Echols trong Thư viện Kroch của Đại học Cornell. Tại Cơ quan Hồ sơ Quốc gia Hoa Kỳ (Công viên College, bang Maryland), các ông John Taylor và Larry McDonald đã có sự giúp đỡ quý báu cho tôi  trong việc tìm các hồ sơ của Cơ quan Tình báo Hoa Kỳ OSS và các hồ sơ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về quan hệ Hoa Kỳ &#8211; Việt Nam trong và liền sau khi kết thúc Chiến tranh Thế giới thứ II. Tại Pháp, tôi xin cám ơn về sự giúp đỡ tôi đã nhận được tại Thư viện Quốc gia và Cơ quan Hồ sơ Quốc gia ở Paris, và đặc biệt là Trung tâm Hồ sơ, Bộ phận về Lãnh thổ Hải ngoại, tại tỉnh Aix-en-Provence. Khi tôi đến thăm Moskva năm 1990, các ông Gennadi Maslov, Yevgeny Kobelev và bà Oxana Novakova đã giúp đỡ tôi khá nhiều qua việc thảo luận về những năm ông Hồ Chí Minh sống ở Liên xô, còn bà Sophie Quinn-Judge và ông Steve Morris đã cung cấp cho tôi những tư liệu quan trọng mà họ đã tìm được trong Hồ sơ của Quốc tế Cộng sản. Ông Li Xianheng (Bảo tàng cách mạng ở Quảng Châu) đã cung cấp cho tôi thành quả nghiên cứu của ông về những năm ông Hồ chí Minh sống ỏ Quảng Châu và đã dẫn tôi tiến hành một cuộc thăm rất hấp dẫn đến Viện Đào tạo mà ở đó ông Hồ Chí Minh đã giảng dạy cách đây trên 70 năm. Tôi cũng xin cám ơn các ông Tao Bingwei và Ye Xin (Viện Nghiên cứu Quốc tế ở Bắc Kinh) đã giúp tôi có một cuộc phỏng vấn dài năm l987 về quan hệ Trung-Việt. Ông Bob O’Hara đã giúp tôi có những tài liệu liên quan trong Cơ quan Hồ sơ Công cộng ở Luân Đôn. Ông O’Hara đã tìm được rất ít tư liệu đáng quan tâm, nhưng tôi cảm thấy hài lòng là ông  đã thay tôi tìm mọi nguồn thông tin có thể có. Tôi xin cám ơn giáo sư Laura Tabili (Đại học Arizona) đã có sự hướng dẫn có ích cho tôi trong việc tìm các nguồn thông tin có thể có về những năm khó nắm bắt của ông Hồ chi Minh ở Anh, và xin cám ơn các nhân viên chi nhánh ở Hồng Kông của cơ quan Hồ sơ Công cộng của Anh đã tạo điều kiên cho  tôi  sử dụng các tư liệu về thời gian ông Hồ chí Minh bị tù ở Hồng Kông vào đầu các năm 1930s. Đại sứ T.N.Kaul đã tỏ ra hữu ích qua việc nêu và bàn về một số ký ức của ông về cuộc gặp mặt giữa các ông Jawaharlal Nehru và Chu Ân Lai vào mùa hè 1954.</p>
<p>Tôi xin biết ơn một số bạn học giả và nghiên cứu viên đã chia sẻ mối quan tâm của tôi về ông Hồ Chí Minh và lịch sử  cách mạng Việt Nam. Trong một số trường hợp, dù nêu tên họ ra đây cũng không đủ để thể hiện lòng biết ơn của mình, vì nhiều người trong số đó đã cung cấp cho tôi những tài liệu quan trọng hoặc cho tôi tiếp cận thành quả nghiên cứu của họ về những chủ đề liên quan. Tuy nhiên, tõi xin nêu tên họ ra đây. ở Hoa Kỳ, các ông Douglas Pike và Steve Denny (Cơ quan Hồ sơ Đông Dương, hiện nằm trong Đại học Công nghệ Texas) đã có sự giúp đỡ có ích cho tôi trong lần tôi đến thăm Cơ quan Hồ sơ này khi còn ở tại Berkeley. Những người khác đã giúp đỡ tôi là ông King C.Chen (đã tạ thế), các ông Stanley Karnow, Bill Turley, Gary Tarpinian và bà Mai Elliott.  Ông John McAuliff (Dự án Hoà giải Hoa kỳ &#8211; Đông Dương) đã có lòng tốt giúp tôi dự Hội nghị các Cựu binh Việt Minh &#8211; OSS họp tại Hampton Bays, Nữu Ước, năm 1998. Trong số các người dự hội nghị đó có các ông Frank White, Henry Prunier, Carlton Swift, Mac Shinn, Frank Tan, George Wicks, Ray Grelecki và Charles Fenn và một Phái đoàn Cựu binh Việt Minh và học giả Việt Nam, và họ đã chia sẻ với tôi những điều đã trải qua đầy hấp dẫn của họ trong giai đoạn đó.  Vào một dịp trước đó, tôi đã có may mắn thảo luận về ông Hồ Chí Minh với ông Archimede Patti, mà những ký ức được nêu trong quyển sách của ông <em>Tai sao Viêtnam ?  Đoạn mở đầu của tai hoạ của Hoa Kỳ </em>(Berkeley : NXB Đại học California, 1980) là một nguồn thông tin không gì thay thể được về chủ đề này. Ông Bob Bledsoe, Chủ nhiệm Khoa Khoa-học chính trị tại Đại Học miền Trung Florida đã vui lòng cho phép tôi đọc các hồ sơ của ông Patti, mà hiện được lưu giữ tại Đại học này. Tôi xin cám ơn bà Margaret, Vợ goá của ông Patti, đã cho phép tôi in vào sách này một số ảnh trong các hồ sơ trên.</p>
<p>Tại Pháp, một số người đã giúp đỡ tôi theo nhiều cách, kể cả các ông bà Georges Boudarel, Daniel Hemery, Christiane Pasquel Rageau và Philippe Devillers, cũng như Chris Goscha và Agathe Larcher. Ông Stein  Tonnesson đã giúp đỡ tôi nhiều qua việc chia sẻ các thành quả nghiên cứu của ông tại Trung tâm Hồ sơ, Bộ phận Lãnh thổ Hải ngoại, tại tỉnh Aix-en-Provence. Tôi xin cám ơn Giáo sư Bernard Dahm đã mời tôi dự một hội nghị về ông Hồ Chí Minh tai Đại học Passau năm 1990. Các ông Liang-wu Yin và Chen Jian đã cung cấp cho tôi các tư liệu bằng Trung văn rất quan trọng để hiểu quan hệ giữa ông Hồ Chí Minh với Trung quốc. Các học giả Nga Ilya Gaiduk và Anatoly Sokolov đã giành thì giờ cho tôi hoặc gửi cho tôi những tư liệu có ích về quan hệ Liên xô &#8211; Việt Nam. Giáo sư Motoo Furuta (Đại học Tokyo) đã gửi cho tôi một số tài liệu quan trong mà tôi không có được ở Hoa Kỳ. Trong một số trường hợp, ông David Marr (Đại học Quốc gia Uc) đã cung cấp cho tôi các tài liệu, bài báo và một băng ghi âm bài diễn văn nổi tiếng của ông Hồ Chí Minh tại Quảng trường Ba Đình đầu tháng 9.1945. Tôi xin cám ơn ông Yu Pen-li và Liu Hsiang-wang, sinh viên Đại học của tôi tại Đại học Bang Pennsylvania, tuy bận nhiều việc đã giành thì giờ để cung cấp cho tôi những tư liệu có liên quan đến hoạt động của ông Hồ Chí Minh tại Hoa Nam.</p>
<p>Về Nhà Xuất bản Hyperion, tôi xin cám ơn ông David Lott (Phó Tổng biên tập) đã cẩn thận tiến hành việc xuất bản sách này, ông Trent Duffy, biện tập viên nhà Xuất bản đã tiến hành chuẩn mức hoá các tham chiếu, bà Lisa Stokes và ông Phil Rose đã chỉ đạo nghệ thuật về các phần bên trong sách và vẽ bìa, ông Paul Pugliese, bà Dorothy Baker và ông Archie Ferguson đã cung cấp những bản đồ đẹp, thiết kế tốt bên trong sách và bìa, và ông Mark Chair đã nhanh chóng và hiệu quả xử lý rất nhiều câu hỏi của tôi trong quá trình xuất bản. Tôi xin đặc biệt cám ơn ông Will Schwalbe, biên tập viên của tôi, đã luôn luôn khuyến khích tôi hoàn thành tốt dự án. Ngay từ đầu ông đã nói rằng điều quan tâm lớn nhất của ông là muốn giúp tôi xây dựng được một quyển sách có chất lượng cao nhất. Tôi rất hoan nghênh sự kiên nhẫn, vui tính và những lời khuyên xác đáng của ông.</p>
<p>Tôi xin cám ơn Laura và Claire, 2 con gái của tôi, đã không than phiền về việc phải nghe Bố trình bày về Việt Nam trong nhiều giờ (và nhiều năm). Cuối cùng, tôi xin mãi mãi cám ơn Yvonne &#8211; vợ tôi, không những là người đầu tiên đọc bản thảo, mà còn là người luôn luôn  kiên nhẫn nghe tôi suy tư và trình bày nhiều về ông Hồ chí Minh, nhiều  đến mức mà hầu như ông đã trở thành một thành viên trong  gia đình tôi.</p>
<p><strong>LỜI BẠT</strong></p>
<p>Sáng ngày 30 tháng Tư 1975, những chiếc xe tăng chế tạo tại Liên Xô và do những người Bắc Việt Nam lái đã ầm ầm đi qua các vùng ngoại ô phía Bắc Sài Gòn, và tiến tới dinh tổng thống ở trung tâm thành phố. Ngồi trên xe là những người lính mặc quân phục, đầu đội các mũ cối đặc sắc của họ có đính một ngôi sao vàng, và phất cờ của Chính phủ cách mạng lâm thời (PRG).</p>
<p>Ngay sau lúc giữa  trưa, một đoàn xe tăng chầm chậm đi dọc theo Đại lộ Thống Nhất qua Đại sứ quán Mỹ, nơi mà mới chỉ hai tiếng đồng hồ trước đó những lính thủy đánh bộ cuối cùng của Mỹ đã ra đi bằng trực thăng. Chiếc xe tăng do dự một lát trước cổng thép phía trước dinh tổng thống rồi húc thẳng và xông qua cổng, rồi dừng lại ở bãi cỏ ngay trước bực thang nghi lễ dẫn vào dinh. Viên sĩ quan chỉ huy xe tăng tiến vào tòa nhà, gặp Tổng thống Dương Văn Minh, tức  Minh “Lớn”, trong ít phút rồi trèo lên nóc dinh, thay lá cờ Việt Nam Cộng hòa trên cột cờ bằng lá cờ hai màu đỏ xanh của Chính phủ cách mạng lâm thời.</p>
<p>Cuộc Chiến tranh Việt Nam lâu dài rốt cuộc đã kết thúc. Sau gần một thập niên chiến đấu quyết liệt và đẫm máu đã cướp đi mạng sống của khoảng 50.000 đồng đội của mình, những quân chiến đấu Hoa Kỳ cuối cùng đã ra đi sau khi Hiệp định Paris được ký kết vào tháng 1-1973. Hiệp định nhanh chóng bị phá vỡ, và ít tháng sau các lực lượng vũ trang của chính quyền Sài Gòn đã liên tục xung đột với quân Việt Cộng và quân Bắc Việt Nam (được chính thức gọi là Quân đội Nhân dân Việt Nam). Do hiệp định này, trên  100.000 quân Bắc Việt Nam đã mặc nhiên được phép ở lại miền Nam. Tháng l2-1974, trở nên mạnh dạn hơn do những thắng lợi trên chiến trường và do các bằng chứng ngày càng tăng cho thấy Mỹ sẽ không tái tham gia vào cuộc chiến tranh, các vị lãnh đạo Đảng (lúc đó còn gọi là Đảng Lao động Việt Nam) đã chuẩn y kế hoạch của bộ Tổng Tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam về một chiến dịch hai năm nhằm lật đổ chính quyền Sài Gòn vào mùa Xuân 1976. Nhưng do phía chính quyền Sài Gòn đã có những phản ứng quá yếu ớt đối với những trận đánh thăm dò dọc biên giới Campuchia và Tây nguyên  vào đầu năm 1975, cho nên, vào cuối tháng Ba, Hà Nội đã chỉ thị cho các tư lệnh của mình ở Miền Nam phải cố gắng giành được thắng lợi cuối cùng trước khi kết thúc mùa khô vào cuối tháng Tư. Các tuyến phòng thủ của chính quyền Sài Gòn ở phia Bắc đã đột ngột và nhanh chóng sụp đổ, và vào giữa tháng 4 quân Bắc Việt Nam đã nhanh chóng tiến về hướng Sài Gòn. Tổng thống Nam Việt Nam Nguyễn Văn Thiệu từ chức ngày 21-4. Người thay thế ông là ông Trần Văn Hương, một nhà chính trị cao tuổi ở Sài Gòn, chỉ cầm quyền được bảy ngày,  rồi được thay thế bằng Minh “Lớn” với hy vọng mong manh là vị tướng miền nam có uy tín này có thể tranh thủ được Bắc Việt Nam chấp nhận một giải pháp hòa bình thỏa hiệp. Nhưng các thăm dò hòa bình của Minh đã bị chính quyền Hà Nội lờ đi một cách khinh miệt.</p>
<p>Chiến thắng của Cộng sản ở Sài Gòn là kết quả chứng minh quyết tâm và thiên tài của nhà lãnh đạo Đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn và các đồng nghiệp lâu năm của ông ở Hà Nội. Phần đóng góp không kém phần quan trọng vào thắng lợi là của các binh sĩ Bắc Việt Nam và du kích Việt Cộng &#8211; gọi đơn giản là <em>bộ đội</em> ­- (tương đương với chữ GI ở Hoa Kỳ), những người mà trong một thế hệ đã chiến đấu và hy sinh vì sự nghiệp cách mạng trong các rừng và đầm lầy ở miền Nam. Nhưng trên tất cả, thắng lợi đó là di sản của tầm nhìn, ý chí và tài lãnh đạo của một con người : Hồ Chí Minh, người sáng lập ra Đảng Cộng sản Việt Nam, nhà lãnh đạo phong trào cách mạng và Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trước khi ông qua đời năm 1969, sáu năm trước khi cuộc chiến tranh kết thúc. Để tỏ lòng biết ơn về sự đóng góp của ông, sau khi Sài Gòn thất thủ, các đồng nghiệp của ông đã đổi tên Sài Gòn thành Thành phố Hồ Chí Minh.</p>
<p>Là phái viên của Quốc tế Cộng sản (Comintern) ở Mátxcơva, là thành viên của phong trào Cộng sản quốc tế, là kiến trúc sư của thắng lợi ở Viêt Nam, ông Hồ Chí Minh chắc chắn là một trong những nhân vật chính trị có  ảnh hưởng lớn nhất của thế kỷ XX. Đồng thời, ông  là một trong những con người huyền bí nhất, một nhân vật mờ ảo mà động cơ và thành tích đã gây ra tranh luận trong một thời gian dài. Trong ba thập niên, người ta đã tranh luận rất nhiều về một vấn đề tưởng chừng như đơn giản là động cơ cơ bản của  cả cuộc đời hoạt động cách mạng của ông. Liệu ông chủ yếu là một người  dân tộc chủ nghĩa hay là một người Cộng sản ?  Liệu hình ảnh công cộng của ông về tính giản dị và vô tư là đích thực, hay chỉ đơn thuần là sự khôn khéo ?  Đối với những người ủng hộ, ông Hồ chí Minh là một biểu tượng của chủ nghĩa nhân đạo cách mạng, một ông “Bác” hết lòng chăm lo cho hạnh phúc của đồng bào mình và sự nghiệp giải phóng của tất cả các dân tộc bị áp bức trên thế giới. Nhiều người đã từng gặp ông, cả người Việt Nam và người nước ngoài, đều thấy ông là một “người dễ mến”, một nhà lãnh đạo lớn trên thế giới nhưng trên thực tế lại là một người yêu nước tận tuỵ, có một phong cách bình thường và cam kết phấn đấu suốt đời để đem lại một cuộc sống tốt hơn cho đồng bào Việt Nam. Tuy nhiên, những người chỉ trích lại nêu những hành động cách mạng  thái quá đã được tiến hành nhân danh ông Hồ Chí Minh và tố cáo ông là có một nhân vật giống con kỳ nhông luôn luôn thay đổi mầu, một con sói đội lốt cừu.</p>
<p>Câu hỏi về tính cách và động cơ bên trong của ông Hồ Chí Minh là điểm trung  tâm của các cuộc tranh luận ở Mỹ về tính đạo lý của cuộc xung đột ở Việt Nam. Đối với nhiều người chỉ trích các chính sách của Mỹ ở Việt Nam, ông Hồ Chí Minh chỉ là một người yêu nước lãnh đạo cuộc đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam và mạnh mẽ chống lại chủ nghĩa đế quốc toàn cầu trên toàn bộ Thế giới thứ ba. Những người ủng hộ nỗ lực chiến tranh của Mỹ lại tỏ ý nghi ngờ động cơ yêu nước của ông bằng cách nói đến quá trình lâu dài của ông đã làm phái viên của Joseph Stalin và  phục vụ  sự nghiệp cách mạng thế giới trong 5 thập niên. Họ nói rằng hình ảnh dân tộc chủ nghĩa mà ông đã chuyên cần xây dựng chỉ là một mưu mẹo để tranh thủ sự ủng hộ cho sự  nghiệp cách mạng ở trong nước và ở nước ngoài .</p>
<p>Đối với những người Mỹ, cuộc tranh luận về ông Hồ Chí Minh đã gây ra những cảm xúc mạnh mẽ về một cuộc chiến tranh mà giờ đây đã đi vào quá khứ. Đối với người Việt Nam, cuộc tranh luận nêu  lên những câu hỏi có tầm quan trọng to lớn hơn bởi vì nó liên quan đến một trong những vấn đề trung tâm của cách mạng Việt Nam  &#8211; mối quan hệ giữa quyền tự do con người và sự bình đẳng về kinh tế ở nước Việt Nam trong thời kỳ hậu chiến. Kể từ khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc, những đồng nghiệp của Ông  &#8211; một vài người trong số đó vẫn đang cầm quyền ở Việt Nam &#8211; đã không ngừng vận dụng ký ức về Ông để thần thánh hoá mô hình của chủ nghĩa Cộng sản về phát triển quốc gia. Họ nói rằng mục tiêu của cả sự nghiệp lâu dài của Ông là chấm dứt chế độ bóc lột tư bản chủ nghĩa trên toàn thế giới và tạo ra một thế giới cách mạng mới mang đặc trưng của tầm nhìn không tưởng của Các Mác. Tuy nhiên, có một số tiếng nói bất đồng đã lập luận rằng thông điệp trung tâm của sự nghiệp ông Hồ Chí Minh là quyết tâm “mềm hóa” quy luật thép về đấu tranh giai cấp Mác xít bằng cách kết hợp nó với đạo lý của Khổng học và 3 nguyên tắc của  cách mạng Pháp là tự do, bình đẳng, bác ái. Để biện minh cho luận điểm của mình, họ viện dẫn một trong những khẩu hiệu của ông Hồ Chí Minh, một khẩu hiệu mà ngày nay được trông thấy ở mọi nơi trên các tấm biển ở Việt Nam, đó là :  “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”<sup>1</sup>.</p>
<p>Như vây, cuộc tranh luận về ông Hồ Chí Minh nằm ở tâm điểm của một  số  vấn đề trung tâm của thế kỷ XX, một thời đại của chủ nghĩa dân tộc, cách mạng, chủ nghĩa bình đẳng và sự mưu cầu quyền tự do cho con người. Sự  phức tạp trong tính cách của ông Hồ chí Minh phản ánh tính phức tạp của thời đại đó. Ông vẫn là một thế lực hùng mạnh ở nước Việt Nam hậu chiến, được hàng triệu người sùng kính và chắc chắn cũng bị vô số người khác căm ghét. Dù điều đó là tốt hay xấu cho những người này hoặc những kẻ khác, ông Hồ Chí Minh đã phản ánh được trong con người của mình hai trong những thế lực  trung tâm của xã hội hiện đại &#8211; khát vọng giành độc lập dân tộc và giành công lý xã hội và kinh tế. Mặc dù chưa có đủ mọi bằng chứng, đã đến lúc cần tiến hành sự phân tích lịch sử đối với nhân vật nổi bật này của thế kỷ XX.</p>
<p>Việc tìm hiểu này đặt ra cho bất cứ người viết tiểu sử nào những vấn đề thật đáng sợ. Hàng triệu người trên toàn thế giới nhận ngay ra tên Hồ Chí Minh,  nhưng từ lâu lại rất thiếu các nguồn thông tin có thể kiểm tra được về cuộc đời của ông. Trong phần lớn thời gian trong cuộc đời trưởng thành của mình, ông đã làm cách mạng để chống lại chế độ thực dân Pháp ở Đông Dương, và ông đã nhiều năm sống tha hương ở nước ngoài và trong nhiều năm khác đã sống bí mật tại nước mình. Trong phần lớn thời gian đó, ông đã bí mật sống và đi lại với nhiều bí danh (2). Người ta ước tính rằng trong suốt cuộc đời của mình ông đã dùng hơn 50 bí danh<sup>2</sup>. Nhiều trong số những bài viết của ông đã dùng các bí danh đó, và vô số những bài viết khác đã bị thất lạc và thủ tiêu trong một thế hệ đầy xung đột.</p>
<p>Ông Hồ Chí Minh đã góp thêm vào sự rối mù đó bằng tạo ra một vẻ bí ẩn về cuộc đời mình, một bí ẩn gây sự chú ý nhưng lại khó giải mã. Trong nhiều năm, ông đã phủ nhận rằng nhà chính trị vô danh xuất hiện trước công chúng ngay sau Chiến tranh thế giới thứ hai  trên tư cách là Chủ tịch Hồ Chí Minh trên thực tế là ông Nguyễn ái Quốc, người sáng lập Đảng Cộng sản Đông Dương  và một phái viên nổi bật của Quốc tế Cộng sản trong thời kỳ trước chiến tranh. Ngay cả sau khi danh tính thực của ông đã được nêu rõ ông vẫn hết sức giữ kín các sự kiện then chốt trong cuộc đời quá khứ của mình, và một số ít cố gắng tự viết tiểu sử của ông, và một trong số sách đó đã được nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa xuất bản bằng một số ngôn ngữ vào cuối những năm 1950, cũng mang  bí danh. Chỉ trong những năm gần đây các nhà nghiên cứu ở Hà Nội mới có thể xác định được rằng những tác phẩm này đã thực sự  do chính ông Hồ Chí Minh viết<sup>3</sup>.</p>
<p>Vấn đề biên soạn một tiểu sử của ông Hồ Chí Minh càng trở nên gay go hơn do không thể tiếp cận các nguồn tin hiện có. Vì ông Hồ chí Minh đã đi lại và sống ở một số nước, nên thông tin về các hoạt động của ông được phân tán ở một số châu lục. Bản thân ông đã sử dụng một số ngoại ngữ và số tác phẩm rất lớn của ông (kể cả các sách nhỏ, bài báo, báo cáo và bản tin, thư từ) được viết bằng nhiều ngôn ngữ kể cả tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung Quốc và tiếng Nga, và tiếng Việt &#8211; tiếng mẹ đẻ của ông.</p>
<p>Cho đến tận gần đây, các học giả vẫn không sao có được những thông tin này. Thậm chí ngày nay, nói chung các nhà nghiên cứu Việt Nam và nước ngoài vẫn chưa được tiếp cận với những tài liệu lưu trữ ở Hà Nội. Thông tin liên quan đến các hoạt động của ông ở Trung Quốc và Liên Xô cũng không thể tiếp cận được và hiếm khi được chính phủ Trung Quốc và Liên Xô tiết lộ. Hầu như giai đoạn duy nhất trong cuộc đời hoạt động của ông đã được nghiên cứu kỹ lưỡng là thời gian ngắn ngủi ở Pháp sau Chiến tranh thế giới thứ nhất. Đầu thập niên 1970, lần đầu tiên Pháp mở cửa các hồ sơ lưu trữ của chế độ thực dân Pháp và cho phép công chúng được đọc kỹ về thời kỳ đó. Gần đây hơn, nhiều tuyển tập bài viết của ông đã được ấn hành ở Việt Nam, nhưng công việc sưu tập đó chưa hoàn tất, và việc chính thức biên tập lại một số đoạn khiến người ta hoài nghi về tính chính xác của văn kiện. Các hồ sơ lưu trữ của Quốc tế Cộng sản ở Mátxcơva đã được mở cửa một phần cho các học giả, song các nhà quan sát nước ngoài vẫn chưa được tiếp cận với hồ sơ chi tiết về quan hệ của ông Hồ Chí Minh với các nhà lãnh đạo Liên Xô (4) <sup>4</sup>.</p>
<p>Còn một câu hỏi nữa về ông Hồ Chí Minh có liên quan đến phong cách lãnh đạo của ông. Ông là người sáng lập Đảng Cộng sản Đông Dương và là một nhân vật hàng đầu trong phong trào Cộng sản quốc tế, song ông không phải là một nhân vật khống chế như nhiều nhà lãnh đạo cách mạng hiện đại khác,  Lênin, Stalin hay Mao Trạch Đông; dường như ông lãnh đạo bằng sự thuyết phục và sự đồng thuận hơn là bằng  áp đặt ý chí thông qua sức mạnh của  tính cách cá nhân. Ông cũng không hay viết về các ý tưởng hay động cơ bên trong của mình. Trái với các nhân vật cách mạng nổi bật khác, ông Hồ Chí Minh ít tỏ ra quan tâm đến ý thức hệ hoặc tranh luận về trí thức, mà chỉ tiêu điểm tư duy và hoạt động của mình vào vấn đề thực tiễn là giải phóng đất nước mình và các thuộc địa khác khỏi chủ nghĩa đế quốc phương Tây. Bởi lẽ đó, các học giả và thỉnh thoảng cả những người đương đại chỉ coi ông là  người thực hành đơn thuần, chứ không phải là một nhà lý luận cách mạng. Ông  cũng dường như chưa bao giờ quan tâm đến sự phân biệt này. Khi một người phỏng vấn  nêu câu hỏi tại sao ông chưa bao giờ viết một chuyên đề về ý thức hệ, ông  nói vui rằng ý thức hệ là một cái gì đó mà ông muốn dành cho ông Mao Trạch Đông. Trong những năm sau đó, những tác phẩm nghiêm túc về chủ nghĩa hay chiến lược được xuất bản ở Việt Nam thường là của các  đồng nghiệp của ông  &#8211; các ông Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh hay Lê Duẩn.</p>
<p>Do bản chất gây tranh cãi của chủ đề này và do thiếu các nguồn thông tin đáng tin cậy, không có gì đáng ngạc nhiên là không hề có một tiểu sử nghiêm túc nào bằng tiếng Anh về ông Hồ Chí Minh trong  20 năm qua. Vào giai đoạn cao điểm của Chiến tranh Việt Nam, một số tiểu sử chuyên để đã được ấn hành, song phần lớn đều nhằm vào thị trường đại chúng, và chưa cố gắng sử dụng một cách chi tiết các nguồn tài liệu hiện có. Tại miền Bắc Việt Nam, đã xuất bản  một số tiểu sử chính thức hay không chính thức, nhưng tất cả đều rõ ràng là một cố gắng nhằm trình bày chủ đề với những tỷ lệ huyền thoại, như là một vị thánh chứ không phải một nhân vật chính trị, có nhiều tính biếm hoạ hơn là thực tế<sup>5</sup>.</p>
<p>Ngày nay, khi  những cảm xúc về Chiến tranh Việt Nam đã bắt đầu lắng xuống và đã có thêm nhiều nguồn tài liệu ở các nơi khác nhau trên thế giới, chúng ta có những cơ sở khiêm tốn để lạc quan rằng có thể có hiểu biết trọn vẹn và xác thực hơn về cuộc đời của ông. (Tính chất của các nguồn thông tin này được bàn vắn tắt trong phần ghi chú về nguồn ở cuối cuốn sách). Mặc dù không thể giải quyết toàn bộ những bí ẩn về cuộc đời của ông Hồ Chí Minh, hiện nay một nhà viết tiểu sử chuyên cần có thể lắp ghép, kết hợp một số giả thuyết để giải đáp một số câu hỏi mà người ta liên tục nêu ra về cuộc đời và tính chất của ông. Tôi đã cố gắng xử lý  những câu hỏi đó trong nội dung sách này hoặc (đối với những vấn đề được quan tâm hơn về mặt học thuật) trong các ghi chú ở cuối quyển sách.</p>
<p>Điều rõ ràng là về phần lớn thời gian đầu của cuôc đời ông Hồ Chí Minh &#8211; giai đoạn trước khi ông  đến Pari vào lúc cuối Chiến tranh thế giới thứ nhất &#8211; thì hầu hết nguồn tài liệu hiện có đều duy nhất xuất phát từ các tiểu sử tự viết đã nêu ở trên và các tư liệu lịch sử ở Việt Nam, nơi mà việc cố gắng giới thiệu ông như là một huyền thoại và một quà tặng của thời đại là một ngành hoạt động có tiềm năng phát triển được chính quyền hỗ trợ. Một số nhà phê bình hoài nghi liệu những thông tin về cuộc đời của Cụ do các nguồn chính thức ở Việt Nam ấn hành có thể tin cậy được hay không. Sau khi xem xét kỹ lưỡng những bằng chứng đó, tôi thấy rằng một bộ phận quan trọng của những tài liệu này là đáng tin cậy, tuy rằng còn có các chi tiết đáng hoài nghi và một số tường thuật chưa đáng tin cậy. Vì vậy, để tránh những bàn luận vô tận về độ tin cậy của các dữ kiện khác nhau liên quan đến các hoạt động của ông, tôi đã quyết định tường thuật về cuộc đời của ông theo lối kể chuyện, và đưa phần thảo luân về các bằng chứng xuống phần chú thích ở cuối quyển sách. Chỗ nào có cơ sở hợp lý để hoài nghi một giải thích cụ thể nào đó về diễn biến tình hình, thì vấn đề được giải quyết ngay trong nội dung sách. Tôi hy vọng rằng điều này cũng sẽ giúp truyền tải được nét kịch tính của cuộc đời ông Hồ Chí Minh và tầm quan trọng của nó trong việc định hình lịch sử Việt Nam và thế kỷ XX.</p>
<p>Lại còn vấn đề thiên lệch chính trị. Thế hệ gần đây (của Hoa Kỳ &#8211; ND) không thể tiếp cận cuộc Chiến tranh Việt Nam với một thái độ vô tư.  Người viết tiểu sử cũng có khó khăn tương tự trong việc vẽ một bức tranh về một con người đã đem lại thắng lợi của Cộng sản mà không biểu lộ quan điểm chính trị của bản thân mình. Trong các thập niên kể từ khi tôi trở nên quen thuộc với cuộc đời của ông Hồ Chí Minh, <strong><em>tôi đã ngày càng kính trọng  tài năng và sự cam kết của ông trên tư cách là một nhà cách mạng</em></strong>, đồng thời vẫn giữ vững khả năng đánh giá ông trên tư cách là một nhà cách mạng, một nhà chính trị và một con người. Tôi đã dần dần đi đến chỗ tin rằng, như đã thường xẩy ra,  chân lý phức tạp hơn nhiều so với những gì mà hình ảnh công cộng làm cho chúng ta cả tin. Điều luôn luôn thôi thúc ta là cố gắng tìm ra một sợi chỉ đỏ (“bộ mặt người được giấu kín dưới tấm thảm”, như câu nói kinh điển của Leon Edel), nhưng tôi chủ trương để cho bản thân các sự kiện tự nói lấy. Vì vậy, tôi đã không tìm cách sáng tạo ra những ý tưởng hoặc đối thoại có tính tưởng tượng mà có thể phù hợp với sự giải thích của bản thân tôi về đặc tính bên trong của ông Hồ Chí Minh. Giống như nhiều nhân vật vĩ đại trong lịch sử, ông Hồ Chí Minh là một con người có những phức tạp và mâu thuẫn, có những  năng khiếu và đặc điểm độc đáo khiến ông khác hẳn những nhân vật quan trọng khác cùng thời.</p>
<p>Chắc là một số độc giả có thể thất vọng về việc tôi không tiêu điểm  nhiều hơn vào những năm cuối đời của ông đồng thời là đỉnh cao của cuộc Chiến tranh Việt Nam. Trên thực tế, vai trò của ông Hồ Chí Minh trong việc tạo các điều kiện cho cuộc xung đột đó lại quan trọng hơn rất nhiều so với ảnh hưởng của ông ở Hà Nội trong thời gian chiến tranh, khi mà ông thường đau ốm hoặc đi chữa bệnh ở Trung Quốc. Vì vậy, nhiều độc giả có thể thấy rằng phần lớn quyển sách này nói về các cá nhân và sự kiện mà họ không quen thuộc. Tôi hy vọng các độc giả sẽ cảm thấy được đền bù bằng một sự hiểu biết rõ hơn về những nguyên nhân cơ bản của cuộc chiến tranh và  những hậu quả của nó.</p>
<p><strong><em>Tất cả các con người vĩ đại đều chứa đựng một nhân tố bí ẩn</em></strong>. Và ít người lại ưa thích sự bí ẩn đó nhiều hơn ông Hồ Chí Minh. Khi Bernard Fall, học giả chuyên nghiên cứu về Việt Nam, phỏng vấn ông năm 1962, ông Hồ Chí Minh đã trả lời một trong những câu hỏi của Fall như sau: <em>“Một ông già thường thích có một chút vẻ bí ẩn về mình. Tôi muốn giữ những bí mật nho nhỏ của mình. Tôi tin chắc rằng ông sẽ hiểu điều đó<sup>6</sup>”</em>. Khi yên nghỉ tại đền thờ các vị anh hùng cách mạng, chắc ông Hồ Chí Minh sẽ hài lòng thấy rằng, ít ra là trong cuốn tiểu sử này, khí sắc bí ẩn vốn luôn luôn vây quanh ông vẫn còn  nguyên vẹn.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1048/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1048/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1048&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/w-j-duiker-noi-v%e1%bb%81-tac-ph%e1%ba%a9m-h%e1%bb%93-chi-minh-m%e1%bb%99t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tư tưởng Hồ Chí Minh về một nhà nước kiểu mới</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-nha-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ki%e1%bb%83u-m%e1%bb%9bi/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-nha-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ki%e1%bb%83u-m%e1%bb%9bi/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Dec 2010 18:56:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về cán bộ và Công tác cán bộ]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về Nhà nước]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về một nhà nước kiểu mới]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1045</guid>
		<description><![CDATA[TS. TRẦN NAM CHUÂN – Viện chiến lược, Bộ Quốc phòng Một trong những tư tưởng lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh là xây dựng một nhà nước kiểu mới – nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân. Đây là tư tưởng độc đáo, sáng tạo của Bác Hồ và [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1045&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TS. TRẦN NAM CHUÂN – Viện chiến lược, Bộ Quốc phòng </strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Một trong những tư tưởng lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh là xây dựng một nhà nước kiểu mới – nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân. Đây là tư tưởng độc đáo, sáng tạo của Bác Hồ và của Đảng ta trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, đã được minh chứng và kiểm nghiệm trong lịch sử đấu tranh giành chính quyền và xây dựng chính quyền nhà nước dân chủ nhân dân. Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhà nước kiểu mới – nhà nước pháp quyền phải là nhà nước của dân, do dân và vì dân; đó là tư tưởng, ý chí nhất quán của Chủ tịch Hồ Chí Minh.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người yêu nước, thương dân nồng nàn tha thiết. Người đến với chủ nghĩa Mác – Lê-nin bằng niềm tin mãnh liệt: “Bây giờ học thuyết nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất là chủ nghĩa Lê-nin” và con đường duy nhất mang lại độc lập cho dân tộc, tự do cho đồng bào là con đường cách mạng vô sản, dùng bạo lực cách mạng để giành chính quyền về tay nhân dân. Chính quyền là vấn đề cơ bản của mọi cuộc cách mạng như V.I.Lê-nin đã chỉ rõ: “Cùng với việc tổ chức xây dựng Đảng cách mạng thì trong cuộc đấu tranh này, trước hết phải có Đảng cách mệnh”(1), “Đảng có vững cách mệnh mới thành công”(2). Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xây dựng nền tảng tư tưởng cho đường lối chiến lược, sách lược và phương pháp cách mạng. Trong đó tư tưởng của Người về vấn đề chính quyền nhà nước hình thành khá sớm và rõ nét. Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong xây dựng nhà nước kiểu mới, trước hết bắt nguồn từ đường lối cách mạng của Đảng. Một mặt, Người khẳng định bản chất giai cấp công nhân của nhà nước, mặt khác Người cũng khẳng định sự thống nhất giữa bản chất giai cấp công nhân, tính chất nhân dân và dân tộc của nhà nước pháp quyền vì nó là đại diện cho toàn thể nhân dân và toàn dân tộc.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1045"></span>Tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng một nhà nước pháp quyền, nhà nước kiểu mới của dân, do dân và vì dân là một hệ thống quan điểm tư tưởng trên nhiều lĩnh vực và nhiều tổ chức trong bộ máy nhà nước, gắn liền với hoạt động thực tiễn không mệt mỏi của Người về xây dựng bộ máy nhà nước.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Năm tháng sẽ qua đi, song tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng một nhà nước kiểu mới và một đảng cầm quyền vẫn còn giữ nguyên giá trị, có ý nghĩa thực tiễn sâu sắc và lâu dài. Hiện nay, trước yêu cầu của công cuộc đổi mới, trước sự thoái hoá, biến chất của một bộ phận cán bộ, đảng viên, trước âm mưu chống phá của kẻ thù nhằm chia rẽ Đảng với dân, với Nhà nước hòng làm biến chất nhà nước, tiến tới thủ tiêu và xoá bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa, xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng trên đất nước ta, chúng ta cần tiếp tục học tập, tìm hiểu thêm tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về vấn đề nhà nước kiểu mới, nhất là việc vận dụng vào thực hiện các nghị quyết của Đảng về xây dựng nhà nước pháp quyền, thực sự là nhà nước của dân, do dân và vì dân.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Nhà nước ta được thành lập sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Việt Nam và ở Đông Nam Châu Á, dựa trên nền tảng công nông do giai cấp công nhân lãnh đạo. Bản Hiến pháp năm 1946 ở nước ta ra đời là mốc son quan trọng đánh dấu quá trình bắt đầu xây dựng một nhà nước pháp quyền. Đó là nhà nước của dân, do dân và vì dân, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh “dân là chủ, Chính phủ là đầy tớ”(3). Đây là một trong những vấn đề hết sức căn bản trong xây dựng nhà nước kiểu mới, phản ánh mối quan hệ giữa nhà nước và công dân của nhà nước kiểu mới mà Chủ tịch Hồ Chí Minh hết sức coi trọng xây dựng. Trong thư gửi Uỷ ban hành chính các bộ, huyện, làng xã ngày 17/10/1954, Người viết: “Cơ quan Chính phủ từ toàn quốc đến các làng là đầy tớ của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung chứ không phải đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật”(4).</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">“Dân là chủ thì Chính phủ là đầy tớ, nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ đi”(5). Mối quan hệ giữa nhà nước với công dân được thể hiện cụ thể trong mối quan hệ giữa quyền và nghĩa vụ. Nhà nước có nghĩa vụ với công dân đồng thời có những quyền theo quy định của pháp luật để thực thi công quyền mà nhân dân giao phó; ngược lại công dân vừa có quyền, đồng thời có nghĩa vụ công dân đối với nhà nước. Người viết: “nhưng khi dân dùng đầy tớ để bảo vệ cho mình thì phải giúp đỡ, nếu Chính phủ sai thì phải phê bình, phê bình không có nghĩa là chửi”(6). Trên tinh thần đó, Hiến pháp năm 1992 của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam có những quy định rất cụ thể về quyền hạn và trách nhiệm của các cơ quan trong bộ máy nhà nước, đồng thời cũng dành toàn bộ Chương V với 34 điều (từ Điều 49 đến Điều 82) quy định quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với cán bộ, đảng viên, nhân viên nhà nước, Người gọi đó là “công bộc”(7) của dân, cách gọi ấy thật là dân dã mà sâu sắc. Trong buổi đầu thành lập chính quyền, khi thuyết phục cụ Huỳnh Thúc Kháng ra làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tâm sự với cụ Huỳnh Thúc Kháng: “… Khi xưa làm quan là hưởng đỉnh chung, bây giờ chúng ta làm việc cho dân, cho nước gọi là công bộc”(8). Khi Quốc hội tín nhiệm bầu Người làm Chủ tịch nước – người đứng đầu Chính phủ, Người trả lời các nhà báo: “Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào. Bây giờ gánh vác chức Chủ tịch là vì đồng bào uỷ thác thì tôi phải gắng làm, cũng như một người lính vâng lệnh quốc dân ra trước mặt trận”(9). Người căm ghét thói cậy quyền, cậy thế, chia rẽ, kiêu ngạo, tham ô, lãng phí, quan liêu, móc ngoặc, tham nhũng… vì nó “là kẻ thù của nhân dân, của dân tộc, của Chính phủ. Nó là kẻ thù khá nguy hiểm, vì nó không mang gươm súng, nó nằm trong tổ chức của ta, nó là giặc nội xâm để làm hỏng công việc của ta”(10).</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Người dạy: “Cơm của chúng ta ăn, áo của chúng ta mặc, vật liệu chúng ta dùng đều là mồ hôi nước mắt của nhân dân mà ra. Vì vậy chúng ta phải đền ơn xứng đáng cho nhân dân. Chớ vác mặt làm quan cách mạng để dân ghét, dân khinh, dân không ủng hộ”(11). Điều đó không những khẳng định: Hồ Chí Minh là nhà lập pháp mà còn chứng tỏ Người rất coi trọng xây dựng hệ thống pháp luật tạo hành lang pháp lý cho mọi hoạt động của nhà nước ta trong sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng rất cương quyết với những hành vi vi phạm pháp luật và trừng trị nghiêm khắc những kẻ phạm tội, dù người đó ở cương vị nào. Trong trả lời chất vấn của Quốc hội vào năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Chính phủ hết sức làm gương, nếu làm gương không xong thì sẽ dùng pháp luật mà trị những kẻ hối lộ, đã trừng trị, đang trừng trị và sẽ trừng trị cho kỳ hết”(12). Hồ Chủ tịch đã bác đơn xin ân xá giảm án tử hình của nhiều kẻ phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, dù đó là cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước; Người cho rằng: “Không dùng xử phạt cũng là không đúng, song việc gì cũng dùng đến xử phạt cũng không đúng”(13).</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, có luật pháp cũng chưa đủ, điều quan trọng là pháp luật của nhà nước phải đi vào cuộc sống, phải trở thành hoạt động tự giác của mỗi người trong xã hội, vì: công bố luật chưa phải đã là xong, phải tuyên truyền, giáo dục lâu dài.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch Hồ Chí Minh rất coi trọng việc xây dựng, ban hành, thực thi pháp luật trong hoạt động của bộ máy nhà nước, đồng thời Người không bao giờ xem nhẹ các hình thức, biện pháp khác, nhất là trong vận động tổ chức quần chúng, trong việc tuyên truyền giáo dục, việc nêu gương trước quần chúng của đội ngũ cán bộ đảng viên, đặc biệt là việc giáo dục truyền thống tốt đẹp của dân tộc và đạo đức cách mạng, bởi tác dụng lớn lao của nó đối với hoạt động quản lý của nhà nước và thực hiện quyền dân chủ của công dân. Cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực về chấp hành pháp luật, về đạo đức, phong cách mà chúng ta mãi mãi học tập, noi theo.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Về vấn đề đảng cầm quyền và lãnh đạo nhà nước kiểu mới, ngay từ năm 1925 trong tác phẩm “Đường Kách mệnh” khi đề cập đến mô hình nhà nước trong tương lai và nhiệm vụ của nó, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Đảng Cộng sản cầm quyền, tổ chức ra Chính phủ công – nông – binh, phát đất cho dân cày, giao công xưởng cho thợ thuyền… ra sức tổ chức kinh tế mới để thực hành thế giới đại đồng”(14). Đến trước khi vĩnh biệt đồng bào, đồng chí, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn căn dặn: “Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thực sự cần kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”(15).</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Như vậy, tư tưởng về Đảng cầm quyền, Đảng lãnh đạo chính quyền là tư tưởng nhất quán của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng khi đất nước chưa giành được chính quyền cũng như khi có chính quyền dân chủ nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh thường nhắc nhở các tổ chức đảng và đảng viên: Đảng cầm quyền chứ không phải đảng trị, mọi cán bộ đảng viên của Đảng phải biết tôn trọng nhà nước dân chủ nhân dân, gương mẫu chấp hành Hiến pháp và pháp luật của nhà nước.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước đã được thể chế hoá trong Hiến pháp – Đạo luật cơ bản của Nhà nước ta. Điều 4, Hiến pháp năm 1992 viết: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành cho quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Nghị quyết Đại hội lần thứ X của Đảng Cộng sản Việt Nam (tháng 4/2006) cũng đánh giá những thành tựu rất quan trọng đạt được trong đường lối đổi mới của Đảng ta là đúng đắn, sáng tạo; con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của nước ta là phù hợp với thực tiễn Việt Nam. Qua 78 năm lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Đảng ta ngày càng tích luỹ thêm nhiều kinh nghiệm; nhận thức ngày càng sáng tỏ hơn, sâu sắc hơn về một đảng cầm quyền và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta; giữ vững bản chất cách mạng và khoa học, trung thành với giai cấp và dân tộc, kiên định trước mọi thách thức, vững vàng lãnh đạo sự nghiệp cách mạng nước ta. Vận dụng sáng tạo tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng đã không ngừng đổi mới và hoàn thiện phương thức lãnh đạo của Đảng, nâng cao vai trò lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, phát huy hiệu lực, hiệu quả quản lý của nhà nước, tích cực, chủ động sáng tạo của Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể nhân dân. Đảng không làm thay các cơ quan nhà nước, bảo đảm hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật của Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Song điều quan trọng có ý nghĩa quyết định đến sự lãnh đạo của Đảng đối với nhà nước và xã hội là ở chỗ: ngoài lợi ích của dân tộc và giai cấp, Đảng không có lợi ích nào khác, là sự hy sinh phấn đấu của Đảng suốt hành trình 78 năm qua vì mục tiêu độc lập dân tộc, dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh theo con đường xã hội chủ nghĩa mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã lựa chọn, được nhân dân và toàn dân tộc thừa nhận. Trong công cuộc đổi mới hiện nay, cùng với tiến trình phát triển của cách mạng, nội dung, phương thức lãnh đạo của Đảng đối với nhà nước pháp quyền ngày càng phát triển, được cụ thể hoá trong nhiều Nghị quyết của Đảng, trong các hoạt động lãnh đạo của Đảng đối với nhà nước.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Đương nhiên, như Đảng ta khẳng định, để không ngừng nâng cao hiệu lực lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước trong tình hình mới, Đảng cũng không ngừng tự chỉnh đốn và đổi mới cho ngang tầm với yêu cầu lãnh đạo của thời kỳ mới – thời kỳ công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc như tinh thần Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng đã đề ra./.</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;">Ghi chú:</p>
<p style="text-align:justify;">Từ (1) đến (14) Hồ Chí Minh toàn tập (1995), tập 4, 5, 6, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, Tr.247, 346, Tr 201- 410, Tr.161, 162.</p>
<p style="text-align:justify;">(15) Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh (1969).</p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<p style="text-align:justify;"><em>TẠP CHÍ TỔ CHỨC NHÀ NƯỚC SỐ THÁNG 12/2008</em></p>
<p style="text-align:justify;">&nbsp;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1045/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1045/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1045&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/10/t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-nha-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ki%e1%bb%83u-m%e1%bb%9bi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những đóng góp của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các lĩnh vực hoạt động của UNESCO</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/01/nh%e1%bb%afng-dong-gop-c%e1%bb%a7a-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-h%e1%bb%93-chi-minh-trong-cac-linh-v%e1%bb%b1c-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-unesco/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/01/nh%e1%bb%afng-dong-gop-c%e1%bb%a7a-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-h%e1%bb%93-chi-minh-trong-cac-linh-v%e1%bb%b1c-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-unesco/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 30 Nov 2010 18:33:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Danh nhân văn hóa Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Danh nhân văn hoá]]></category>
		<category><![CDATA[Katherine Muller-Marin]]></category>
		<category><![CDATA[unesco]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.wordpress.com/?p=1041</guid>
		<description><![CDATA[Katherine Muller-Marin Tôi có mặt tại đây ngày hôm nay để hoàn thành sứ mệnh của nghị quyết được Đại hội đồng UNESCO thông qua tại khóa họp lần thứ 24 của cơ quan này tại Pa-ri năm 1987, về việc kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị anh hùng dân [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1041&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>Katherine Muller-Marin</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Tôi có mặt tại đây ngày hôm nay để hoàn thành sứ mệnh của nghị quyết được Đại hội đồng UNESCO thông qua tại khóa họp lần thứ 24 của cơ quan này tại Pa-ri năm 1987, về việc kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị anh hùng dân tộc và nhà văn hóa lớn. Đại hội đồng cho rằng việc thế giới kỷ niệm ngày sinh của những nhà văn hóa và trí thức kiệt xuất sẽ góp phần đạt được những mục tiêu của UNESCO và thúc đẩy sự hiểu biết giữa các quốc gia.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Đại hội đồng cũng coi Người là một biểu tượng nổi bật về tinh thần quả cảm của dân tộc bởi Người đã cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp giải phóng đất nước và dân tộc Việt Nam, qua đó góp phần vào cuộc đấu tranh chung của toàn nhân loại vì hòa bình, độc lập dân chủ và tiến bộ xã hội. Đại hội đồng cũng cho rằng những đóng góp quan trọng và nhiều mặt của Người trong các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật kết tinh truyền thống văn hóa của Việt Nam, một truyền thống có từ nhiều nghìn năm trước, và những lý tưởng của Người tiêu biểu cho khát vọng các dân tộc khác trên thế giới bởi họ đấu tranh nhằm khẳng định bản sắc văn hóa của mình và thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên cơ sở những suy xét này, Đại hội đồng đã khuyến nghị các quốc gia thành viên tham gia vào việc kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua việc tổ chức các sự kiện thể hiện tưởng nhớ về Người nhằm phổ biến tầm vóc lớn lao của lý tưởng và sự nghiệp giải phóng dân tộc của Người.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1041"></span>Đại hội đồng cũng đề nghị Tổng Giám đốc UNESCO có những biện pháp thích hợp để kỷ niệm ngày sinh của Người và hỗ trợ các hoạt động kỷ niệm được tổ chức trong dịp này, đặc biệt là những sự kiện diễn ra tại Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Quyết định của UNESCO cũng căn cứ vào những đóng góp của Hồ Chí Minh cho năm lĩnh vực hoạt động của UNESCO. Tôi xin được nhắc lại một vài đóng góp đó:</p>
<p style="text-align:justify;">Trong lĩnh vực Văn hóa, chúng ta thấy Hồ Chí Minh bên cạnh tư cách là một nhà thơ, rất quan tâm đến việc bảo vệ và bảo tồn di sản. Sắc lệnh Số 65 được Chủ tịch Chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ban hành tháng Mười một năm 1945 qui định rằng việc bảo tồn di tích lịch sử là một nhiệm vụ rất cần thiết để xây dựng nước Việt Nam. Quyết định này còn cấm phá hủy đình, chùa, đền đài, điện thờ, hoặc những nơi thờ cúng, các lâu đài, thành quách, và lăng mộ, cũng như các đồ vật, sắc chỉ, văn bằng, tư liệu, sách báo có giá trị cho lịch sử, dù có tính tín ngưỡng hoặc không. Người cũng quan tâm đến việc khôi phục nhiều loại hình nghệ thuật truyền thống trên khắp đất nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Bảo vệ và bảo tồn là những nhiệm vụ rất quan trọng trong UNESCO. UNESCO khuyến khích việc nhận diện, bảo vệ và bảo tồn di sản văn hóa cũng như di sản thiên nhiên, di sản văn hóa vật thể và phi vật thể trên khắp thế giới &#8211; những di sản được coi là có giá trị nổi bật đối với nhân loại, như đã được thể hiện trong Công ước của UNESCO liên quan đến việc Bảo vệ di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới và trong Công ước 2003 của UNESCO về Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể.</p>
<p style="text-align:justify;">Một ví dụ khác của Hồ Chí Minh liên quan đến công tác bảo vệ và bảo tồn này là Sắc lệnh công nhận Lễ hội Giỗ tổ Hùng vương, một sự kiện yêu nước nhằm mục đích ghi nhớ công lao to lớn của ông cha, đồng thời nhấn mạnh sức mạnh tinh thần của một dân tộc thống nhất.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ thuở ban đầu, Hồ Chí Minh đã nhận ra bản chất hỗn hợp của nền văn hóa Việt Nam. Người nói: “Văn hoá Việt Nam là kết quả của sự tác động qua lại giữa Đông và Tây”. Người cũng tin rằng văn hóa là kim chỉ nam cho mọi dân tộc với ý nghĩa là nó giúp nâng cao nhận thức của công chúng, phục hồi sức sống của dân tộc, và đảm bảo các quyền con người, trong khi khẳng định các quyền kinh tế, chính trị và Người cũng quan tâm đặc biệt tới mối quan hệ giữa văn hóa, kinh tế và chính trị và tin rằng văn hóa phải thẩm thấu vào toàn xã hội và đến với từng thành viên để phát huy tiềm năng sáng tạo của họ.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong lĩnh vực Truyền thông và Thông tin. chúng ta thấy vai trò của Người trong việc phát triển báo chí. Ví dụ như Người đã lập ra tờ báo riêng của mình, tờ Le Paria, có nghĩa là “Người cùng khổ”, vào năm 1921, và sáng lập ra Thanh niên, tờ báo cách mạng đầu tiên của Việt Nam, vào năm 1925 và trở thành tổng biên tập đầu tiên của ấn phẩm này. Người cũng lập ra tờ báo quốc gia chính của Đảng Cộng sản Việt Nam, báo Nhân Dân, được xuất bản tại Hà Nội và là cơ quan ngôn luận chính thức của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh đã đưa một phong cách làm báo mới ở Việt Nam, lấy dân tộc và người dân làm chủ đề thời sự chính. Viết cho giai cấp lao động, các tờ báo cách mạng phải lột tả thực tế đời sống của người lao động và hướng dẫn họ trong cách cư xử và hành động nhằm giúp họ cải thiện điều kiện sống của mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Một số người nói rằng Hồ Chí Minh đã đặt nền móng cho nền báo chí Việt Nam, một giả định hợp với logic bởi suốt đời mình, Người là một nhà báo. Người viết nhiều thể loại văn chương và báo chí: bút ký, truyện thời sự, xã luận, thơ, cùng các thể loại khác. Các bài báo của Người, đi thẳng vào vấn đề và được viết một cách giản dị, rõ ràng và súc tích, rất dễ hiểu với độc giả đông đảo của Người.</p>
<p style="text-align:justify;">Hội Nhà báo Việt Nam cũng được thành lập dưới sự chỉ đạo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh; khởi đầu chỉ với 200 hội viên nhưng giờ đây đã lên đến hơn 16.000 người.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi nhận thấy một điều lý thú là vào năm 1946, trên cương vị Chủ tịch lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Hồ Chí Minh đã ký Sắc lệnh thành lập Bộ Kinh tế Quốc gia, trong đó có một đơn vị thống kê chịu trách nhiệm tập hợp các số liệu về dân số, tình hình tài chính, kinh tế, chính trị, và lý thú hơn nữa là cả các số liệu về văn hóa.</p>
<p style="text-align:justify;">Giờ đây, chúng ta đang làm việc với sự hỗ trợ của Viện Thống kê UNESCO cùng Tổng cục Thống kê và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch của Việt Nam để xây dựng một Khung hành động cho Thống kê Văn hóa Việt Nam nhằm trợ giúp cho việc xây dựng và triển khai chính sách dựa vào thực tiễn, bởi lẽ văn hóa đang trở thành một nhân tố chủ chốt của phát triển bền vững.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên những lĩnh vực khác, tôi nhận thấy trong suốt cuộc đời mình, Hồ Chí Minh luôn chú ý đến các vấn đề của phụ nữ. Người cho rằng để giúp chị em tham gia vào các hoạt động xã hội, sự phân biệt giữa nam và nữ cần xóa bỏ và chính phủ cần phải có chính sách khuyến khích phụ nữ cùng nam giới tham gia vào sản xuất, quản lý kinh tế và hoạt động văn hóa. Người cũng viết trong Di chúc là Đảng và Chính phủ nên có những kế hoạch để đảm bảo ngày càng có nhiều phụ nữ tham gia vào mọi lĩnh vực hoạt động, kể cả lãnh đạo, và rằng chị em cần phải phấn đấu vươn lên.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với UNESCO, bình đẳng giới là một quyền cơ bản của con người, một giá trị chung, và cũng là một điều kiện cần thiết để đạt được các mục tiêu phát triển quốc tế, trong đó có tất cả các Mục tiêu Phát triển của Thiên niên kỷ. Suy cho cùng, việc nâng cao quyền lực của phụ nữ và bình đẳng giới là những vấn đề chính trị cần có sự hưởng ứng và cam kết của các nhà lãnh đạo thế giới và những người làm chính sách.</p>
<p style="text-align:justify;">Liên quan đến Khoa học Xã hội và với những khái niệm về hợp tác hòa bình và hiểu biết lẫn nhau trên thế giới được UNESCO quảng bá, Việt Nam đang ra sức đóng góp cho khu vực và thế giới. Một phong cách mới của ngoại giao Việt Nam đã xuất hiện khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh. Bộ Ngoại giao được thành lập trong tháng Tám 1945 khi nội các lâm thời được công bố. Ý thức được tầm quan trọng của ngoại giao, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kiêm nhiệm chức Bộ trưởng Ngoại giao cho đến tháng Ba 1947.</p>
<p style="text-align:justify;">Về Khoa học Tự nhiên, Hồ Chí Minh đã sớm thể hiện sự quan tâm của Người đối với các vấn đề liên quan đến môi trường và tới mối quan hệ hòa hợp giữa con người và thiên nhiên trong sự phát triển của một quốc gia. Người ủng hộ sự cần thiết phải chống thiên tai, duy trì và bảo vệ tài nguyên thiên nhiên cùng môi trường sinh thái và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trồng rừng, thủy lợi và cải thiện chất đất.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự quan tâm của Người đối với việc trồng cây và bảo vệ môi trường đã vượt qua biên giới tới mức, trong các chuyến thăm nước ngoài hoặc mỗi khi tiếp đón khách ngoại quốc, Người hay tổ chức lễ trồng cây và gọi những cây này là “cây hữu nghị”, biểu tượng cho quan hệ giữa Việt Nam và thế giới cũng thể hiện thái độ tích cực đối với môi trường. Tôi có thể hiểu được tại sao chúng tôi luôn được mời tới các lễ trồng cây. Ngay cả trong Di chúc của mình, Hồ Chí Minh khuyến nghị những người viếng thăm trồng cây tưởng niệm.</p>
<p style="text-align:justify;">Người còn kêu gọi mọi người “trồng và bảo vệ rừng, như bảo vệ ngôi nhà của mình”. Để nêu gương, Người đã tạo ra một môi trường tự nhiên tuyệt vời quanh nơi ở của mình và chăm sóc cây cối, hồ cá, và chim chóc, nhấn mạnh là chúng cần được bảo vệ bởi chúng là những báu vật của thiên nhiên.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong lĩnh vực Giáo dục, tôi nhận thấy điều thú vị là Người cho rằng xóa bỏ nạn mù chữ có nghĩa là tạo nên một phong trào giáo dục đại chúng. Người chỉ ra rằng học đọc và học viết có thể được tiến hành ở bất cứ đâu, dùng than, mặt đất, hoặc lá chuối làm bút và giấy. Người sáng suốt khi chỉ ra rằng một người đã biết đọc, người đó cần tiếp tục học tập bởi người biết chữ có thể quên cách đọc nếu họ không có gì đễ đọc. Người tuyên bố rõ ràng rằng Chính phủ và Bộ Giáo dục có nhiệm vụ cung cấp sách báo phù hợp với từng cấp độ của người đọc.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ khi được thành lập vào năm 1946, UNESCO đã đi đầu trong nỗ lực xóa bỏ nạn mù chức trên toàn cầu với những chương trình như Giáo dục cho mọi người. Đây là một yếu tố cần thiết cho việc xóa nghèo, giảm tỉ lệ tử vong ở trẻ em, kiềm chế sự phát triển dân số, đạt được sự bình đẳng giới, và đảm bảo phát triền bền vững, hòa bình và dân chủ. Hơn thế, thật thú vị khi đọc trong Công báo Quốc gia Việt Nam 1945 thấy rằng Bộ Giáo dục được thành lập ngay sau khi Hồ Chí Minh trở thành Chủ tịch Chính phủ Lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.</p>
<p style="text-align:justify;">Có một mối tương liên giữa ý nghĩ của Hồ Chí Minh rằng “mục tiêu cuối cùng của việc học là trở thành con người theo đúng nghĩa của từ này&#8221; với bốn trụ cột của việc học đã được Ủy ban về Giáo dục cho Thế kỷ XXI xác định trong báo cáo của họ trình lên UNESCO trong thập kỷ 1990 như là những nguyên tắc cơ bản cho việc định hình lại giáo dục. Ủy ban cảm thấy là giáo dục suốt đời dựa trên bốn trụ cột:</p>
<p style="text-align:justify;">Học để biết, ngụ ý cung cấp những công cụ nhận thức cần có dễ hiểu thế giới và những điều phức tạp của nó một cách tốt hơn, và để có nền tảng đủ và phù hợp để học tập trong tương lai.</p>
<p style="text-align:justify;">Học để làm, có nghĩa là cung cấp các kỹ năng giúp các cá nhân tham gia một cách có hiệu quả vào nền kinh tế và xã hội toàn cầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Học để làm người có nghĩa là cung cấp những kỹ năng tự phân tích và kỹ năng xã hội để giúp các cá nhân phát huy đầy đủ nhất tiềm năng của mình về mặt tâm lý-xã hội, về tình cảm cũng như thể chất, để trở thành một “con người toàn diện” về mọi mặt.</p>
<p style="text-align:justify;">Học để chung sống ngụ ý là hướng các cá nhân vào những giá trị tiềm ẩn trong các nguyên tắc dân chủ, sự hiểu biết giữa các nền văn hóa, tôn trọng và hòa bình ở mọi cấp bậc xã hội và quan hệ giữa người với người nhằm giúp cho các cá nhân và các xã hội cùng sống trong hòa bình và hòa thuận.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi xin kết thúc bài phát biểu của mình với những ý nghĩ sau:</p>
<p style="text-align:justify;">Nếu một con thuyền ra khơi mà không định trước bến đỗ, thì gió thổi hướng nào là không quan trọng? Con thuyền có thể cập bất kỳ bến nào. Biết được bến đỗ mà ta muốn đến có nghĩa là ta có một tầm nhìn rõ ràng về nơi đó. Điều đó có nghĩa là kiểm soát tốc độ gió và sức lực để tới được bến đỗ đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Có được một vị Chủ tịch như Hồ Chí Minh, người được nhiều người không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới tôn vinh như anh hùng dân tộc, giống như có được một biểu tượng giúp chúng ta có được một tầm nhìn, chỉ cho đất nước một bến đỗ an toàn cho đất nước. Và hơn thế, một lãnh tụ như thế cũng chỉ cho ta cách kiểm soát phong ba bão táp thông qua lòng tự hào, lao động cần cù và quan hệ hòa hiếu.</p>
<p style="text-align:justify;">Giờ đây, tôi xin cùng dân tộc Việt Nam kỷ niệm ngày sinh của một nhân vật vĩ đại, người đã để lại một dấu ấn trong quá trình phát triển của nhân loại và trong lịch sử của đất nước này. Xin chúc tất cả quý vị một tương lai phồn thịnh và thái bình.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1041/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1041/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1041&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/12/01/nh%e1%bb%afng-dong-gop-c%e1%bb%a7a-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-h%e1%bb%93-chi-minh-trong-cac-linh-v%e1%bb%b1c-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-unesco/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tổng giám đốc FPT học và làm theo Bác Hồ</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/29/t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-fpt-h%e1%bb%8dc-va-lam-theo-bac-h%e1%bb%93/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/29/t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-fpt-h%e1%bb%8dc-va-lam-theo-bac-h%e1%bb%93/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 29 Nov 2010 13:03:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>
		<category><![CDATA[Học tập và làm theo Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác]]></category>
		<category><![CDATA[FPT]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh - một cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Thành Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Trương Gia Bình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1035</guid>
		<description><![CDATA[Câu chuyện của vị tổng giám đốc một tập đoàn tư nhân lớn cho chúng ta thấy những câu chuyện về Bác Hồ có thể ứng dụng vào nhiều lĩnh vực trong cuộc sống. Mời các bạn cùng đọc và cho bình luận. Trước khi được biết đến với tư cách là giám đốc công [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1035&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><em>Câu chuyện của vị tổng giám đốc một tập đoàn tư nhân lớn cho chúng ta thấy những câu chuyện về Bác Hồ có thể ứng dụng vào nhiều lĩnh vực trong cuộc sống. Mời các bạn cùng đọc và cho bình luận.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Trước khi được biết đến với tư cách là giám đốc công ty phần mềm lớn nhất Việt Nam, ông Nguyễn Thành Nam (Tổng Giám đốc FPT) đã từng trải qua những giai đoạn khó khăn nhất và có những câu chuyện đáng để đời&#8230;</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1035"></span>1/ Vào thời điểm hầu như rất ít người biết đến Internet ở Việt Nam, ông Nguyễn Thành Nam từng đưa ra ý tưởng mở một quán café Internet với tên gọi Emotion Café. Lúc đó, ở Hà Nội chưa có quán café Internet nào. Ông Nam kêu gọi bạn bè đóng cổ phần, rồi hợp tác với một ông chủ quán café.</p>
<p style="text-align:justify;">Lần đầu tiên tại Hà Nội, các khách hàng có thể vừa uống café, vừa truy cập Internet. Thế nhưng, quán café mở ra chẳng có mấy khách, khách đến uống café cũng chẳng hiểu Internet là cái gì&#8230; Kết quả là ông Nam và những người bạn góp vốn mất một mớ tiền (khi ông Nam còn nghèo rớt mùng tơi).</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1997, khi đang phụ trách bộ phận làm phần mềm của FPT, ông Nam đột nhiên nghỉ việc đi&#8230; chơi. Một người bạn của ông Nam tại FPT cho biết: &#8220;Trong lúc mọi người đang thấy tốt đẹp, công việc kinh doanh đang trôi chảy thì anh ấy bảo: Không, nói chung như thế là không được, phải làm mới chứ thế này thì chết. Rồi anh Nam xin nghỉ việc hoàn toàn một thời gian để đi ngó nghiêng xem thiên hạ làm cái gì để tìm ý tưởng mới cho công việc của mình&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên thực tế, ngoài việc đi ngó nghiêng xem các công ty khác đang làm gì, ông Nam cũng thử nộp đơn xin việc tại 1 &#8211; 2 công ty nhưng&#8230; không được nhận. Và kết quả của thời gian đi chơi đó khi ông Nam quay về làm việc tại FPT là sẽ đi xuất khẩu phần mềm.</p>
<p style="text-align:justify;">2/ Trở thành đội trưởng đội xuất khẩu phần mềm FPT, trung tâm xuất khẩu phần mềm của ông Nam có công việc hàng ngày là&#8230; học và họp bằng tiếng Anh. Lý do là đi làm xuất khẩu phần mềm nhưng tiếng Anh của cả đội còn&#8230; phọt phẹt.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi đội xuất khẩu phần mềm FPT may mắn vớ được một khách hàng và làm được hợp đồng đầu tiên, thu được tiền, cả ông Nam lẫn một số lãnh đạo cấp cao FPT lúc đó tuyên bố như thể sự nghiệp phần mềm của FPT sắp&#8230; bay lên trời.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 2000, khi chính thức tuyên bố thành lập công ty phần mềm tại Mỹ, ông Trương Gia Bình, ông Nguyễn Thành Nam cùng tuyên bố giấc mơ sẽ trở thành &#8220;Nhất thế giới&#8221; về phần mềm, về cuộc &#8220;trường chinh&#8221; đi lấy tiền Tây&#8230; Sau những tuyên bố &#8220;bom nguyên tử&#8221; đó là một quả bom xịt: Công ty phần mềm của FPT tại Mỹ chẳng tìm được khách hàng nào, ốm dặt dẹo rồi&#8230; chết yểu.</p>
<p style="text-align:justify;">Không tìm thấy đường đi, ông Nam quyết định tìm &#8220;thuốc Tây&#8221;. Martin Geiger &#8211; một chuyên gia tư vấn của Paramarketing (một hãng tư vấn chiến lược phát triển thị trường của Mỹ) được FPT thuê với mức lương cực cao.</p>
<p style="text-align:justify;">Thế nhưng, sau hơn một năm làm việc, toàn bộ doanh số phần mềm của FPT chẳng đủ để trả lương cho Martin Geiger mà sự nghiệp xuất khẩu phần mềm của FPT vẫn loanh quanh, luẩn quẩn.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn Thành Nam và những thành viên chủ chốt của FPT vẫn ủng hộ xuất khẩu phần mềm đứng trước những áp lực cực lớn của cả trong lẫn ngoài FPT. &#8220;Ném tiền qua cửa sổ&#8221;, &#8220;ấu trĩ, viển vông&#8221;&#8230; là những lời &#8220;khen tặng&#8221; ý tưởng xuất khẩu phần mềm.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong thời điểm đó, ngoài sự ủng hộ rất lớn của ông Trương Gia Bình (Tổng Giám đốc FPT), ông Nam còn nhận được một sự an ủi lớn khác từ ông Lê Quang Tiến &#8211; một thành viên rất quan trọng trong ban giám đốc FPT. Khi ông Nam chịu quá nhiều chì trích tại các cuộc họp, xuất khẩu phần mềm tiếp tục bết bát, ông Tiến gọi ông Nam vào phòng nói: &#8220;Đừng lo, em cứ giữ lấy mấy đứa giỏi, sẽ ổn cả thôi&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">3/ Năm 2002, ông Nam tình cờ được nhân viên cho mượn đọc một quyển sách về bác Hồ của một tác giả người Mỹ &#8220;<em><strong><a href="http://thehehochiminh.net/2010/11/05/hochiminh_a_life_william_j_duiker/">Ho Chi Minh, a life</a>&#8220;</strong><strong> </strong>(Hồ Chí Minh, một cuộc đời)* <strong></strong></em> . Sau khi nghiền ngẫm quyển sách này, ông Nam mới ngộ ra những bài học chí mạng mà mình cũng như FPT đã mắc phải khi làm xuất khẩu phần mềm.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài cuốn sách &#8220;Hồ Chí Minh, một cuộc đời&#8221;, ông Nam còn đọc và nghiên cứu thêm nhiều quyển sách khác viết về cuộc đời và sự nghiệp của bác Hồ để tìm ra một cách đi mới của công cuộc xuất khẩu phần mềm. Và cũng nhờ rất nhiều bài học bình thường nhưng phi thường từ cuộc đời của Bác, ông Nam và đội phần mềm FPT đã dần dần tìm được lối đi cho xuất khẩu phần mềm.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi đội phần mềm FPT bắt đầu chuyển hướng, những nhân viên trong đội phần mềm của FPT đóng vai trò ngày càng quan trọng hơn và là những người thực hiện và hoàn tất hầu hết các nhiệm vụ quan trọng nhất chứ không phải ông Nam và ông Bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Bài học &#8220;phải tin vào nhân dân, nhân dân sẽ là người đưa ra lời giải&#8221;, được ông Nam áp dụng triệt để sau khi áp dụng chiến lược Hồ Chí Minh cho xuất khẩu phần mềm.</p>
<p style="text-align:justify;">4/ Năm 2008, khi nền kinh tế Việt Nam gặp khủng hoảng, ngành công nghệ thông tin trong đó có phần mềm cũng gặp những khó khăn nghiêm trọng, ông Nam lại ra quyết định chi tiền mời Tập đoàn Gartner đến Việt Nam (một tập đoàn chuyên cung cấp các nghiên cứu, đánh giá cho các nhà lãnh đạo công nghệ trên thế giới, giúp họ đưa ra các quyết định chiến lược).</p>
<p style="text-align:justify;">Giải thích về lý do mời Gartner vào đúng thời điểm khó khăn nhất của nền kinh tế Việt Nam, ông Nam nói: &#8220;Thực tế thì tất cả các nước khác, nước nào cũng vậy mà điều quan trọng là Việt Nam cần phải có một đánh giá khách quan của một tổ chức có uy tín nên tôi vẫn quyết định mời chung cho cả nền CNTT Việt Nam&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Rồi ông nói thêm: &#8220;Mọi người thường hay tuyên truyền là nước ngoài đánh giá rất cao về cơ hội đầu tư tại Việt Nam nhưng để cho việc đó trở thành lực hút thì các tổ chức đánh giá có uy tín như Gartner phải có chung nhận định như vậy&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chưa hết, năm 2009, trước khi chính thức trở thành Tổng Giám đốc FPT, ông Nam quyết định tặng bộ tài liệu kinh nghiệm xây dựng, áp dụng và thi lấy chứng chỉ CMMi-5 cho cộng đồng CNTT Việt Nam thông qua Bộ Thông tin và Truyền thông.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một hành động khá lạ bởi FPT đã phải mất rất nhiều công sức, trong nhiều năm mới gây dựng được bí quyết này. CMMi-5 là &#8220;tấm vé thông hành&#8221; để các công ty phần mềm gia nhập vào các thị trường lớn trên toàn cầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Về cá nhân ông Nam, sau nhiều năm trầy trật, đội xuất khẩu phần mềm của ông Nam cũng gặt hái được nhiều thành công. Tháng 4/2009, ông Nam được HĐQT FPT bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc Tập đoàn FPT.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>*(TheheHoChiMinh sẽ giới thiệu trong thời gian tới)</em></p>
<p style="text-align:right;"><em><a href="http://vef.vn/2010-11-29-nhung-chuyen-de-doi-cua-tong-giam-doc-fpt">Bài sưu tầm</a></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1035/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1035/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1035&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/29/t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-fpt-h%e1%bb%8dc-va-lam-theo-bac-h%e1%bb%93/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tư duy kinh tế Hồ Chí Minh: Bác Hồ chỉ nói về mục tiêu kinh tế</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/27/t%c6%b0-duy-kinh-t%e1%ba%bf-h%e1%bb%93-chi-minh-bac-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%89-noi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%a5c-tieu-kinh-t%e1%ba%bf/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/27/t%c6%b0-duy-kinh-t%e1%ba%bf-h%e1%bb%93-chi-minh-bac-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%89-noi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%a5c-tieu-kinh-t%e1%ba%bf/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 27 Nov 2010 08:29:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư tưởng Kinh tế Hồ Chí MInh]]></category>
		<category><![CDATA[Di chúc Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh tế Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Tư duy kinh tế Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Đoàn Duy Thành]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1032</guid>
		<description><![CDATA[ĐOÀN DUY THÀNH Trong Di chúc, Bác Hồ viết: “Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân”. Nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đoàn Duy Thành lý giải vì sao trong Di chúc và trước [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1032&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>ĐOÀN DUY THÀNH</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Trong Di chúc, Bác Hồ viết: “Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân”.</p>
<p style="text-align:justify;">Nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng <strong>Đoàn Duy Thành</strong> lý giải vì sao trong Di chúc và trước tác của Hồ Chủ tịch chỉ nêu mục tiêu mà không nói đến quan điểm, phương pháp phát triển kinh tế đất nước.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><span id="more-1032"></span>Không nói phương pháp, mô hình </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Ông Thành cho biết: Trong cả cuộc đời, Cụ Hồ không nói cụ thể việc nào về kinh tế cả. Chỉ duy nhất có một việc làm cụ thể, đó là việc Cụ chuẩn y dự thảo điều lệ tạm thời của HTX nông nghiệp. Nhưng đó chỉ là sự chuẩn y “tạm thời” vì HTX nông nghiệp của mình có vấn đề. Cái tinh của Cụ là cái chữ “tạm thời”.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì Cụ Hồ là người rất nghiêm khắc, rất am hiểu lý luận cũng như thực tế cho nên cái gì chưa chín, chưa chắc, chưa thể làm được thì Cụ không nói. Không nói không có nghĩa là Cụ Hồ không phải là nhà kinh tế học, không có chủ thuyết kinh tế như không ít người vẫn nghĩ. Là một nhà cách mạng từng trải, đã đi khắp bốn biển năm châu, Cụ Hồ đầy ắp trong đầu những kiến thức về kinh tế, chính trị, xã hội nhưng với Cụ làm đến đâu, nói đến đấy.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Thưa ông, vậy thì tư tưởng kinh tế đó được biểu hiện như thế nào?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Không nói về phương pháp, về chủ thuyết nhưng Cụ Hồ nói về mục tiêu. Đó là cái đích phải đến, là phải tổ chức thực hiện bằng cách nào đấy để đạt được nó. Ai cũng có cơm ăn, áo mặc, được học hành. Cái câu ông Cụ nói vừa triết lý, vừa sâu sắc là nước độc lập mà dân không được hạnh phúc thì độc lập không có nghĩa gì. Có nghĩa là nếu hàng triệu người hy sinh cho đất nước được độc lập mà sau khi nước độc lập rồi dân còn nghèo khổ, dân không hạnh phúc thì sự hy sinh ấy là vô nghĩa.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong Di chúc, Cụ viết: “Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân” (Bác gạch chân dưới các chữ in nghiêng &#8211; PV). Và “Ở đây nói về kế hoạch xây dựng lại thành phố và làng mạc đẹp đẽ, đàng hoàng hơn trước chiến tranh. Khôi phục và mở rộng các ngành kinh tế”.</p>
<p style="text-align:justify;">Như vậy, tư tưởng xuyên suốt là dân tộc được độc lập, nhân dân được tự do, hạnh phúc, kinh tế mở mang, sánh với các cường quốc năm châu. Ông Cụ chỉ nói vậy thôi, còn kế hoạch thế nào, phương pháp thế nào thì người kế thừa phải nghĩ, phải làm. Ý tứ thâm sâu của Cụ Hồ là không buộc người kế thừa phải làm kinh tế theo đường này, hướng nọ, mô hình kia được vạch sẵn từ trước. Vậy nên cái không nói của ông Cụ là cái may cho con cháu để sau này Đổi mới mà không bị trói buộc bởi khuôn mẫu nào.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Sức ép quốc tế</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Như ông nói thì Cụ Hồ không phải không có chủ thuyết kinh tế nhưng Người chỉ nói đến mục tiêu, vậy thì nguyên nhân nào khiến Người cân nhắc mà không nói ra?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Thứ nhất là người Việt Nam không có truyền thống làm kinh tế, đến lúc đó cũng rất ít người được học và hiểu về kinh tế nên thật khó để Cụ truyền đạt. Thứ hai, do hoàn cảnh lịch sử lúc đó, chúng ta chịu áp lực rất lớn từ Liên Xô và Trung Quốc, nếu Cụ Hồ nói ra cái gì mà khác với quan điểm của họ thì cũng bất lợi cho cuộc kháng chiến của ta.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Quan điểm kinh tế kế hoạch, tập trung, quan liêu, bao cấp ở Liên Xô, rồi “đại nhảy vọt” và “công xã nhân dân”trong kinh tế cùng với “cách mạng văn hóa” ở Trung Quốc dẫn đến cái khó của Cụ Hồ là làm sao để khỏi mất lòng các nước lớn, lại vừa tránh được tổn thất cho dân ta?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Đúng vậy, nếu ta không cải tạo công thương nghiệp, không cải cách ruộng đất thì rất khó nhận được sự ủng hộ của họ. Còn phải nói rõ nữa là Xô &#8211; Trung khi đó phân lập, ở ta thì cũng có người thích mô hình Trung Quốc, người thích mô hình Liên Xô. Nếu Cụ Hồ mà “chọn” mô hình nào đó thì cuộc đấu tranh nội bộ sẽ nguy hiểm.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1953, ta làm cải cách ruộng đất, nhiều địa phương làm quá tải đến mức bắt bớ, tra tấn, giết oan nhiều người. Nhưng Cụ Hồ sau đó đã thừa nhận sai lầm. Chỉ Cụ Hồ sửa sai thì dân mới tin.</p>
<p style="text-align:justify;">Đấy, trong bối cảnh như vậy, lựa chọn không nói, không tranh luận về phương pháp, mô hình là sự lựa chọn tài tình của Cụ Hồ. Không nói nhưng trong hành động thì Cụ luôn khuyến khích người dân phát triển sản xuất, nhắc nhở lớp người kế cận chuẩn bị kế hoạch để xây dựng đất nước “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” sau chiến tranh.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Nghèo là mất nước</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>* Trở lại với Tư tưởng Hồ Chí Minh về tự chủ kinh tế, ông nghĩ sao?</strong></p>
<p style="text-align:justify;">- Ở ông Cụ, cái này là cao siêu lắm. Quốc gia độc lập rồi thì tự chủ về kinh tế là tối cần thiết. Vì vậy nên ngay sau cách mạng, Cụ Hồ lập tức tuyên bố giặc đói, giặc dốt là đồng minh của giặc ngoại xâm. Khi phải đi xin viện trợ, Cụ bảo rằng xin người ta thì phải tính chuyện trả, không trả được thì con cháu phải trả, không trả bằng vật chất thì phải mang ơn đời này qua đời khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Với Cụ Hồ, dân tộc là tự chủ nhưng dân tộc này không tách ra mà phải gắn với thế giới để phát triển. Vì tách ra là tụt hậu, là chết.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Như vậy thì sau 40 năm Cụ Hồ ra đi, ông nhìn nhận như thế nào về giá trị bản Di chúc và cách thức chúng ta thực hiện theo Di chúc của Người?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Học Di chúc mà có tư duy phát triển thì lúc nào cũng mới. Trong Di chúc có rất nhiều vấn đề hay, văn bản ngắn gọn nhưng chứa bao nhiêu ý nghĩa. Phải từ đó phát triển ra, xem cái gì là cái mới, ý nghĩa thời đại 1969 khác, ý nghĩa thời đại 2009 nó khác, phải bằng tư duy phát triển để soi rọi thì mới thấm nhuần được tư tưởng của Người, mới xây dựng đất nước sánh vai được với các cường quốc năm châu như mục tiêu mà Cụ Hồ mong muốn.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Xin cảm ơn ông.</em></p>
<p style="text-align:right;">LÊ KIÊN thực hiện<br />
Theo Pháp Luật TP.HCM</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1032/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1032&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/27/t%c6%b0-duy-kinh-t%e1%ba%bf-h%e1%bb%93-chi-minh-bac-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%89-noi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%a5c-tieu-kinh-t%e1%ba%bf/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hồ Chí Minh &#8211; Bậc thầy về làm thương hiệu quốc gia</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/26/h%e1%bb%93-chi-minh-b%e1%ba%adc-th%e1%ba%a7y-v%e1%bb%81-lam-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qu%e1%bb%91c-gia/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/26/h%e1%bb%93-chi-minh-b%e1%ba%adc-th%e1%ba%a7y-v%e1%bb%81-lam-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qu%e1%bb%91c-gia/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Nov 2010 11:35:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Hoàng Đình]]></category>
		<category><![CDATA[Người đô thị]]></category>
		<category><![CDATA[Thương hiệu quốc gia]]></category>
		<category><![CDATA[Thương hiệu Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1029</guid>
		<description><![CDATA[HOÀNG ĐÌNH Tạp chí Người đô thị Nếu ví mỗi đất nước là một ngôi sao, các quốc gia trên thế giới sẽ là một bầu trời sao thì mỗi ngôi sao sẽ “lung linh” một vẻ khác nhau. Ánh sáng lấp lánh của mỗi ngôi sao không thể ôm đồm theo “một rổ giá [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1029&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>HOÀNG ĐÌNH</strong><br />
<em>Tạp chí Người đô thị</em></p>
<p style="text-align:justify;">Nếu ví mỗi đất nước là một ngôi sao, các quốc gia trên thế giới sẽ là một bầu trời sao thì mỗi ngôi sao sẽ “lung linh” một vẻ khác nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Ánh sáng lấp lánh của mỗi ngôi sao không thể ôm đồm theo “một rổ giá trị” này khác.<br />
<strong><br />
<span id="more-1029"></span>Quen và lạ</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Thập niên 40 của thế kỷ trước, Việt Nam là một quốc gia bé nhỏ, mới giành được độc lập, còn vô cùng gian khổ. Bên trong, các cơ sở hạ tầng và thượng tầng xã hội chỉ ở mức sơ khai, đời sống nhân dân nghèo nàn, lạc hậu. Nhưng bên ngoài, từ khắp năm châu bốn bể đã có rất nhiều người biết đến Việt Nam, yêu mến Việt Nam, trân trọng và sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí không tiếc mồ hôi, công sức và cả tính mạng để giúp đỡ chúng ta sớm vượt qua gian khó. Đó là thành công lớn của Hồ Chí Minh khi xây dựng hình ảnh cho tổ quốc Việt Nam “lấp lánh” vào thời kỳ đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể nhiều người trong chúng ta biết Bác Hồ đã tạo dựng hình ảnh nước Việt Nam tốt đẹp đến mức nào trong lòng bạn bè quốc tế. Ngày đó, Bác đã làm thương hiệu, tạo dựng hình ảnh quốc gia rõ nét trên “bản đồ thương hiệu” thế giới.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng thành công đó vẫn có nhiều điều lạ. Lạ vì ít người nghiên cứu và hiểu được, trong điều kiện một đất nước còn vô cùng gian khổ, nghèo nàn, lạc hậu… mọi tiền đề thông thường cho việc làm “thương hiệu quốc gia” đều gần với con số không, làm thế nào Bác có thể tạo ra một hình ảnh Việt Nam tốt đẹp, gần gũi đến thế, là biểu tượng cho tự do, tinh thần độc lập tự chủ và những giá trị nhân văn cao cả đến thế. Sau hơn 60 năm, đất nước chúng ta đã đỡ nghèo hơn, nhiều lĩnh vực kinh tế, xã hội đã tiến bộ vượt bậc nhưng thử hỏi, ở phương diện quốc gia, điều đọng lại trong lòng bạn bè quốc tế về hình ảnh, ấn tượng đất nước Việt Nam hôm nay là gì hay nói chính xác hơn, thương hiệu Việt Nam hôm nay trên bản đồ thương hiệu thế giới là gì? Câu hỏi nghiêm túc này đang là “chủ đề nóng” cho một phong trào hối hả, gấp gáp phải xây dựng cho bằng được thương hiệu quốc gia, dù rằng vẫn chưa thống nhất được phải làm từ đâu, làm thế nào và có thể còn cả nhầm lẫn giữa thương hiệu quốc gia với hàng hiệu quốc tế.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với một lãnh tụ, “sản phẩm” của người đó chính là đất nước. Đối với một doanh nhân, sản phẩm của người này chính là hàng hóa hay dịch vụ. Làm cho một đất nước trở nên quen thuộc, gần gũi, dễ được biết đến, dễ được yêu mến, dễ được ủng hộ là cái tài làm thương hiệu của nhà lãnh đạo. Còn đối với doanh nghiệp, hàng hóa và dịch vụ của người này có tạo dựng được ấn tượng, liên tưởng hình ảnh gần gũi hay được mến chuộng hay không là nhờ tài làm thương hiệu. Vì thế, chuyện Bác Hồ làm thương hiệu quốc gia và doanh nhân làm thương hiệu cho hàng hóa tưởng như xa mà gần. Thời có Bác, Bác đã thành công trong việc tạo dựng hình ảnh về nước Việt Nam tuy nhỏ bé nhưng nhân văn, anh hùng và định hướng xây dựng những giá trị tốt đẹp cho cuộc sống của nhân dân còn doanh nhân ngày nay vẫn còn khá mơ hồ với nhiệm vụ tạo dựng thương hiệu cho chính sản phẩm của mình. Từ góc nhìn xã hội, không hiếm người xuất phát từ tầm nhìn loanh quanh trong mớ “hàng hóa, sản phẩm” nên không thể thoát ra, hiểu được “thương hiệu quốc gia” là gì và khó tin nổi từ những ngày đầu độc lập, Việt Nam đã là một dân tộc tạo dựng được hình ảnh và ấn tượng tốt đến thế. Vì thế, chuyện làm thương hiệu tưởng quen mà thành ra lạ.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Bí quyết của nền kinh tế hình ảnh</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Làm thương hiệu tức là làm hình ảnh. Hiểu đơn giản, thương hiệu (maketting) là tạo dựng hình ảnh cho sản phẩm thông qua quảng cáo. Và vì thế, có thể điểm mặt không ít doanh nhân đã tự tuyên bố dòng sản phẩm của mình là “thương hiệu quốc gia” và nói mạnh rằng, một ngày nào đó sẽ làm cho thị trường thế giới phải một phen xiêu vẹo. Thiết nghĩ, cũng nên kể thêm tên tuổi của 30 sản phẩm được người ta lựa chọn trong “rổ” thương hiệu quốc gia. Có thể thấy, khá nhiều tên tuổi trở nên nổi đình nổi đám là nhờ quảng cáo.</p>
<p style="text-align:justify;">Biết làm quảng cáo, PR cho sản phẩm của mình là một yêu cầu rất quan trọng và ở công đoạn cuối của làm thương hiệu. Khi sản phẩm được giới thiệu tới đối tượng tiêu dùng thì các điều kiện về phân phối sản phẩm, dịch vụ hậu mãi… đã phải được chuẩn bị để giúp khách hàng không chỉ mua, sử dụng mà còn có thể tận hưởng “hương vị” của sản phẩm lâu dài, cảm nhận được giá trị cốt lõi của sản phẩm. Muốn đảm bảo khách hàng sẽ thỏa mãn với sản phẩm tất nhiên quy trình tổ chức phải đảm bảo chất lượng của sản phẩm là đồng đều và đạt tiêu chuẩn mong muốn. Để có được quy trình chuẩn trong tổ chức, kinh doanh, sản xuất phụ thuộc vào yếu tố con người của đội ngũ quản lý và nhà lãnh đạo doanh nghiệp. Ngay cả khi đã có được tất cả các yếu tố này thì khâu quan trọng nhất vẫn chính là nhân tố con người lãnh đạo. Giống như một chiếc xe máy, dù là với thương hiệu Yamaha hay Honda, tốt từ tất cả các cơ cấu, bộ phận, hệ thống, nhiên liệu… nhưng vẫn cần phải có một người lái nó và nó sẽ đi về đâu, an toàn hay không, đến đích nào đều do người cầm lái. Vì thế, xin nhấn mạnh lại nhân tố quan trọng trong việc làm thương hiệu là con người, nhà lãnh đạo hay còn gọi là CEO điều hành doanh nghiệp.</p>
<p style="text-align:justify;">Làm thương hiệu cho sản phẩm thì nhân tố con người là quyết định. Làm quảng cáo, PR tốt đến mấy, quy trình bên trong về sản xuất, tổ chức nhân sự cấp dưới tốt đến mấy mà không đảm bảo nhân tố lãnh đạo cao nhất thì sớm muộn gì thương hiệu đó cũng đổ. Điều này không dễ để khách hàng có thể nhận biết nếu chỉ thông qua các chiến dịch quảng cáo.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên nhiều diễn đàn, người ta đã bàn và đề nghị bổ sung yếu tố con người vào thương hiệu quốc gia, như trên đã phân tích, đó không phải chỉ là yếu tố bổ sung, đi kèm mà là yếu tố quan trọng nhất. Tư duy của nhà lãnh đạo sẽ lái con tàu thương hiệu đến các bến bờ tương lai. Nếu trao nhầm “thuyền trưởng” thì bài học về Vinashin mới chỉ là một bài học trước mắt.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Cần thái độ đúng</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Có ý thức đúng về vai trò con người trong làm thương hiệu quốc gia thì mới có thái độ ứng xử đúng với nhân tài của đất nước và qua đó, tạo môi trường cho các nhân tài phát triển. Những gì có thể khiến cho một quốc gia trở nên sang lấp lánh trên bản đồ thương hiệu thế giới chắc chắn phải do nhân tài.</p>
<p style="text-align:justify;">Gần đây, sự kiện GS Ngô Bảo Châu được trao giải “Nobel” toán học đã để lại nhiều dư vị. Tổng thống nước Pháp đã có bài phát biểu chúc mừng GS Ngô Bảo Châu sau khi GS nhận giải, mặc dù ông Châu chỉ mới nhập quốc tịch Pháp, không có gốc gác gì với nước Pháp. Nhưng hơn ai hết, những nhà lãnh đạo tư bản hiểu, những nhân tài như ông Châu có thể làm lãnh đạo, có thể làm đầu tàu lôi kéo cả một lĩnh vực phát triển lên. Phải là nhân tài mới có thể lãnh đạo và tạo nên “thương hiệu quốc gia” cho họ. Và vì thế, dù không máu mủ, chỉ mới trao quyền công dân Pháp cho ông Châu, tổng thống Pháp đã lên tiếng trịnh trọng chúc mừng nhân tài tầm cỡ thế giới này và mong muốn GS Châu sẽ đóng góp cho nước Pháp. Thái độ của một vị tổng thống thuộc nhóm các nước phát triển hàng đầu trên thế giới hi vọng sẽ làm thay đổi một nhóm người trong nước có cách nhìn thiếu cởi mở. Cùng sự kiện GS Châu nhận giải thưởng, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đến tận gia đình thăm hỏi và chúc mừng cùng bày tỏ lời mời hợp tác nhưng có không ít những ý kiến cho rằng, việc làm của phó thủ tướng chỉ đơn giản là “thấy sang bắt quàng làm họ”. Với cách nhìn thiếu cởi mở này khó có thể lý giải vì sao tổng thống nước Pháp có thái độ trân trọng nhân tài đến thế. Gần gũi hơn, chúng ta chưa nên vội quên thái độ của Bác Hồ đối với các nhân tài, chí sĩ trong giai đoạn lịch sử của đất nước thời kỳ mới độc lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Hình ảnh của một quốc gia trên bản đồ thế giới không khác gì hình ảnh của một ngôi sao trên bầu trời sao, vì thế, nó không nên là một thứ ánh sáng lòe nhòe vì sự pha trộn của quá nhiều yếu tố bên trong. Một thứ ánh sáng luôn bao gồm bảng phụ lục tới vài chục các sắc màu, mảng miếng và cứ vài năm lại thay đổi danh sách kèm theo. Với khoảng 30 “đầu tàu” ở các lĩnh vực khác nhau khiến không ít người phải băn khoăn, con tàu thương hiệu quốc gia Việt Nam sẽ đi về hướng nào.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1029/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1029/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1029&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/26/h%e1%bb%93-chi-minh-b%e1%ba%adc-th%e1%ba%a7y-v%e1%bb%81-lam-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qu%e1%bb%91c-gia/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Giới thiệu sách: &#8220;Hồ Chí Minh &#8211; một cuộc đời&#8221; của William J Duiker</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/hochiminh_a_life_william_j_duiker/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/hochiminh_a_life_william_j_duiker/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 Nov 2010 09:52:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hồ Chí Minh trong trái tim nhân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Đánh giá - Nghiên cứu]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh - một cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[William J.Duiker]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1019</guid>
		<description><![CDATA[“Chủ tịch Hồ Chí Minh có chỗ đứng trang trọng trong ngôi đền tưởng niệm các anh hùng cách mạng đã từng tranh đấu quyết liệt để gióng lên tiếng nói trung thực của những con người cùng khổ trên toàn thế giới. Người là một sự kết hợp sinh động: nửa Lênin, nửa Gandhi&#8230;” [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1019&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><strong><em>“Chủ tịch Hồ Chí Minh có chỗ đứng trang trọng trong ngôi đền tưởng niệm các anh hùng cách mạng đã từng tranh đấu quyết liệt để gióng lên tiếng nói trung thực của những con người cùng khổ trên toàn thế giới. Người là một sự kết hợp sinh động: nửa Lênin, nửa Gandhi&#8230;”</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">Cuốn sách <em>Hồ Chí Minh, một cuộc đời</em> (NXB Hyperion, New York, năm 2000) dày 700 trang được đánh giá là cuốn tiểu sử về Bác Hồ đầy đủ và có giá trị nhất ở Hoa Kỳ hiện nay. Để thực hiện công trình đồ sộ này, tác giả đã phải dành gần 30 năm đi lại nhiều nơi và đến VN nhiều lần thu thập tài liệu nghiên cứu và phỏng vấn những người còn sống và biết rõ về Bác Hồ.</p>
<p style="text-align:left;">Website TheheHoChiMinh.net sẽ trích đăng một bản dịch của cuốn sách này. <em></em></p>
<p><em><span id="more-1019"></span></em><img class="aligncenter size-full wp-image-1020" title="Ho Chi Minh - a life của W.J.Duiker là một công trình nghiên cứu đồ sộ và có uy tín" src="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2010/11/bia-sach-hcm-a-life.jpg?w=169&#038;h=254" alt="Ho Chi Minh - a life của W.J.Duiker là một công trình nghiên cứu đồ sộ và có uy tín" width="169" height="254" /></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Vài nét về tác giả William J. Duiker: </strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Giữa 1960:</strong> từng là một viên chức ngoại giao phục vụ tại Nam VN và Đài Loan, sau chuyển sang công tác nghiên cứu và giảng dạy môn sử tại Đại học bang Pennsylvania, chuyên sâu về lịch sử hiện đại VN và Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>1997:</strong> về hưu nhưng vẫn còn giảng dạy ở Viện Đào tạo ngoại giao tại thủ đô Mỹ và hiện sống tại bang Bắc Carolina, Hoa Kỳ.</p>
<p style="text-align:justify;">Đã viết nhiều cuốn sách có giá trị về VN vào năm 1981 (giải thưởng sách chọn lọc có giá trị nhất năm 1982-1983). Năm 1994 và 1995 với Cuộc chiến tranh thần thánh: chủ nghĩa dân tộc và cách mạng trong VN bị chia cắt.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Báo Tuổi Trẻ phỏng vấn William J. Duiker (NGUYỄN HỮU THÁI <em>thực hiện</em>):</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Nguyên do nào khiến giáo sư lại đề tặng nhân dân VN cuốn sách về cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi đề tặng cuốn sách này cho nhân dân VN vì tôi đã nhận được sự giúp đỡ tận tình của nhiều người Việt khi viết cuốn sách và cũng cho rằng nhân dân VN đã kinh qua bao gian khổ, cho nên sự đề tặng đó là thích hợp nhất.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Có điều gì hấp dẫn trong cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh mà giáo sư lại dành gần 30 năm công sức đi lại nhiều nơi trên thế giới và nhiều lần đến VN để viết về tiểu sử Người?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Qua kinh nghiệm bản thân ở VN trong những năm 1960, tôi cảm thấy người VN có được quyết tâm chiến đấu hi sinh cho chính nghĩa cách mạng chính là nhờ ở sự lãnh đạo tài giỏi của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Càng nghiên cứu sâu về VN, tôi lại càng nhìn thấy Người là chiếc chìa khóa để ta có thể am hiểu được những gì đã xảy ra ở đó.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Căn cứ vào đâu mà giáo sư cho rằng nhà cách mạng Hồ Chí Minh trước hết là một người dân tộc chủ nghĩa VN và sau đó mới là một người cộng sản quốc tế? Và Hồ Chí Minh là “con người tạo sự kiện” đã kết hợp được hai nguồn lực trung tâm trong lịch sử hiện đại VN: khát vọng độc lập dân tộc và kiếm tìm công bằng xã hội và kinh tế?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Khởi đầu Người là một người dân tộc chủ nghĩa và sau đó mới trở thành một người cộng sản, cơ bản là để đạt được các mục tiêu dân tộc của mình. Một khi trở thành người Mácxít, Người là một người cộng sản nhưng luôn có những quan điểm độc lập. Cho nên Người vừa là người dân tộc chủ nghĩa vừa là người cộng sản.</p>
<p style="text-align:justify;">“Con người tạo sự kiện” là người đứng ra gánh vác cả xã hội trên đôi vai của mình để hoàn thành những mục tiêu cao cả nào đó. Đó chính là điều Người đã làm.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Theo như mô tả của giáo sư thì Chủ tịch Hồ Chí Minh là một trong các nhà cách mạng lôi cuốn nhất của thế kỷ 20, chẳng những với nhân dân VN mà với hầu hết những người trên thế giới từng tiếp xúc với Người, gồm cả bạn bè lẫn kẻ đối nghịch. Giáo sư có thể cho biết vài ví dụ cụ thể?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Đúng vậy, những ví dụ thì có rất nhiều trong cuốn sách. Người có biệt tài lôi cuốn được cả bạn bè lẫn kẻ thù nghịch, bao gồm nhiều người không có cùng quan điểm và hệ ý thức với Người. Họ đều cho rằng thật là dễ chịu khi nói chuyện với Người. Người có thể lôi cuốn được cả người Mỹ, Pháp, Nga và Trung Quốc khi tỏ ra cho họ thấy rằng mình thật sự quí trọng đất nước họ. Người là bậc thầy trong nghệ thuật nói về những gì người đối thoại mình muốn nghe, trong khi vẫn bảo vệ được những ý kiến của mình.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Theo giáo sư, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dung hòa được ý kiến mọi người, tạo được sự đồng thuận trong nội bộ nhân dân và chủ trương tiến hành từng bước cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa ở VN. Như vậy, nếu Người còn sống sau năm 1975, giáo sư có nghĩ rằng cục diện chính trị VN thống nhất sẽ khác hơn là những gì đã diễn ra?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Người luôn có những mục tiêu cụ thể cần đạt được &#8211; độc lập, thống nhất và chủ nghĩa xã hội. Tôi nghĩ rằng nếu Người còn sống – và duy trì được ảnh hưởng mình trong lãnh đạo Đảng – thì VN đã không phải đối đầu với khó khăn sau chiến tranh nhiều như vậy. Tôi cho rằng Người sẽ ủng hộ mạnh mẽ đường lối đổi mới hiện nay của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN và làm cho đường lối đó có được sự ủng hộ to lớn hơn của nhân dân VN.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Giáo sư có nghĩ rằng Hoa Kỳ và VN đã đánh mất cơ hội sớm quan hệ với nhau ngay vào năm 1945 và như vậy đã tránh được cuộc đụng đầu đẫm máu vào những năm 1960, đầu 1970 nếu chính quyền Mỹ nhìn nhận chính quyền Hồ Chí Minh?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Trên nguyên tắc, cả hai nước đã đánh mất cơ hội thiết lập quan hệ tốt vào năm 1945. Tuy vậy, nếu nhìn lại sự căng thẳng gia tăng của chiến tranh lạnh, tôi không tin là có thể dung hòa được các mục tiêu của Hoa Kỳ và VN Dân chủ cộng hòa sau Thế chiến thứ 2.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Giáo sư đánh giá ra sao về tác động của cuộc chiến đấu và thắng lợi của VN do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo trên sách lược của chính quyền Mỹ đối với các nước thuộc thế giới thứ ba?</em></p>
<p style="text-align:justify;">- Đây là một câu hỏi quá lớn để có thể trả lời một cách vắn tắt. Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ rằng với một đường lối cứng rắn ở Đông Nam Á, Hoa Kỳ khó lòng chấp nhận một chính quyền xã hội chủ nghĩa hoặc cách mạng ôn hòa trong vùng.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>MỤC LỤC CUỐN SÁCH</strong></p>
<table border="1" cellspacing="0" cellpadding="0" width="571">
<tbody>
<tr>
<td width="116" valign="top"><em> </em></td>
<td width="348" valign="top">Lời   tựa</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top"><em> </em></td>
<td width="348" valign="top">Lời   bạt</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương I</td>
<td width="348" valign="top">Tại một vong   quốc</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương II<em> </em></td>
<td width="348" valign="top">Con ngựa giống xung mãn<em> </em></td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương III<em> </em></td>
<td width="348" valign="top">Tập làm cách mạng<em> </em></td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương IV<em> </em></td>
<td width="348" valign="top">Con rồng cháu tiên<em> </em></td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương V</td>
<td width="348" valign="top">Thanh kiếm thần</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương VI</td>
<td width="348" valign="top">Nghệ Tĩnh đỏ</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương VII</td>
<td width="348" valign="top">Gian truân &#8211; Lận đận</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương VIII</td>
<td width="348" valign="top">Hang Pác Bó</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương IX</td>
<td width="348" valign="top">Phong trào Phát triển</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương X</td>
<td width="348" valign="top">Những ngày tháng 8</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương  XI</td>
<td width="348" valign="top">Tái thiết và kháng chiến</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương XII</td>
<td width="348" valign="top">Hổ và voi</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương XIII</td>
<td width="348" valign="top">Một nơi được gọi là Điện biên Phủ</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương XIV</td>
<td width="348" valign="top">Giữa 2 cuộc chiến tranh</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Chương XV</td>
<td width="348" valign="top">Tất cả cho tiền tuyến</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top">Phần kết</td>
<td width="348" valign="top">Từ con người đến huyền thoại</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top"></td>
<td width="348" valign="top">Ghi chú về các   nguồn tư liệu</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top"></td>
<td width="348" valign="top">Chú giải</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
<tr>
<td width="116" valign="top"></td>
<td width="348" valign="top">Về tác giả</td>
<td width="107" valign="top"><em> </em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Bạn đọc có ý kiến trao đổi, xin email về <em>banbientap@thehehochiminh.net</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1019/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1019/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1019&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/hochiminh_a_life_william_j_duiker/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2010/11/bia-sach-hcm-a-life.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ho Chi Minh - a life của W.J.Duiker là một công trình nghiên cứu đồ sộ và có uy tín</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tiểu luận: Tư tưởng Hồ Chí Minh hình thành trong thời kỳ 1920 – 1930</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/nguyenbason_tthcm19201930/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/nguyenbason_tthcm19201930/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 Nov 2010 09:24:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đánh giá - Nghiên cứu]]></category>
		<category><![CDATA[Lịch sử Tư tưởng Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Bá Sơn]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh hình thành trong thời kỳ 1920 – 1930]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=1011</guid>
		<description><![CDATA[NGUYỄN BÁ SƠN sonnb@thehehochiminh.net Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890 – 1969) là “Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam, Danh nhân văn hoá thế giới” (UNESCO – 1987), là “một trong một trăm nhân vật ảnh hưởng nhất thế kỷ XX” (TIME – 2005). Người là người con ưu tú nhất của dân [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1011&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>NGUYỄN BÁ SƠN</strong><br />
<em>sonnb@thehehochiminh.net</em></p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890 – 1969) là <em>“Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam, Danh nhân văn hoá thế giới”</em> (UNESCO – 1987), là <em>“một trong một trăm nhân vật ảnh hưởng nhất thế kỷ XX”</em> (TIME – 2005). Người là người con ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam. Điếu văn của BCH TW Đảng Lao động Việt Nam – 1969 viết: <em>“Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ tịch, người anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta”.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch đã để lại cho dân tộc và nhân loại một di sản đồ sộ, vô cùng quý báu. Đó là cuộc đời, sự nghiệp, tư tưởng, và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Trong kho tàng ấy, Tư tưởng Hồ Chí Minh giữ một vị trí đặc biệt. Cùng với Chủ nghĩa Mác – Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh trở thành <em>“kim chỉ nam cho hành động” </em>của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Đó là thứ vũ khí lý luận vô cùng sắc bén, là ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho dân tộc Việt Nam tiến về phía trước.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc nghiên cứu về Hồ Chí Minh nói chung, tư tưởng Hồ Chí Minh nói riêng đã được tiến hành từ mấy chục năm nay với sự góp mặt của đông đảo các nhà nghiên cứu trong và ngoài nước. <strong><em>Trong quá trình nghiên cứu ấy, các nhà lý luận một mặt làm rõ khái niệm, các nội dung cụ thể của Tư tưởng Hồ Chí Minh, mặt khác còn chia sự hình thành và phát triển của Tư tưởng Hồ Chí Minh thành những giai đoạn khác nhau.</em></strong> Việc phân kỳ các giai đoạn như vậy để ta hiểu sâu sắc các mốc phát triển quan trọng, nắm được nội dung tư tưởng quan trọng của Người trong từng thời kỳ. Đó không phải sự phân chia đứt đoạn bởi Tư tưởng Hồ Chí Minh là một quá trình phát triển liên tục, nhất quán, có kế thừa, phát triển, loại bỏ những quan điểm không phù hợp, có những luận điểm tư tưởng của Người được hình thành, bổ sung suốt đời. Vì vậy, tiêu chí cơ bản để phân kỳ là dựa vào nội dung chuyển biến về mặt tư tưởng của Hồ Chí Minh trong từng thời kỳ cụ thể chứ không phải dựa vào các mốc thời gian hoạt động của Người.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-1011"></span>Trên cơ sở phân tích trên, chúng ta có thể phân chia sự hình thành và phát triển tư tưởng Hồ Chí Minh thành năm thời kỳ như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">1.     Thời kỳ hình thành tư tưởng yêu nước, thương nòi <em>(trước năm 1911)</em></p>
<p style="text-align:justify;">2.     Thời kỳ tìm tòi con đường cứu nước, giải phóng dân tộc <em>(1911 – 1920)</em></p>
<p style="text-align:justify;">3.     Thời kỳ hình thành cơ bản tư tưởng về cách mạng Việt Nam <em>(1920 – 1930)</em></p>
<p style="text-align:justify;">4.     Thời kỳ thử thách, kiên trì giữ vững quan điểm, nêu cao tư tưởng độc lập, tự do và quyền dân tộc cơ bản <em>(1930 – 1945)</em></p>
<p style="text-align:justify;">5.     Thời kỳ tiếp tục phát triển mới về tư tưởng kháng chiến và kiến quốc <em>(1945 – 1969)</em></p>
<p style="text-align:justify;">Trong 5 giai đoạn phát triển đó, <strong><em>giai đoạn từ 1920 đến 1930 giữ một vai trò đặc biệt quan trọng với 10 năm hoạt động sôi nổi nhất, quyết liệt nhất của Hồ Chí Minh.</em></strong> Bởi nếu nội dung chính của Tư tưởng Hồ Chí Minh “là một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam” thì giai đoạn này chính là giai đoạn hình thành những tư tưởng cơ bản đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc nghiên cứu giai đoạn hình thành phát triển tư tưởng Hồ Chí Minh từ 1920 – 1930 vì thế là yêu cầu tất yếu trong quá trình tìm hiểu về Hồ Chí Minh nói chung, tư tưởng Hồ Chí Minh nói riêng. Đó chính là lý do cũng là nội dung của Tiểu luận này, với tiêu đề: <strong>Tư tưởng Hồ Chí Minh hình thành trong thời kỳ 1920-1930 – giai đoạn hình thành tư tưởng cơ bản về con đường cách mạng Việt Nam.</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>1. Lý do chọn đề tài</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Việc lựa chọn đề tài này nhằm mục đích nghiên cứu học tập sâu về Tư tưởng Hồ Chí Minh, nguồn gốc – quá trình hình thành qua các thời kỳ lịch sử khác nhau. Chú trọng làm rõ thời kỳ 1920 – 1930.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>2. Mục đích nghiên cứu</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Tiểu luận làm rõ những sự kiện chính trong quãng thời gian hoạt động 1920 – 1930 của Nguyễn Ái Quốc &#8211; Hồ Chí Minh, qua đó chỉ ra những Tư tưởng của Nguyễn Ái Quốc &#8211; Hồ Chí Minh xuất hiện trong thời kỳ này, thấy được những thay đổi, phát triển trong những tư tưởng ấy so với những thời kỳ trước.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>3. Phạm vi nghiên cứu</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>- Về quãng thời gian nghiên cứu:</em></strong> từ năm 1920 đến hết năm 1930, mở đầu bằng mốc 1920 với sự kiện Bác tìm ra con đường cứu nước đúng đắn cho dân tộc Việt Nam, kết thúc là 1930 &#8211; Người chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, mở ra kỷ nguyên mới cho lịch sử dân tộc.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>- Về không gian nghiên cứu:</em></strong> theo phạm vi hoạt động của Nguyễn Ái Quốc. Trong đó: từ 1920 đến 1930 &#8211; Người sống và hoạt động tại Pháp, tại Liên Xô (1923 – 1924), Trung Quốc (1924 – 1927), Thái Lan (1928 – 1929), và thống nhất các tổ chức cộng sản ở Trung Quốc (1930).</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>- Về tài liệu nghiên cứu:</em></strong> Tiểu luận dựa trên các loại tài liệu dưới đây:</p>
<p style="text-align:justify;">+ Các công trình nghiên cứu về tiểu sử, tư tưởng, cuộc đời hoạt động của Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">+ Văn kiện Đảng, Lịch sử Đảng quãng thời gian 1920 – 1930 về việc ra đời của Đảng, Cương lĩnh chính trị đầu tiên.</p>
<p style="text-align:justify;">+ Các tác phẩm của Hồ Chí Minh: bài nói, phát biểu, kết luận, bài báo, đặc biệt các tác phẩm tập hợp thành cương lĩnh chính trị đầu tiên (tập hợp trong <em>Hồ Chí Minh toàn tập</em>)</p>
<p style="text-align:justify;">+ Tài liệu về lịch sử Việt Nam, lịch sử thế giới có liên quan để hiểu bối cảnh ra đời và phát triển của Tư tưởng Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>4. Tóm tắt nội dung chính</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Phần I &#8211; Khảo sát những sự kiện chính ảnh hưởng đến sự hình thành Tư tưởng Hồ Chí Minh trong giai đoạn này.</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>I.1 Bối cảnh trong nước và thế giới tác động đến việc hình thành Tư tưởng Hồ Chí Minh</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>I.2 Những mốc sự kiện hoạt động chính của Hồ Chí Minh trong thời kỳ này ảnh hưởng đến việc hình thành tư tưởng.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Phần II &#8211; Những nội dung Tư tưởng Hồ Chí Minh hình thành trong giai đoạn này</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>I – Hình thành tư tưởng về con đường cách mạng giải phóng dân tộc</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">1. Mục tiêu</p>
<p style="text-align:justify;">2. Bản chất</p>
<p style="text-align:justify;">3. Phương pháp cách mạng</p>
<p style="text-align:justify;">4. Tập hợp lực lượng</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>II – Hình thành tinh thần đoàn kết quốc tế, mối quan hệ cách mạng VN với cách mạng thế giới</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">- Hội Liên hiệp các dân tộc thuộc địa</p>
<p style="text-align:justify;">- Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức á đông</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>III – Hình thành tư tưởng về Đảng cộng sản, đảng cầm quyền và cán bộ cách mạng</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">1. Hội VNCM TN -&gt; Đào tạo cán bộ <em>“cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc”</em></p>
<p style="text-align:justify;">2. Đường kách mệnh</p>
<p style="text-align:justify;">3. Cương lĩnh chính trị đầu tiên</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>IV – Ngoài ra, thời kỳ 1920 đến 1930, Hồ Chí Minh cũng tiếp tục phát triển tư tưởng yêu nước mở rộng mối hiểu biết về văn hoá, thế giới</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>V &#8211; Những nội dung tư tưởng mà Người vận dụng sang tạo và phát triển CN Mác – Lênin trong thời kỳ này</em></strong></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>NỘI DUNG</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>PHẦN I – KHẢO SÁT NHỮNG SỰ KIỆN CHÍNH ẢNH HƯỞNG ĐẾN SỰ HÌNH THÀNH TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH TRONG GIAI ĐOẠN NÀY</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>I.1 Bối cảnh trong nước và thế giới ảnh hưởng đến sự hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>- Thế giới:</em></strong> từ cuối thế kỷ XIX, Chủ nghĩa tư bản (CNTB) chuyển từ tự do cạnh tranh sang tư bản độc quyền. Chủ nghĩa đế quốc xuất hiện đã đặt ách áp bức thống trị dưới nhiều hình thức khác nhau ở hầu hết các nước Á – Phi – Mỹ Latinh. Cùng với mâu thuẫn gay gắt giữa giai cấp vô sản với tư sản và mâu thuẫn giữa các nước tư bản với nhau, <em>xuất hiện mâu thuẫn giữa các dân tộc thuộc địa và phụ thuộc với chủ nghĩa đế quốc thực dân. Mâu thuẫn đó ngày càng phát triển và trở thành mâu thuẫn hết sức sâu sắc của thời đại.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Chủ nghĩa Mác – Lênin ra đời cùng với sự thắng lợi của Cách mạng Xã hội chủ nghĩa (XHCN) tháng Mười Nga 1917 đã <em>mở ra một thời đại mới cho nhân loại: thời đại cách mạng vô sản (CMVS) và cách mạng giải phóng dân tộc (GPDT).</em></p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào cách mạng trên thế giới phát triển mạnh mẽ chưa từng thấy: từ CMVS ở các nước chính quốc (Anh, Pháp, Đức…) đến cách mạng GPDT ở các nước thuộc địa và phụ thuộc (Trung Quốc, khu vực Đông Nam Á, Mỹ La tinh…)</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>- Việt Nam:</em></strong> Hồ Chí Minh sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất, xã hội VN là <em>xã hội thuộc địa nửa phong kiến,</em> nhân dân VN phải chịu hai tầng áp bức bóc lột: thực dân và phong kiến. Cách mạng VN cũng có nhiều bước phát triển trong trào lưu chung của cách mạng thế giới. Tuy nhiên, rất nhiều phong trào đấu tranh cứu nước dù theo khuynh hướng phong kiến hay tư sản, tiểu tư sản tuy có anh dũng nhưng đều thất bại trước sự đàn áp của thực dân Pháp. Sự bất lực của những phong trào ấy đã chứng tỏ sự bế tắc về đường lối và giai cấp lãnh đạo cách mạng. <em>Nhu cầu cấp bách của dân tộc là phải tìm ra một con đường cứu nước đúng đắn, phù hợp với thực tiễn VN.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Trong bối cảnh đó, Hồ Chí Minh đã có những bước đi thích hợp để tìm ra con đường cứu nước đúng đắn cho dân tộc. Và những sự kiện nóng bỏng của tình hình thế giới cũng như trong nước là một nhân tố có tác động không nhỏ đến việc hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>II.2 Những mốc sự kiện chính trong cuộc đời hoạt động cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến việc hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>Thời kỳ từ năm 1920 đến năm 1930 nổi lên mấy sự kiện lớn:</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Từ 1920 đến 1930:</em> tháng 7/1920, Hồ Chí Minh đọc <em>Sơ thảo Lần thứ nhất Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa </em>của Lênin. Đây là một sự kiện có tác động lớn đến khuynh hướng cứu nước của Người về sau. Tiếp đó, Hồ Chí Minh hoạt động với cương vị Trưởng tiểu ban Đông Dương trong Ban nghiên cứu thuộc địa của Đảng Cộng sản Pháp, tham dự Đại hội I và II của Đảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Cùng với những nhà hoạt động cách mạng của các dân tộc thuộc địa Pháp, Hồ Chí Minh thành lập <em>“Hội liên hiệp thuộc địa”</em> và xuất bản tờ <em>Người cùng khổ</em> (Le Paria). Hồ Chí Minh đã hoạt động tích cực trong cương vị lãnh đạo hội, đồng thời là người chịu trách nhiệm mọi mặt của tờ Người cùng khổ. Những hoạt động sôi nổi đó có ảnh hưởng không nhỏ đến phong trào cách mạng ở các thuộc địa nói chung cũng như Việt Nam nói riêng.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Từ năm 1923 đến 1924:</em> Hồ Chí Minh sang Liên Xô, lúc đầu để tham dự Hội nghị Quốc tế Nông dân và được bầu vào Đoàn Chủ tịch. Sau đó Người được lưu lại và tham quan triển lãm kinh tế quốc dân Liên Xô, tận mắt chứng kiến những thành tựu về mọi mặt của nhân dân Liên Xô, sau đó vào học lớp bồi dưỡng tại trường Đại học Phương Đông.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1924, Hồ Chí Minh tham dự Đại Hội V Quốc tế Cộng sản. Sau đó, Người còn lần lượt tham dự Đại hội Quốc tế Thanh niên, Quốc tế Cứu tế đỏ, Quốc tế Công hội đỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc được tham dự các Hội nghị Quốc tế lớn, học tập lý luận trong trường học cũng như quan sát thực tiễn cách mạng Liên Xô có ảnh hưởng rất lớn đến việc định hình quan điểm cách mạng của Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Cuối năm 1924:</em> Hồ Chí Minh tới Quảng Châu – Trung Quốc. Được sự ủy nhiệm của Quốc tế Nông dân, Người tham gia chỉ đạo phong trào cách mạng và phong trào nông dân ở Trung Quốc và một số nước châu Á.</p>
<p style="text-align:justify;">Tại Quảng Châu, Hồ Chí Minh sáng lập <em>“Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên”</em> (6/1925), tổ chức sau này sẽ thành tiền thân của Đảng Cộng sản VN. Người còn ra báo <em>Thanh niên</em> làm cơ quan ngôn luận của Hội, mở các lớp huấn luyện trực tiếp đào tạo cán bộ cho cách mạng VN. Những bài giảng của Người được tập hợp thành cuốn <em>“Đường kách mệnh”</em> (1927).</p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Năm 1930:</em> phong trào cách mạng Việt Nam phát triển mau chóng, hình thành ở trong nước ba tổ chức cộng sản hoạt động độc lập. Một yêu cầu khách quan đặt ra là phải thống nhất các tổ chức làm một. Theo chỉ thị của Quốc tế Cộng sản, tháng 2/1930, Hồ Chí Minh đã chủ trì Hội nghị Hợp nhất các tổ chức cộng sản, sáng lập nên Đảng Cộng sản Việt Nam. <em>Chính Người đã soạn thảo Chánh cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt, Điều lệ vắn tắt và Lời kêu gọi nhân dịp thành lập Đảng.</em> Những văn kiện đó chính là <em>Cương lĩnh chính trị đầu tiên</em> của Đảng ta, cũng là những tác phẩm thể hiện cao độ những nội dung cơ bản của Tư tưởng Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Phần II – NHỮNG NỘI DUNG TƯ TUỞNG HỒ CHÍ MINH HÌNH THÀNH TRONG GIAI ĐOẠN TỪ 1920 ĐẾN 1930</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>“Tư tưởng Hồ Chí Minh là một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam”.</em> Những luận điểm về cách mạng Việt Nam trong tư tưởng Hồ Chí Minh được hình thành, phát triển suốt đời cùng sự biến đổi của thực tiễn cách mạng và quá trình nhận thức của Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, giai đoạn từ 1920 đến 1930 đáng được ghi nhận là  một trong những giai đoạn quan trọng bậc nhất trong quá trình hình thành và phát triển của tư tưởng Hồ Chí với sự hình thành tư tưởng về cách mạng giải phóng dân tộc, về đảng cộng sản, về mối quan hệ giữa cách mạng thuộc địa và cách mạng quốc tế…</p>
<p style="text-align:justify;">Những nội dung tư tưởng hình thành trong giai đoạn này thể hiện ở những hoạt động thực tiễn của Hồ Chí Minh và chủ yếu ở các tác phẩm: <em>Bản án chế độ thực dân Pháp</em> (1925), <em>Đường kách mệnh</em> (1927), và các tác phẩm tập hợp trong <em>Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng </em>(1930).</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>I &#8211; Giai đoạn từ 1920 đến 1930 đã hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh về cách mạng giải phóng dân tộc</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">Trong đó, Hồ Chí Minh đã xác định rõ mục tiêu, bản chất của cách mạng giải phóng dân tộc, từ đó có cái nhìn đúng đắn về phương pháp đấu tranh và phương pháp tập hợp lực lượng.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>Về Mục tiêu của cách mạng:</em></strong> cách mạng giải phóng dân tộc trong thời đại mới phải đi theo <em>con đường cách mạng vô sản.</em> Giải phóng dân tộc phải gắn liền với giải phóng nhân dân lao động, giải phóng giai cấp công nhân, phải kết hợp độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội.</p>
<p style="text-align:justify;">Như chúng ta đã biết, Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước với một xuất phát điểm duy nhất là long yêu nước thương nòi. Người muốn ra nước ngoài, “xem nước Pháp và các nước khác làm thế nào rồi sẽ về giúp đồng bào mình”. Năm 1919, Người gia nhập Đảng Xã hội Pháp vì đó là tổ chức duy nhất bênh vực quyền lợi của các thuộc địa mà chưa hề có nhận thức rõ ràng về Chủ nghĩa Mác – Lênin, về Chủ nghĩa xã hội. Đúng như sau này, Người đã thổ lộ: “<em>Lúc bấy giờ, tôi ủng hộ Cách mạng Tháng Mười chỉ là theo cảm tính tự nhiên. Tôi chưa hiểu hết tầm quan trọng lịch sử của nó. Tôi kính yêu Lênin vì Lênin là một người yêu nước vĩ đại đã giải phóng đồng bào mình; trước đó, tôi chưa hề đọc một quyển sách nào của Lênin viết.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Tôi tham gia Đảng Xã hội Pháp chẳng qua là vì các &#8220;ông bà&#8221; ấy- (hồi đó tôi gọi các đồng chí của tôi như thế) &#8211; đã tỏ đồng tình với tôi, với cuộc đấu tranh của các dân tộc bị áp bức. Còn như Đảng là gì, công đoàn là gì, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản là gì, thì tôi chưa hiểu.”</em> (<strong>Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lênin</strong> &#8211; Bài viết cho tạp chí <em>Các vấn đề phương Đông</em> (Liên Xô) nhân dịp kỷ niệm lần thứ 90 ngày sinh của V.I.Lênin, năm 1960.)</p>
<p style="text-align:justify;">Tháng 7 năm 1920, một sự kiện có tính chất bước ngoặt xảy ra với Hồ Chí Minh, khi lần đầu tiên Người đọc trên báo <em>Nhân đạo</em> của Đảng xã hội Pháp “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lênin. Theo Người thì tuy bài báo có những khái niệm chính trị khó hiểu nhưng “cứ đọc đi đọc lại nhiều lần, cuối cùng tôi cũng hiểu được phần chính. Luận cương của Lênin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao? Tôi vui mừng đến phát khóc lên”. Từ đó, Người hoàn toàn tin theo Lênin, ủng hộ Quốc tế III.</p>
<p style="text-align:justify;">Đó cũng là cơ sở cho quyết định lịch sử của Hồ Chí Minh 5 tháng sau đó, tháng 12 năm 1920, tại Đại hội Đảng Xã hội Pháp họp tại Tua, Người đã bỏ phiếu tán thành gia nhập Quốc tế cộng sản và tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp. Người trở thành người cộng sản Việt Nam đầu tiên. Người đã đi từ Chủ nghĩa yêu nước đến với Chủ nghĩa Mác Lênin.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh khẳng định: bây giờ chủ nghĩa nhiều, học thuyết nhiều nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, cách mạng nhất là chủ nghĩa Mác – Lênin. Người viết: muốn giải phóng dân tộc không có con đường nào khác là con đừơng cách mạng vô sản. <em>“Chỉ có chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ”.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Từ đó, Hồ Chí Minh ra sức tuyên truyền Chủ nghĩa Mác – Lênin vào trong nước, thành lập Đảng cộng sản để lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi đến thành công.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>Về Bản chất của cách mạng:</em></strong> các mạng thuộc địa trước hết là một cuộc “dân tộc cách mệnh”, đánh đuổi đế quốc xâm lược, giành lại độc lập tự do.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một cách nhìn nhận, đánh giá hết sức đúng đắn của Hồ Chí Minh. Người đã nhìn ra <em>mâu thuẫn cơ bản</em> của một xã hội thuộc địa, đó là mâu thuẫn dân tộc. Khát vọng lớn lao nhất của người dân là được độc lập, tự do. Vì thế, trước hết phải thực hiện cuộc dân tộc cách mệnh để đánh đuổi ngoại xâm, thành lập chính quyền do nhân dân làm chủ. Đó là tiền đề, cũng là điều kiện tiên quyết để tiến hành đấu tranh giai cấp, xây dựng kinh tế xã hội…v.v.v..</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>Về Xác định và tập hợp lực lượng</em></strong>: giải phóng dân tộc là việc chung của cả dân chúng, phải tập hợp lực lượng dân tộc thành một sức mạnh lớn để chống đế quốc và tay sai. Trong <em>Cương lĩnh chính trị đầu tiên</em> của Đảng, Hồ Chí Minh viết: “Đảng phải thu phục cho được đại đa số dân cày và phải dựa vững vào hạng dân cày nghèo”. Đồng thời lại “phải hết sức liên lạc với tiểu tư sản, trí thức trung nông… để lôi kéo họ về phe vô sản giai cấp. Còn đối với phú nông, trung, tiểu địa chủ và tư bản Việt Nam mà chưa rõ mặt phản cách mạng thì phải lợi dụng, ít nữa là làm cho họ trung lập. Bộ phận nào đã ra mặt phản cách  mạng thì phải đánh đổ”.</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể đánh giá đây là quan điểm thể hiện tầm cao của tư tưởng Hồ Chí Minh. Người đã vượt qua được những hạn chế của các đồng chí đương thời của mình, thường nhấn mạnh quá cao vấn đề đấu tranh giai cấp mà không chú ý tận dụng được sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc để đánh đổ kẻ thù chung, đáp ứng yêu cầu khẩn thiết nhất của lịch sử.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong các văn kiện do mình soạn thảo, Hồ Chí Minh vừa xác định rõ đâu là bạn, đâu là thù của cách mạng. Đồng thời cũng nhìn ra đâu là những bộ phận có thể bắt tay hợp tác có điều kiện. Những thắng lợi của phong trào cách mạng tháng Tám 1945 và các cuộc kháng chiến về sau đều có sự góp mặt của một nhân tố quan trọng: chúng ta đã nhìn nhận và tập hợp lực lượng được đúng đắn, phát huy được sức mạnh “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công”.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>Về xác định Phương pháp đấu tranh:</em></strong> cách mạng là sự nghiệp của quần chúng, của cả dân tộc đại đoàn kết. Phải tổ chức quần chúng, lãnh đạo và tổ chức đấu tranh bằng các hình thức và khẩu hiệu thích hợp. Phương pháp đấu tranh để giành chính quyền, giành lại độc lập tự do là bằng <em>bạo lực của quần chún</em>g và có thể bằng phương thức <em>khởi nghĩa dân tộc</em>.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh đã nghiên cứu và rút ra kinh nghiệm lịch sử từ các vị tiền bối. Người đánh giá các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh… đều là những vị anh hùng dân tộc, yêu nước thương dân nhưng phương pháp đấu tranh của các cụ chưa đúng và Người không đồng tình. Trong <em>“Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”,</em> Trần Dân Tiên đã phân tích nhận định của Hồ Chí Minh trước khi ra đi tìm đường cứu nước như sau:</p>
<p style="text-align:justify;"><em>“Anh </em>(Trần Dân Tiên dùng để gọi Nguyễn Tất Thành)<em> khâm phục các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu, nhưng không hoàn toàn tán thành cách làm của một người nào. Vì:</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em> </em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Cụ Phan Chu Trinh chỉ yêu cầu Người Pháp thực hiện cải lương. Anh nhận điều đó là sai lầm, chẳng khác gì đến xin giặc rủ lòng thương.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Cụ Phan Bội Châu hy vọng Nhật giúp đỡ để đuổi Pháp. Điều đó rất nguy hiểm, chẳng khác gì “đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau”.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Cụ Hoàng Hoa Thám còn thực tế hơn, vì trực tiếp đấu tranh chống Pháp. Nhưng theo người ta kể thì cụ còn nặng cốt cách phong kiến.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em> </em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Anh thấy rõ và quyết định chọn con đường nên đi…”.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh thấy rằng chỉ có bằng <em>bạo lực của quần chúng nhân dân</em>, và <em>phải tự dựa vào mình</em> “đem sức ta mà giải phóng cho ta”, chứ không thể ỷ lại trông chờ bên ngoài.</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là những nhận thức đúng đắn đem lại nền độc lập cho nước ta ngày nay.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>II &#8211; Giai đoạn từ 1920 đến 1930 đã hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh về mối quan hệ giữa cách mạng thuộc địa và cách mạng chính quốc, cách mạng Việt Nam với cách mạng thế giới</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">Cách mạng thuộc địa và cách mạng vô sản ở chính quốc <em>có quan hệ mật thiết với nhau.</em> Cách mạng thuộc địa không lệ thuộc vào cách mạng ở chính quốc mà <em>có tính chủ động, độc lập.</em> Cách mạng thuộc địa có khả năng <em>giành thắng lợi trước</em> cách mạng ở chính quốc và giúp cho cách mạng ở chính quốc trong nhiệm vụ giải phóng hoàn thành.</p>
<p style="text-align:justify;">Phải đoàn kết và liên minh với các lực lượng cách mạng quốc tế, song phải nêu cao tinh thần tự lực tự cường, không được ỷ lại chờ đợi sự giúp đỡ của quốc tế.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>* Những cơ sở hình thành tư tưởng đoàn kết quốc tế của Hồ Chí Minh</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong> </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Tinh thần đoàn kết quốc tế trong tư tưởng Hồ Chí Minh được hình thành trong quá trình hoạt động thực tiễn sôi nổi của Hồ Chí Minh trong phong trào công nhân quốc tế, cũng là sự kế thừa tinh thần của Quốc tế cộng sản.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1921, Hồ Chí Minh khi ấy đang hoạt động ở Pháp đã cùng một số nhà cách mạng của Angiêri, Tuynidi, Marốc, Mađagaxca… thành lập <em>Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa. </em>Hội đã ra báo Người cùng khổ, rồi bí mật chuyển về các thuộc địa. Qua đó truyền bá chủ nghĩa Mác và các tư tưởng của Hội. Các nghiên cứu cho thấy Hồ Chí Minh là người hoạt động tích cực, sôi nổi nhất của Hội.</p>
<p style="text-align:justify;">Tiếp đó, năm 1927, Hồ Chí Minh lại thành lập <em>Hội liên hiệp các dân tộc bị áp bức á đông </em>tại Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài ra, trong thời kỳ hoạt động ở Pháp, ở Anh, ở Liên Xô, Trung Quốc… Hồ Chí Minh cũng thường đi sâu vào phong trào công nhân, thợ thuyền của các địa phương đó. Chính hoạt động thực tiễn đã giúp cho Hồ Chí Minh có được sự cảm thông, và Ngừơi dễ dàng tiếp nhận và hưởng ứng tinh thần của Quốc tế cộng sản “Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”.</p>
<p style="text-align:justify;">“Vô sản toàn  thế giới liên hiệp lại”, đó là câu đề dẫn cho bản in <em>Tuyên ngôn của Đảng cộng sản </em>do Các Mác và Ăngghen soạn thảo năm 1848. Cùng với sự phát triển của phong trào cách mạng quốc tế, nội hàm của lời kêu gọi ấy được bổ sung: “Vô sản và các dân tộc bị áp bức toàn thế giới liên hiệp lại”.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong quá trình soạn thảo Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng năm 1930 cũng như suốt quãng thời gian lãnh đạo về sau, Hồ Chí Minh đều khẳng định <em>cách mạng Việt Nam là một bộ phận của cách mạng thế giới</em>, và Người yêu cầu <em>phải đoàn kết chắt chẽ cùng vô sản thế giới, nhất là vô sản Pháp.</em></p>
<p style="text-align:justify;">Sự kết hợp <em>sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại</em> theo tư tưởng Hồ Chí Minh trở thành nguồn lực to lớn tạo nên những thắng lợi thần kỳ của quân và dân ta trong kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>III &#8211; Giai đoạn từ 1920 đến 1930 đã hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng cộng sản và cán bộ cách mạng</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">Cách mạng muốn thành công trước hết phải có đảng cách mạng lãnh đạo, vận động và tổ chức quần chúng đấu tranh. Đảng có vững cách mạng mới thành công, cũng như người cầm lái có vững thuyền mới chạy đúng hướng, tới đích. Đảng phải có lý luận làm cốt.</p>
<p style="text-align:justify;">Đồng thời, Đảng muốn mạnh thì phải có người cán bộ cách mệnh mạnh. Vì vậy, Hồ Chí Minh rất chú trọng đến tiêu chuẩn của Người cán bộ cách mạng.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1925, Hồ Chí Minh sáng lập “Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội” với tôn chỉ “trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng quốc tế”. Cùng với đó, Người mở các lớp huấn luyện tại Quảng Châu – Trung Quốc để đào tạo cán bộ. Các bài giảng của Người được tập hợp và in thành cuốn “Đường kách mệnh” năm 1927. Đó là những bước chuẩn bị của Hồ Chí Minh cho sự ra đời của Đảng cộng sản Việt Nam, cũng là quá trình hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng cộng sản và tư tưởng Hồ Chí Minh về người cán bộ cách mạng.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>* Bằng những nghiên cứu lý luận và tổng kết hoạt động thực tiễn, Hồ Chí Minh đã chỉ ra:</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Đảng cộng sản là nhân tố quyết định hàng đầu đưa cách mạng Việt Nam đến thắng lợi. </strong>Người viết: “Lực lượng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động là rất to lớn, là vô cùng vô tận. Nhưng lực lượng ấy cần có Đảng lãnh đạo mới chắc thắng lợi” (Hồ Chí Minh toàn tập – tập 9, trang 290). Trong Đường kách mệnh, Người viết: “Cách mệnh trước hết phải có cái gì? Trước hết phải có đảng cách mệnh, để trong thì vận động và tổ chức quần chúng, ngoài thì liên lạc với dân tộc bị áp bức và vô sản giai cấp ở mọi nơi. Đảng có vững cách mệnh mới thành công, cũng như người cầm lái có vững thì thuyền mới chạy”. Hồ Chí Minh cho rằng: “Muốn khỏi đi lạc phương hướng, quần chúng phải có Đảng lãnh đạo để nhận rõ tình hình, đường lối và định phương châm cho đúng.</p>
<p style="text-align:justify;">Cách mạng là cuộc đấu tranh rất gian khổ. Lực lượng kẻ địch rất mạnh. Muốn thắng lợi thì quần chúng phải tổ chức rất chặt chẽ, chí khí phải kiên quyết. Vì vậy phải có Đảng để tổ chức và giáo dục nhân dân thành một đội quân thật mạnh, để đánh đổ kẻ địch, tranh lấy chính quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Cách mạng thắng lợi rồi, quần chúng vẫn cần có Đảng lãnh đạo”.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Đảng cộng sản Việt Nam là sản phẩm của Chủ nghĩa Mác – Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước. </strong>Điều đó lý giải vì sao năm 1925 Hồ Chí Minh chỉ thành lập Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội mà không thành lập ngay đảng cộng sản vì khi đó 3 nhân tố cho sự ra đời của Đảng cộng sản chưa chin muồi: Chủ nghĩa Mác – Lênin chưa được truyền bá sâu rộng trong nước, phong trào công nhân đang phát triển tự phát mà chưa chuyển sang tự giác, phong trào yêu nước thì manh mún, chia rẽ thành nhiều khuynh hướng khác nhau. Thông qua VN TNCMĐCH, Hồ Chí Minh đã chuẩn bị mọi mặt để thành lập Đảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây cũng là một bước phát triển mới trong Tư tưởng Hồ Chí Minh. Trong khi Lênin, bằng sự quan sát thực tiễn cách mạng châu Âu, cho rằng Đảng ra đời kết hợp bởi chủ nghĩa Mác và phong trào công nhân thì Hồ Chí Minh, với sự hiểu biết đất nước mình &#8211; một xã hôị thuộc địa cho rằng cần cộng thêm vào đó cả phong trào yêu nước. Và Đảng cộng sản Việt Nam thực sự “là đảng của dân tộc”.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Hồ Chí Minh khẳng định rằng: Đảng cộng sản Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân, đội tiên phong của giai cấp công nhân, mang bản chất giai cấp công nhân.</strong> Trong Sách lược vắn tắt, Hồ Chí Minh viết: “Đảng ta là đội tiên phong của vô sản giai cấp”. Trong Chương trình vắn tắt của Đảng Người viết: Đảng là “đội tiên phong của đạo quân vô sản”. Đảng tập hợp vào hàng ngũ của mình những người “tin theo chủ nghĩa cộng sản, chương trình Đảng và Quốc tế cộng sản, hăng hái tranh đấu và dám hy sinh phục tùng mệnh lệnh Đảng và đóng kinh phí, chịu phấn đấu trong một bộ phận Đảng”. Hồ Chí Minh khẳng định rõ mục đích của Đảng là “làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”. “Đảng liên kết với những dân tộc bị áp bức và quần chúng vô sản trên thế giới”.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Để đạt mục tiêu cách mạng, Hồ Chí Minh chỉ rõ: Đảng cộng sản Việt Nam phải lấy Chủ nghĩa Mác – Lênin “làm cốt”, phải dựa vào lý luận cách mạng và khoa học của Chủ nghĩa Mác Lênin.</strong> Khi huấn luyện cho cán bộ cách mạng năm 1925 – 1927, Hồ Chí Minh khẳng định: “Đảng muốn vững phải có Chủ nghĩa làm cốt, trong đảng ai cũng phải hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không có chủ nghĩa cũng như người không có trí khôn, tàu  không có kim chỉ nam” và Người khẳng định “Chủ nghĩa” ấy là chủ nghĩa Mác Lênin. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Hồ Chí Minh luôn luôn coi trọng chủ nghĩa Mác Lênin, chính chủ nghĩa Mác Lênin là nguồn gốc cơ bản nhất hình thành tư tưởng của Người. Theo Hồ Chí Minh, chủ nghĩa Mác Lênin thực sự là “mặt trời soi sáng” cho con đường cách mạng Việt Nam, là “cái cẩm nang thần kỳ” để giải quyết cá công việc cho đúng đắn… Hồ Chí Minh đã ví chủ nghĩa Mác – Lênin như trí không của con người, như bàn chỉ nam định hướng cho con tàu đi là nói lên vai trò cực kỳ quan trọng của lý luận ấy trong tất cả các thời kỳ cách mạng. Với ý nghĩa đó, theo Hồ Chí Minh, Chủ nghĩa Mác Lênin trở thành “cốt”, trở thành nền tảng tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>IV – Ngoài ra, thời kỳ 1920 đến 1930, Hồ Chí Minh cũng tiếp tục phát triển tư tưởng yêu nước mở rộng mối hiểu biết về văn hoá, thế giới</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>1. Hồ Chí Minh tiếp tục phát triển tư tưởng yêu nước tập trung vào hai mảng chính:</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Một là: tố cáo chế độ thực dân Pháp.</strong>Trong thời kỳ 1920 đến 1930, Hồ Chí Minh đã viết nhiều bài đăng các báo Người cùng khổ của Hội Liên hiệp các dân tộc thuộc địa, Nhân đạo của Đảng cộng sản Pháp, Đời sống công nhân của Tổng liên đoàn lao động Pháp… qua đó Người vạch trần những âm mưu thâm độc của chủ nghĩa thực dân, tố cáo những tội ác mà thực dân Pháp đã thực hiện ở Đông Dương.</p>
<p style="text-align:justify;">Đặc biệt, năm 1927, Người xuất bản <em>“Bản án chế độ thực dân Pháp</em>” là một lời buộc tội  rất mạnh mẽ. Người đưa ra luận điểm nổi tiếng: Chủ nghĩa tư bản là một con đỉa có hai vòi, “một cái vòi bám vào giai cấp vô sản ở chính quốc và một cái vòi khác bám vào giai cấp vô sản ở các thuộc địa”. Vậy nên, “nếu người ta muốn giết con vật ấy, người ta phải đồng thời cắt cả hai vòi. Nếu người ta chỉ cắt một vòi thôi, thì cái vòi kia vẫn tiếp tục hút máu của giai cấp vô sản, con vật vẫn tiếp tục sống và cái vòi bị cắt đứt lại sẽ mọc ra”. Từ đó Người vạch rõ chủ nghĩa thực dân không chỉ là kẻ thù của các dân tộc bị áp bức, mà đồng thời là kẻ thù của giai cấp công nhân và nhân dân lao động chính quốc.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Hai là: tố cáo sự thối nát, mục rỗng, ăn hại của chính quyền nhà Nguyễn.</strong> Thời kỳ này, Người đã viết những tác phẩm văn học hết sức lý thú như: Vi hành, Con người biết mùi hun khói, Những lời than vãn của bà Trưng Trắc…</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn nêu lên nỗi thống khổ của nhân dân,</strong> đi vào nhân dân, cùng sống và vận động nhân dân. Tiêu biểu là thời kỳ ở Thái Lan.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>2. Thời kỳ 1920 đến 1930, Hồ Chí Minh cũng tăng cương sự hiểu biết về văn hoá chính trị thế giới</em></strong> thông qua các chuyến du lịch các nước. Và Người cũng chăm chỉ rèn luyện ngoại ngữ nên đã sử dụng được nhiều thứ tiếng nói. Đó là những chìa khóa quý báu để bước vào kho tàng tri thức nhân loại.</p>
<p style="text-align:justify;">Những hiểu biết sâu sắc và rộng lớn trên nhiều lĩnh vực là cơ sở giúp Hồ Chí Minh có những nhận định đúng đắn về phong trào cách mạng và phát triển những luận điểm tư tưởng của mình.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><em>V &#8211; Những nội dung tư tưởng mà Người vận dụng sang tạo và phát triển CN Mác – Lênin trong thời kỳ này</em></strong></p>
<p style="text-align:justify;">Nghiên cứu quá trình hình thành tư tưởng Hồ Chí Minh giai đoạn 1920 – 1930 không thể không chỉ ra những luận điểm mà Hồ Chí Minh đã vận dụng sáng tạo và phát triển Chủ nghĩa Mác Lênin, bởi đó những luận điếm sáng tạo đó không chỉ có ý nghĩa quan trọng đối với Hồ Chí Minh mà nó còn có ý nghĩa sống còn với cách mạng Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Những luận điểm mà Hồ Chí Minh vận dụng sáng tạo và phát triển trong thời kỳ này gồm có: tư tưởng về mối quan hệ cách mạng thuộc địa và cách mạng chính quốc, mối quan hệ giữa nhiệm vụ dân tộc và dân chủ, quan điểm về tập hợp lực lượng cách mạng, và việc vận dụng phát triển sáng tạo Chủ nghĩa Mác – Lênin.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>1. Hồ Chí Minh đã nêu luận điểm đặc biệt sáng tạo: cách mạng ở các nước thuộc địa có thể nổ ra và thắng lợi trước cách mạng vô sản chính quốc và tác động trở lại thúc đẩy cách mạng chính quốc. Nhân dân Việt nam hoàn toàn có thể chủ động đứng lên, “đem sức ta mà giải phóng cho ta”. Không ỷ lại chờ đợi cách mạng chính quốc.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh tin theo Lênin, tin theo Quốc tế III nhưng vốn là người dân thuộc địa và là người cộng sản lăn lộn tỏng phong trào thuộc địa va nghiên cứu sâu sắc chủ nghĩa thực dân, Người đã đề ra những luận điểm về tính chủ động, tích cực của cách mạng giải phóng dân tộc, của nhân dân các nước thuộc địa, bổ sung vào những luận điểm chung lúc bấy giờ.</p>
<p style="text-align:justify;">Theo Hồ Chí Minh, cách mạng giải phóng dân tộc ở các thuộc địa không hoàn toàn phụ thuộc  vào cách mạng vô sản chính quốc. Nhân dân các dân tộc thuộc địa và phụ thuộc có thể “chủ động đứng lên, đem sức ta mà giải phóng cho ta”, giành thắng lợi trước cách mạng vô sản chính quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong <em>Tuyên ngôn</em> của <em>Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa</em> (1921), Người viết: Công cuộc giải phóng an hem chỉ có thể thực hiện được bằng sự nỗ lực của bản thân an hem”. Đến <em>Đường kách mện</em>h (1927), Người lại chỉ rõ “Muốn người ta giúp cho, thì trước mình phải tự giúp lấy mình đã”, và Người dự báo: Việt Nam dân tộc cách mạng thành công thì tư bản Pháp yếu, tư bản Pháp yếu thì công nông Pháp làm giai cấp cách mạng càng dễ”. Luận điểm sáng tạo này của Hồ Chí Minh mang tính cách mạng và khoa học đúng đắn đã được Người khảo sát, chứng minh.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>2. Hồ Chí Minh đã giải quyết đúng đắn, sáng tạo mối quan hệ giữa dân tộc và giai cấp, độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội trong quá trình phát triển của cách mạng Việt Nam.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Theo Người, đối với Việt Nam không giải quyết vấn đề giai cấp rồi mới giải quyết được vấn đề dân tộc như ở các nước tư bản phát triển phương Tây. Mà ngược lại, chỉ có giải phóng được dân tộc mới giải phóng được giai cấp, giai phóng dân tộc đã bao hàm một phần giải phóng giai cấp và tạo tiền đề cho giải phóng giai cấp.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Việt Nam, cùng với sự tồn tại của mâu thuẫn giai cấp và đấu tranh giai cấp trong nội bộ dân tộc, nổi lên mâu thuẫn dân tộc và đấu tranh dân tộc giữa toàn thể dân tộc với chủ nghĩa thực dân đế quốc và bè lũ tay sai. Do đó, theo Người: Chủ nghĩa dân tộc là một động lực lớn của đất nước và đại đoàn kết dân tộc trên nền tảng liên minh của giai cấp công nhân với nông dân trí thức là một chiên lược cách mạng, là lực lượng to lớn của cách mạng Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">“Chủ nghĩa dân tộc” theo Hồ Chí Minh, hoàn toàn không phải là thứ chủ nghĩa dân tộc phong kiến, tư sản hay của Quốc tế II, mà là chủ nghĩa dân tộc chân chính theo lập trường chủ nghĩa Mác Lênin gắn dân tộc với quốc tế, dân tộc với giải phóng giai cấp, hướng tới triệt để giải phóng dân tộc, giải phóng xã hội, giải phóng con người.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>3. Từ chỗ xác định đúng đắn mối quan hệ dân tộc – dân chủ  nên Hồ Chí Minh đã đề ra phương pháp tập hợp lực lượng đúng đắn. Đó là luận điểm tư tưởng được xây dựng trên tinh thần “đại đoàn kết” của Hồ Chí Minh.</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>4. Hồ Chí Minh một mặt khẳng định tính chân thực của Chủ nghĩa Mác – Lênin, nhưng mặt khác trong khi tìm hiểu và vận dụng những nguyên lý của Chủ nghĩa Mác – Lênin vào thực tiễn xã hội Việt Nam và các dân tộc phương Đông, Người đã sớm phát hiện ở phương Đông có những đặc điểm khác với các nước phương Tây mà thời Mác chưa có điều kiện nghiên cứu. Hồ Chí Minh đã bổ sung và phát triển chủ nghĩa Mác – Lênin bằng những luận điểm mới rất quan trọng.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Trong <em>Báo cáo về Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ</em> gửi Quốc tế Cộng sản năm 1924, Người viết: “Cuộc đấu tranh giai cấp ở phương Đông không giống như ở phương Tây”… Dù sao thì cũng không thể cấm bổ sung “cơ sở lịch sử” của chủ nghĩa Mác bằng cách đưa thêm vào đó những tư liệu mà thời Mác không thể có được.</p>
<p style="text-align:justify;">“Mác đã xây dựng học thuyết cảu mình trên một triết lý nhất định của lịch sử, nhưng lịch sử nào? Lịch sử châu âu. Mà châu âu là gì? Đó chưa phải là toàn thể nhân loại…” Xem xét lại chủ nghĩa Mác và cơ sở lịch sử của nó, củng cố nó bằn dân tộc học phương Đông, đó là điều cần làm.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ phương pháp tiếp cận đúng đắn, mạnh dạn, khoa học trong kế thừa và phát triển học thuyết Mác – Lênin, đồng thời bám sát đặc điểm của thực tiễn Việt Nam và thế giới, Hồ Chí Minh đã có những luận điểm sáng tạo góp phần làm phong phú thêm chủ nghĩa Mác – Lênin, nhất là những vấn đề cách mạng giải phóng dân tộc, xây dựng chế độ dân chủ mới và con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội ở một nước phương Đông, thuộc địa nửa phong kiến, kinh tế lạc hậu…</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là những nét đóng góp cực kỳ quan trọng của Hồ Chí Minh trong thời kỳ này.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>KẾT LUẬN CHUNG</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Tóm lại, với 10 năm hoạt động sôi nổi, từ năm 1920 đến 1930, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của phong trào vô sản trên thế giới, sự phát triển mạnh mẽ của phong trào giải phóng dân tộc trong nước, Hồ Chí Minh đã hoạt động rất tích cực, sôi nổi. Được sự giúp đỡ nhiệt tình của các đồng chí, bạn bè, Người đã nhận thức và hiểu được các quy luật vận động và phát triển của phong trào cách mạng trong nước và thế giới, từ đó Người tiếp cận với ánh sáng Chủ nghĩa Mác – Lênin, sáng lập nên Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Người đi từ người yêu nước chân chính đến người cộng sản. Trong quá trình ấy, các tư tưởng cơ bản về cách mạng Việt Nam của Hồ Chí Minh hình thành và phát triển. Những tư tưởng ấy được chính Người vận dụng và rèn rũa, trong đó có rất nhiều điểm sáng tạo với Chủ nghĩa Mác Lênin. Và ngày nay, sau gần một thế kỷ, những tư tưởng ấy vẫn sáng chói và soi đường cho chúng ta bước tiếp. Tuy nhiên, sự phát triển biện chứng của chủ nghĩa Mác Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh cũng đòi hỏi chúng ta cần tiếp tục nghiên cứu làm rõ đồng thời bổ sung phát triển thêm những nội dung tư tưởng mới nhằm đáp ứng yêu cầu của thực tiễn đang thay đổi từng ngày từng giờ./.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>TÀI LIỆU THAM KHẢO</strong></p>
<p>1.     <strong><em>Giáo trình Tư tưởng Hồ Chí Minh</em></strong>/Bộ Giáo dục và đào tạo. Nxb Chính trị Quốc gia, 2005</p>
<p><strong><em>2. </em></strong><strong><em>CD – Rom Hồ Chí Minh toàn tập</em></strong></p>
<p>3.     <strong><em>Hồ Chí Minh tiểu sử</em></strong>/Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Nxb Lý luận chính trị, 2006</p>
<p>4.     <strong><em>Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử (tập1+ 2)/</em></strong>Viện Hồ Chí Minh. Nxb Chính trị Quốc gia, 2007</p>
<p>5.     <strong><em>Hồ Chí Minh nhà tư tưởng lỗi lạc</em></strong>/GS.Song Thành. Nxb Lý luận chính trị, 2005</p>
<p>6.     <strong><em>Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch</em></strong>/Trần Dân Tiên. Nxb Trẻ, 2005</p>
<p>7.     <strong><em>Tư tưởng Hồ Chí Minh và con đường cách mạng Việt Nam</em></strong>/Đại tướng Võ Nguyên Giáp chủ biên. Nxb Chính trị Quốc gia, 1997</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/1011/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/1011/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=1011&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/11/05/nguyenbason_tthcm19201930/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P6)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p6/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p6/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Oct 2010 09:18:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=959</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Đúng ba tuần sau khi tuyên bố Việt Nam độc lập, đêm 23 tháng 9 năm 1945 quân Pháp gây ra chiến tranh ở Nam bộ. Tư lệnh tối cao Đồng minh vạch nước Việt Nam ra hai vùng, phía Nam do quân đội Anh giải pháp quân Nhật, phía Bắc do [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=959&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Đúng ba tuần sau khi tuyên bố Việt Nam độc lập, đêm 23 tháng 9 năm 1945 quân Pháp gây ra chiến tranh ở Nam bộ. Tư lệnh tối cao Đồng minh vạch nước Việt Nam ra hai vùng, phía Nam do quân đội Anh giải pháp quân Nhật, phía Bắc do quân đội Trung Quốc giải giáp quân Nhật. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Khi mới đến, quân đội Anh được nhân dân Nam bộ đón tiếp niềm nở vì tin vào hiến chương quốc Đại Tây Dương và Phranxixcô. Cũng như đồng bào cả nước, nhân dân Nam bộ bắt đầu hưởng tự do mới giành lại, và làm việc cho tương lai của đất nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Thình lình, chiều ngày 23 tháng 9 năm 1945, Tư lệnh Anh tuyên bố giới nghiêm Sài Gòn, cấm nhân dân đi ra đường.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến nửa đêm, với khí giới do quân Anh cung cấp và lợi dụng lệnh giới nghiêm, quân Pháp tấn công thành phố.</p>
<p style="text-align:justify;">Chiến tranh Việt – Pháp bắt đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một cuộc chiến tranh phản bội do thực dân Pháp gây ra. Một bên liên quân Pháp, Nhật, Anh, một bên chỉ có người Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-959"></span>Quân Nhật võ trang đầy đủ bị điều động đi khắp các nơi trong miền Nam. Rồi thì, quân Anh đi theo, lấy cớ là để giải giáp quân Nhật, và quân Pháp tiếp sau quân Anh.</p>
<p style="text-align:justify;">Bố trí như thế, người Việt Nam nếu đánh quân Pháp thì không tránh khỏi bắn vào quân Nhật, quân Anh. Quân Pháp núp sau lưng quân Nhật và quân Anh luôn luôn chiếm được những trận địa đã chuẩn bị sẵn.</p>
<p style="text-align:justify;">Bắt đầu chiến tranh, bọn Pháp nói lâu nhất là ba tuần, tất cả Nam bộ và miền Nam Trung bộ sẽ bị chiếm hết.</p>
<p style="text-align:justify;">Lời huyênh hoang của Pháp không thực hiện được, quân Anh thấy bối rối: Nhiệm vụ chính thức của họ là giải giáp quân Nhật, nhưng thực tế, họ giúp Pháp đánh Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi quân đội của tướng Lơ–cờ-Léc (Leclere) đến, bọn Pháp lại nói: lâu nhất là ba tháng, Việt Nam sẽ bị đánh bại.</p>
<p style="text-align:justify;">Quân Anh giúp cho quân Pháp, bằng cách bán rất nhiều khí giới cho Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Quân đội Lơ–cờ-Léc không đánh bại được nhân dân Nam bộ. Đô đốc Đác–giăng–li–ơ (Thierry D’Argenlieu) cao uỷ Pháp đến Nam bộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc bấy giờ, bọn thực dân Pháp bảo: &#8220;Nếu chúng ta không thể chinh phục Việt Nam bằng vũ lực, chúng ta sẽ dùng mưu kế để chinh phục&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc đàm phán bắt đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch và chính phủ ta không muốn chiến tranh, chỉ muốn tổ quốc được độc lập và thống nhất, muốn hoà bình để tránh cho nhân dân khỏi khổ và xây dựng lại nước Việt Nam nghèo nàn vì gần một thế kỷ sống dưới sự thống trị của thực dân Pháp. Vì vậy Chủ tịch ký với đại diện của nước Pháp, ông Xanh–tơ–ni (Sainteny), bản hiệp định ngày 6 tháng 3.</p>
<p style="text-align:justify;">Căn cứ theo hiệp định này, nước Việt Nam thừa nhận ở trong khối liên hiệp Pháp, thừa nhận những quyền lợi kinh tế và văn hoá của Pháp ở Việt Nam, cho phép mười lăm nghìn lính Pháp đổ bộ ở Bắc bộ và Trung bộ để thay thế quân Tưởng giải giáp quân Nhật. Hiệp định ký xong, đôi bên phải lập tức đình chỉ xung đột.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một lúc khá khó khăn cho Hồ Chủ tịch. Báo chí của Nguyễn Tường Tam và Nguyễn Hải Thần công kích Chủ tịch kịch liệt, vu cáo Chủ tịch đã để cho Pháp mua chuộc.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân không bằng lòng, vì họ căm thù sâu sắc bọn Pháp thực dân. Trước mặt đông đảo quần chúng, Hồ Chủ tịch giải thích những nguyên nhân trong nước và nước ngoài bắt buộc phải ký hiệp định. Cuối cùng Chủ tịch kết thúc bằng những lời cảm động:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hồ Chí Minh không và sẽ không bao giờ là một người bán nước&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng, cũng ngày hôm đó, đô đốc Đác–giăng–li–ơ bí mật nói với thực dân Pháp: &#8220;Những nhượng bộ mà Pháp đã ký trong hiệp định, Pháp sẽ dùng phương pháp khác để giành lại&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">(Những lời này do Bút–biên (Boutbien)) nghị viên Pháp cho biết. Và các chiến sĩ ở Nam bộ đã bắt được lệnh bí mật đó đề ngày 7–3–1946 của Đác–giăn–li–ơ giao cho Pi Nhông phải tìm cách phá hiệp định 6-3).</p>
<p style="text-align:justify;">Quả thật, cao uỷ Pháp đã không từ một hành động nào để phá hoại hiệp định mồng 6 tháng 3. Những hành động khiêu khích không những không đình chỉ mà còn tăng thêm. Và quân đội Pháp đổ bộ ở Trung bộ và Bắc bộ luôn luôn kiếm cách gây những sự xung đột chống lại người Việt Nam. Những cuộc xung đột đổ máu đã xảy ra ngay ở Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Về mặt kinh tế, đô đốc Đác–giăng–li–ơ đã dùng thủ đoạn xảo quyệt. Y ra lệnh bỏ giấy bạc năm trăm đồng. Đây là một mánh khóe thực dân xảo trá đã làm cho hàng chục vạn gia đình Việt Nam và ngoại kiều bị phá sản.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau hiệp định mồng 6 tháng 3, một cuộc hội nghị Việt – Pháp họp ở Đà Lạt. Hội nghị không đem lại kết quả gì vì đại biểu Pháp không thành thực.</p>
<p style="text-align:justify;">Rồi cuộc gặp gỡ giữa Hồ Chủ tịch và đô đốc Đác–giăng–li–ơ tại vịnh Hạ Long với rất nhiều nghi thức long trọng: hai mươi mốt phát đại bác chào khi Hồ Chủ tịch đến, hai mươi mốt phát đại bác chào khi Hồ Chủ tịch đi, hạm đội Pháp duyệt binh, v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc gặp gỡ này quyết định sẽ có một đoàn đại biểu quốc hội Việt Nam sang Pháp, và vào cuối tuần tháng 5 năm 1946 một đoàn đại biểu khác của Việt Nam sẽ đến Pa–ri để điều đình những mối quan hệ giữa Việt Nam và Pháp. Đồng thời Hồ Chủ tịch sẽ là thượng khách của chính phủ Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 31 tháng 5 năm 1946, Hồ Chủ tịch cùng phái đoàn Việt Nam lên đường sang Pa–ri.</p>
<p style="text-align:justify;">Phái đoàn này đáng lẽ do Nguyễn Tường Tam, bấy giờ là bộ trưởng Bộ Ngoại giao, lãnh đạo. Nhưng ngay hôm trước khi đi, &#8220;bộ trưởng&#8221; Tam đã bỏ trốn, mang theo tiền quỹ của bộ. Nhưng phái đoàn vẫn đi do ông Phạm Văn Đồng lãnh đạo.</p>
<p style="text-align:justify;">Một ngày sau khi chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà sang Pháp, đô đốc Đác–giăng–li–ơ, cao uỷ Pháp, tổ chức chính phủ bù nhìn Nam Kỳ và tuyên bố &#8220;Nam Kỳ tự trị&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì chính sách gian dối ấy làm cho nhân dân phẫn uất, cho nên chiến tranh càng kịch liệt hơn ở Nam bộ và miền Nam Trung bộ. Máy bay Pháp bắn cháy nhiều làng mạc và bắn giết nhiều dân chúng. Khủng bố diễn ra khắp trong vùng quân đội Pháp chiếm đóng. Chúng lại già mồm vu khống nhân dân Việt Nam hành động khủng bố!</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ Pháp tiếp đón Hồ Chủ tịch với những nghi lễ đối với một lãnh tụ của một nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng hội nghị Việt – Pháp ở Phông–ten–nơ–bơ–lô (Fontainebleau) đã thất bại vì trong khi đó đô đốc Đác–giăng–li–ơ họp một cuộc hội nghị khác ở Đà Lạt, không mời Việt Nam. Mục đích của cao uỷ Pháp rất rõ ràng: phá hoại hội nghị Phông–ten–nơ–bơ–lô bằng một hội nghị đối lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi hội nghị Phông–ten–nơ–bơ–lô họp thì cũng họp &#8220;Hội nghị hoà bình&#8221; giữa các nước đã tham gia đại chiến lần thứ hai.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì muốn hoà bình và muốn ngăn trở những sự khiêu khích của thực dân phản động, Hồ Chủ tịch ký với chính phủ Pháp bản tạm ước 14 tháng 9, hai mươi bốn giờ trước khi Chủ tịch rời nước Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau khi ký bản tạm ước, báo chí Pháp và quốc tế có đến phỏng vấn, Hồ Chủ tịch trả lời:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hai vấn đề chính: thống nhất và độc lập của Việt Nam chưa được giải quyết dứt khoát. Nhưng một bản tạm ước còn hơn không có điều ước gì cả&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong thời gian ở Pháp, Hồ Chủ tịch đã đi thăm miền Nam và miền Bắc nước Pháp. Chủ tịch đã đến thăm nơi đổ bộ của quân đồng minh ở phía Bắc nước Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch đã gặp nhiều người: nhà chính trị, nhà trí thức, lãnh tụ kinh tế, lãnh tụ thợ thuyền, đại biểu phụ nữ, lãnh tụ thanh niên. Chủ tịch nhận thấy nhân dân Pháp yêu chuộng hoà bình và tán thành thống nhất và độc lập của Việt Nam. Điều đó là một sự an ủi lớn cho Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Phái đoàn Việt Nam về trước một vài ngày.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch về sau trên một chiếc tàu chiến Đuy–mông Đuyếc–vin (Du mont Durville) của Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Cách đây trên ba mươi năm, Chủ tịch đi Pháp, làm phụ bếp trên một chiếc tàu buôn. Ngày nay Chủ tịch đi trên một chiếc tàu chiến, là thượng khách của nước Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng Chủ tịch vẫn luôn luôn là người cách mạng trong sạch và hăng hái. Thái độ đối xử thành thật với mọi người và lòng yêu nhân loại vẫn không thay đổi.</p>
<p style="text-align:justify;">Về đến Cam Ranh, đô đốc Đac–giăng–li–ơ đón Hồ Chủ tịch trên một chiếc tàu chiến khác. Cuộc gặp gỡ rất long trọng. Cao uỷ Pháp hứa hẹn sẽ thành thật chấp hành bản tạm ước. Nhưng trong khi đó y bí mật ra lệnh cho hải quân Pháp phong toả cửa biển Hải Phòng. Y không phái đại biểu tham gia những cuộc hội nghị đã định trong bản tạm ước để giải quyết các vấn đề. Y ra lệnh bắn vào quần chúng ở Nha Trang trong cuộc mít tinh mừng ngày thi hành bản tạm ước. Y sửa soạn kế hoạch tấn công Hải Phòng và Lạng Sơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu những hành động đối địch về phía Pháp, Hồ Chủ tịch vẫn cương quyết giữ gìn hoà bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Về đến Hải Phòng và Hà Nội, nhân dân đón Chủ tịch một cách vô cùng nhiệt liệt và thân mến. Nhân dân các thành phố và các làng lân cận đến chờ đợi hai ba ngay để đón Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Suốt đường Hải Phòng – Hà Nội đông nghịt những người. Trước khi đi Pháp, Hồ Chủ tịch nhận được hàng vạn lá thư khuyên Chủ tịch đừng đi máy bay. Những bức thư này là của các hạng người đủ các tầng lớp, đủ các lứa tuổi.</p>
<p style="text-align:justify;">Về đến Hà Nội, Hồ Chủ tịch liền họp chính phủ và Ban thường trực quốc hội, đặt những tổ chức để thi hành bản tạm ước, đồng thời đề phòng những sự phản bội của thực dân Pháp. Một kế hoạch xây dựng kinh tế được đặt ra. Chủ tịch đặt kế hoạch cho một vùng kiểu mẫu. Tất cả mọi việc đều nhằm mục đích củng cố hoà bình và xây dựng đời sống mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng thình lình thành phố Hải Phòng bị quân đội Pháp tấn công. Đấy là ngày 20 tháng 11 năm 1946. Ngày hôm sau thực dân Pháp lại tấn công Lạng Sơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch và tướng Moóc–li–e (Morlière), Tư lệnh quân đội Pháp ở Bắc bộ, cử những phái đoàn đến Hải Phòng thi hành mệnh lệnh ngừng bắn. Nhưng quân đội Pháp không ngừng bắn. Hải quân, không quân, lục quân Pháp đồng thời tàn sát ngót vạn đồng bào ở Hải Phòng.</p>
<p style="text-align:justify;">Đã mấy lần, Chủ tịch gửi những bức điện văn cấp bách cho chính phủ, quốc hội và nhân dân Pháp, yêu cầu chấm dứt chiến tranh. Song chính phủ Pháp không trả lời những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch</p>
<p style="text-align:justify;">Trái lại chính phủ Pháp gửi thêm viện binh. Nhiều đội quân nhảy dù và đội quân quân Lê–dương đổ bộ ở Hải Phòng, Đà Nẵng và Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Tình hình thêm nghiêm trọng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân Hà Nội phải chuẩn bị những phương pháp an toàn. Họ đắp chướng ngại vật và đào hầm trú ẩn. Nhiều gia đình tản cư.</p>
<p style="text-align:justify;">Hàng ngày, máy bay Pháp thị uy trên không phận Hà Nội, thậm chí lượn qua cả dinh Hồ Chủ tịch. Binh lính Pháp tăng thêm khiêu khích.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 17 tháng 12, lính Pháp dùng vũ lực đòi chiếm trụ sở của Bộ Tài chính.</p>
<p style="text-align:justify;">Tướng Moóc–li–e, tổng tư lệnh quân đội Pháp ở Bắc bộ, gửi cho Chính phủ ta một bức tối hậu thư đòi giải giáp đội tự vệ, và quân đội Pháp càng khiêu khích già.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu tất cả những việc đó, Hồ Chủ tịch vẫn cố dàn xếp mọi việc một cách hoà bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Tối 19 tháng 12, quân đội Pháp bắt đầu liên tiếp tấn công Hà Nội và những thành phố khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Sáng ngày 20 tháng 12, đại bản doanh ở ngoại ô Hà Nội, Hồ Chủ tịch kêu gọi nhân dân toàn quốc kháng chiến.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp tin chắc là chúng sẽ thắng. Chúng tưởng rằng chỉ trong vài ngày chúng sẽ hoàn toàn chiếm được Hà Nội. Nhưng chúng đã lầm to. Hà Nội chiến đấu anh dũng. Sau hai tháng chống cự kịch liệt, an toàn rút khỏi Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Quân Pháp chiếm Hà Nội nhưng đã thiệt hại:</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn 3.300 binh sĩ chết và bị thương</p>
<p style="text-align:justify;">420 súng trường</p>
<p style="text-align:justify;">100 tiểu liên và trung liên</p>
<p style="text-align:justify;">4 Súng cối</p>
<p style="text-align:justify;">25 Xe tăng</p>
<p style="text-align:justify;">70 Xe vận tải</p>
<p style="text-align:justify;">4 Ca-nô bọc sắt</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 25 tháng 12 năm 1946, Hồ Chủ tịch nghe tin ông Mu–tê (Marius Moutet), bộ trưởng Bộ Hải ngoại Pháp đã đến Đông Dương, Chủ tịch gửi cho ông ta một bức điện chúc mừng lễ Nô–en và mời ông này đến nói chuyện tìm cách cứu vãn hoà bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng cao uỷ Pháp Đác–giăng–li–ơ đã tổ chức một màn kịch khủng bố để làm cho ông Mu–tê khiếp sợ. Ông Mu–tê chỉ ở lại có một ngày, rồi đi ngay không đến gặp Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Như thế là hy vọng dàn xếp hoà bình đã tiêu tan. Hồ Chủ tịch cùng với nhân dân Việt Nam quyết định kháng chiến đến cùng.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính sách của Hồ Chủ tịch rất giản đơn và rõ ràng: thống nhất toàn quốc và độc lập thật sự. Hợp tác bình đẳng và thành thật với nhân dân Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau sáu tháng chiến tranh, vì thất bại nhiều tướng tá quan lại Pháp bị gọi về nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Đô đốc Đác–giăng–li–ơ,</p>
<p style="text-align:justify;">Tướng Va – luy (Valluy),</p>
<p style="text-align:justify;">Tướng Moóc–li–e,</p>
<p style="text-align:justify;">Ủy viên Xanh–tơ–ni và nhiều người khác về nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong sáu tháng, Pháp đã mất.</p>
<p style="text-align:justify;">5 quan năm, trong đó có tư lệnh quân đội Pháp ở Bắc bộ và tham mưu trưởng</p>
<p style="text-align:justify;">Một số lớn sĩ quan và hạ sĩ quan</p>
<p style="text-align:justify;">30.500 lính chết và bị thương</p>
<p style="text-align:justify;">3.500 súng trường</p>
<p style="text-align:justify;">1000 tiểu liên, trung liên và F. M</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn 10 khẩu đại bác</p>
<p style="text-align:justify;">35 máy bay (bị phá ở trường bay hoặc bị bắn rơi)</p>
<p style="text-align:justify;">94 xe tăng</p>
<p style="text-align:justify;">437 xe vận tải</p>
<p style="text-align:justify;">7 đầu máy xe lửa, và hơn 20 ca nô bọc sắt</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng ngoài việc chiếm được vài thành phố đã phá hoại, tình cảnh của Pháp không được cải thiện mà càng ngày càng khó khăn. Chúng liền trả thù thường dân tay không.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng đốt phá làng mạc, đốt phát nhà thờ, đình chùa. Chúng hãm hiếp từ em bé mười hai tuổi đến cụ già hơn bảy mươi tuổi. Chúng cũng không tha các nữ đồng trinh và các bà xơ ở nhà thờ. Sau khi đã hãm hiếp, chúng giết họ bằng cách hết sức dã man, hết sức tàn nhẫn.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng cướp phá mùa màng và phá huỷ tất cả những thứ gì chúng không mang đi được. Chúng giết chóc dân quê trong đó có cả các cha cố Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một ví dụ trong hàng ngàn việc khác: ngày 20 tháng 6 năm 1947, một toán lính Pháp vào làng Kiện Ha. Chúng bắt năm mươi trẻ em, sáu cụ già, bốn mươi đàn bà và con gái. Chúng nhốt họ vào trong những cái rọ, nhét đầy rơm và tươi ét–xăng. Rồi chúng quạt liên thanh đạn lửa vào. Tất cả những người bị bắt đầu cháy thành than. Rồi chúng đốt hết hai trăm mười sáu nhà trong làng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong hàng ngũ quân đội Pháp đánh nhau với chúng ta, có rất nhiều lính Hít–le cũ ở Đức. Có cả rất nhiều lính phát xít Ý. Ví dụ: Bốt–lai (Giuseppe Botlai), cựu nghị viên của nghị viện phát xít, tổng đốc ở La–mã và tay phải của Mút–xô–li–ni (Mussolini) cũng ở trong đội quân Lê-dương đổi tên là Ba–ta–gơ–li–ô (Bataglio). Nó đóng chức cai, và được thưởng huân chương vì những &#8220;chiến công&#8221; kể trên.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau đây xin trích một vài bài báo Pháp nói về tình hình và hành động dã man của lính Pháp ở Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Báo Nhân đạo ngày 21 tháng 5 viết:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ở Việt Nam, chiến tranh vẫn tiếp tục, lẽ tất nhiên bọn tướng tá vẫn luôn luôn lạc quan. Nhưng chúng ta hãy nhìn kỹ. Ở Nam bộ, người ta không dám ra khỏi vùng quân đội Pháp chiếm đóng. Muốn đi từ Sài Gòn đến Mỹ Tho, cách nhau sáu mươi cây số, thật là một cuộc viễn chinh quân sự với xe tăng và chiến xa.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Bắc bộ, làng mạc xung quanh Hà Nội, Nam Định và Hải Phòng ba phần tư đã bị phá hoại, và hầu như không có dân chúng.</p>
<p style="text-align:justify;">Đài phát thanh Nam bộ cho chúng ta biết từ 20 tháng 12 năm 1946 đến nay, người Pháp đã mất ba nghìn năm trăm binh sĩ chết và năm nghìn bị thương, mười ba súng cối, mười ba xe tăng, bảy mươi ba xe vận tải, chín máy vô tuyến điện và hàng chục liên thanh súng trường bị quân đội Việt Nam cướp hoặc phá huỷ. Sự thiệt hại của Pháp ở Bắc bộ ít nhất cũng lớn như thế. Như vậy có thể nói từ tháng Chạp năm 1946, mỗi tháng bảy trăm thanh niên Pháp đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam…&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Một hiến binh Pháp ở Nam bộ viết:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ngày mồng 2 tháng 5 một toán lính Pháp được phái đi càn quét Việt Minh. Họ vây làng. Nhưng đáng lẽ vây làng họ lại bắn đại bác vào làng. Mỗi lần vào làng, lính Pháp tranh nhau cướp bóc và đốt phá.</p>
<p style="text-align:justify;">Lính Pháp làm như vậy là do lệnh của bọn chỉ huy.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau khi đốt bốn mươi nhà, lính Pháp còn cướp trâu. Tôi thấy rằng chúng ta không phải là những người có sứ mạng mang lại hoà bình mà là những người đến để cướp bóc&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Một tờ báo khác, Tiếng nói Pháp (tháng 8 năm 1947), đã viết:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;… Mất thể diện ở Đông Dương, nghĩa là mất Đông Dương. Chúng ta vào Cao Miên, Lào và những thành phố lớn ở Việt Nam, nhưng chúng ta không kiểm soát được hương thôn. Từ phòng ngự, kẻ thù đã chuyển sang tấn công. Một cái cầu cách Hà Nội bảy cây số luôn luôn bị quân đội Việt Nam kiểm soát. Thành phố Sài Gòn không được an toàn. Quân đội chúng ta bị vây trong những thành phố. Trong một năm nay, chúng ta kiểm soát Nam bộ. Nhưng ngày nay Nam bộ do du kích Việt Nam kiểm soát. Binh sĩ người bản xứ do chúng ta vũ trang vác khí giới chạy sang hàng ngũ du kích Việt Nam. Sau ngày 19 tháng Chạp chúng ta lạc quan, nhưng hiện nay chúng ta rất bi quan.</p>
<p style="text-align:justify;">Muốn tránh những tai hoạ cho họ sau này, chính phủ lâm thời Nam Kỳ cũng đã bắt đầu ve vãn Việt Minh. Như thế, cả những người bạn của chúng ta cũng kiếm cách bảo đảm đời sống của họ mà làm hại chúng ta. Và nếu chúng ta tiếp tục suy yếu, họ sẽ quay lại phản đối chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Những lời kêu la này chứng tỏ khá rõ ràng tình cảm của quân Pháp hiện nay.</p>
<p style="text-align:justify;">Bô–la–e (Bollaert) thay thế Đác–giăng–li–ơ.</p>
<p style="text-align:justify;">Người tuy thay đổi nhưng chính sách địa vẫn như cũ. Được bài học thất bại của kẻ đi trước, Bô– la–e khôn khéo hơn. Về mặt quân sự, Bô-la–e nói đến hoà bình. Giả nhân, giả nghĩa, Bô–la–e tuyên bố tán thành thống nhất và độc lập của Việt Nam, nhưng vẫn tiếp tục chính sách xâm lược.</p>
<p style="text-align:justify;">Lê Văn Hoạch, thủ tướng chính phủ bù nhìn Nam Kỳ chỉ là một tên mật thám dưới thời Nhật chiếm đóng. Hoạch không có tên tuổi, không có ảnh hưởng. Người Việt Nam đều ghét Hoạch. Vì vậy Bô–la–e tìm người thay Hoạch.</p>
<p style="text-align:justify;">Bô–la–e tìm những tên thân Nhật: Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam và Nguyễn Văn Sâm. Bô–la–e giúp bọn này tổ chức &#8220;Mặt trận quốc gia&#8221; để chống lại chính phủ Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Những âm mưu của Bô–la–e đã thất bại vì ba &#8220;ngài&#8221; này đã nổi tiếng là thành tích bất hảo.</p>
<p style="text-align:justify;">Bô–la–e liền yêu cầu sự giúp đỡ của Bảo Đại đang nghỉ mát ở Hương Cảng. Nhưng Bảo Đại tỏ ra không sốt sắng lắm. Do đó bài diễn văn của Bô–la–e đáng lẽ đọc ở Hà Nội ngày 15 tháng 8 năm 1947, phải lùi lại và Bô–la–e hối hả đi từ Hà Nội đến Sài Gòn, từ Sài Gòn về Pa–ri.</p>
<p style="text-align:justify;">Qua những hành động trên, ta thấy rõ ràng chủ nghĩa đế quốc Pháp còn sống, mặc dầu các nhà chính trị Pháp tuyên bố là nó đã chết.</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn tám mươi năm bọn thực dân Pháp lớn nhỏ đã làm chúa ở nước ta. Ở Đông Dương, một tên nhà đoan hạng bét cũng là một tên vua con rất có quyền lực. Chúng làm giàu dễ dàng và nhanh chóng. Chúng sống giàu sang và xa hoa. Độc lập và thống nhất của Việt Nam đối với bọn này nghĩa là đuổi chúng ra khỏi thiên đường hạ giới, cho nên chúng không bằng lòng hợp tác bình đẳng với đồng bào ta, bỏ ý nghĩ ngoan cố, mà chỉnh đốn đời sống và công việc của chung trong những điều kiện mới. Chúng là bọn ương ngạnh phản động nhất, bọn tán thành chiến tranh nhất.</p>
<p style="text-align:justify;">Rồi đến bọn quân nhân thuộc địa. Chiến tranh là nghề của chúng, là công cụ để mưu sống. Chiến tranh cho phép chúng lên cấp, được huân chương và nhất là được nhiều tiền. Những bức thư bắt được trong mình bọn lính Lê dương cho chúng ta biết rằng trong bọn chúng đã có tên gửi hàng trăm vạn quan về cho gia đình. Do đó ta dễ dàng đoán biết bọn võ quan làm giàu như thế nào. Bọn này cũng tán thành chiến tranh, chiến tranh càng kéo dài càng lợi cho chúng. Hai hạng này – quan lại và quân nhân – làm thành một khối hiếu chiến.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người thường dân Pháp phải đóng thuế nặng hơn cho quỹ chiến tranh, và những người bị bắt buộc phải để con đi lính &#8211; những người đã nộp máu và tiền vào chiến tranh &#8211; thì muốn hoà bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với những nhà kỹ nghệ và những nhà buôn thường, không có cổ phần trong những nhà máy đúc súng đạn, chiến tranh không lợi gì cho họ. Thành phố bị tàn phá, đường sá bị hư hỏng, đồn điền bị đốt cháy, hầm mỏ bị phá huỷ, nói tóm lại họ bị phá sản, cho nên họ cũng muốn hoà bình để khôi phục lại sự nghiệp.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính sách của Hồ Chủ tịch và chính phủ rất đơn giản và rõ ràng.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch nói với nhân dân:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Kháng chiến, kháng chiến trường kỳ. Kháng chiến nữa, kháng chiến đến cùng. Kháng chiến cho đến khi nước Việt Nam giành được thống nhất và độc lập!&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Và nhân dân Việt Nam, muôn người như một, nghe theo lời Hồ Chủ tịch, vì họ hoàn toàn tin tưởng ở Hồ Chủ tịch, họ hoàn toàn kính yêu Hồ Chủ tịch. Không có gì so sánh được với lòng dân Việt Nam kính mến tin tưởng lãnh tụ Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều nhà báo và nhiều người bạn ngoại quốc rất lấy làm ngạc nhiên trước lòng kính yêu của nhân dân Việt Nam đối với vị Cha già Hồ Chí Minh. Nhưng đối với chúng ta, người Việt Nam, thì rất dễ hiểu.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch được nhân dân yêu mến là do lòng yêu nước yêu nhân dân của Hồ Chủ tịch. Hơn bốn mươi năm nay Hồ Chủ tịch chỉ đeo đuổi một mục đích giải phóng tổ quốc và đồng bào. Hồ Chủ tịch đã bị kết án tử hình vắng mặt. Hồ Chủ tịch nhiều lần bị bắt giam, luôn luôn phải trải qua những cơn nguy hiểm.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch đã từng chịu đựng khổ sở vất vả không thể tưởng tượng được suốt trong thời kỳ hoạt động bí mật. Chủ tịch đã bị đủ mọi thứ dụ dỗ. Nhưng Chủ tịch dũng cảm và kiên quyết vượt qua mọi khó khăn. Chủ tịch không bao giờ thay đổi, vẫn luôn luôn là một người yêu nước trong sạch và nhiệt tình.</p>
<p style="text-align:justify;">Một dân tộc tám mươi năm sống dưới sự áp bức bóc lột dã man, đã thấy hàng bao nhiêu người con yêu hy sinh trong tù ngục, bây giờ đối với người con đã đập tan xiềng xích trói buộc mình và giành lại tự do cho mình, thì tất nhiên lòng kính yêu không phải là một chuyện lạ.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta còn có những người yêu nước anh dũng và vĩ đại khác. Chúng ta có Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, và những người khác nữa. Nhưng chỉ có Hồ Chủ tịch của chúng ta đã hoàn thành sự nghiệp mà các tiền bối chưa hoàn thành: Chủ tịch xây dựng khối &#8220;đoàn kết dân tộc&#8221; rộng rãi trên cơ sở vững vàng, khiến cho chúng ta chống Nhật và chống Pháp thắng lợi, đây là khối đại đoàn kết của hàng mấy chục triệu người Việt Nam không phân biệt trai gái, giai cấp, tôn giáo, khuynh hướng chính trị và khối đại đoàn kết ấy sẽ đưa cuộc kháng chiến của chúng ta đến thắng lợi cuối cùng.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch được nhân dân yêu mến là do lòng hy sinh và lòng nhân từ của Người. Đúng như lời nói của Mặc Tử, nhà triết học Trung Quốc đời xưa: &#8220;Nếu có lợi cho thiên hạ thì dù mình bị mài mòn từ gót đến đầu cũng vui lòng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi Người đọc thư của các em nhi đồng gửi cho Người, đôi mắt nhà cách mạng kiên quyết ấy sáng lên vui vẻ. Những bức thư ấy viết rất ngây thơ, chân thành. Ví dụ:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Bác Hồ yêu mến, chúng cháu đã biết đọc và biết viết, chúng cháu rửa mặt sạch hơn trước. Chúng cháu chơi rất vui. Bác Hồ, Bác đến thăm chúng cháu với! Chúng cháu hôn Bác ngàn cái. v.v.&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch không bao giờ nghĩ đến mình. Người chỉ nghĩ đến người khác, nghĩ đến nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch được nhân dân yêu mến là do tính cương trực và lòng trong sạch của Người. Thái độ của Người ngay thẳng. Người nói một cách giản đơn để giải thích những vấn đề phức tạp, làm cho mọi người đều hiểu rõ.</p>
<p style="text-align:justify;">Người sống rất thanh đạm: mỗi buổi sáng, bất cứ mùa hạ hay mùa đông, Người dậy từ lúc mờ sáng, ăn sáng qua loa. Ăn xong Người ghi việc sẽ làm cho ngày hôm đó. 7 giờ Người đến thăm trường học, bệnh viện, sở làm việc hoặc bộ đội. Không bao giờ báo trước vì Người muốn nhìn thấy sự thực. Đối với các thủ trưởng cơ quan, Người phê bình hoặc khen ngợi, cho chỉ thị và ý kiến, thái độ luôn luôn rất hoà nhã, 7 giờ rưỡi Người đến phòng làm việc. Buổi trưa, Người đến chỗ ăn công cộng. Ở đấy các bộ trưởng, thư ký, lái xe, vệ binh đều cùng ăn. Bữa ăn rất đạm bạc thường là dưa cà, đôi khi có thịt.</p>
<p style="text-align:justify;">Ăn xong mọi người nghỉ ngơi cười đùa. Hồ Chủ tịch cũng vui vẻ tham gia.</p>
<p style="text-align:justify;">Buổi chiều là giờ tiếp khách. Người tiếp khách ngoại quốc, các đoàn thể, hoặc từng người riêng. Có nhiều cụ già đi bộ hàng mấy ngày đường đến Hà Nội với mục đích gặp Hồ Chủ tịch. Đối với ai, Người cũng thân mật… 7 giờ tối. Người về nhà riêng.</p>
<p style="text-align:justify;">Cơm tối xong, Người đọc sách, xem báo đến 11 giờ hoặc nửa đêm.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ăn mặc cũng rất giản dị, chỉ có hai bộ quần áo ka ki, một cái khăn tay vải to và hai đôi bít tất. Khi ở Pa–ri về, người ta thấy Hồ Chủ tịch mặc bộ ka ki đã vá. Có người yêu cầu Chủ tịch thay bộ quần áo khác. Chủ tịch đáp: &#8220;Nhiều đồng bào ta, nếu được bộ quần áo như thế này cũng là tốt lắm. Thế thì việc gì tôi phải thay&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Mọi người kính mến Hồ Chủ tịch, nhất là thanh niên và nhi đồng.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở ngoài mặt trận khi xung phong các chiến sĩ hô lớn: Vì Tổ quốc và vì Bác Hồ, tiến lên!</p>
<p style="text-align:justify;">Vì Bác Hồ mà những người lao động trong nhà máy và trên đồng ruộng tăng thêm năng suất.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với nhi đồng tên Bác Hồ như là một người mẹ hiền. Chỉ nhắc đến tên Bác là các em trở nên ngoan ngoãn.</p>
<p style="text-align:justify;">Về Hồ Chủ tịch, còn nhiều chuyện khác, viết thành nhiều quyển sách nhỏ, làm thành những bài hát, bài thơ.</p>
<p style="text-align:justify;">Một vài chuyện nhỏ kể dưới đây cũng đủ tỏ lòng kính mến của nhân dân Việt Nam đối với Bác Hồ.</p>
<p style="text-align:justify;">Một bức ảnh nhỏ của Người ở Hà Nội có đồng bào mua tới giá một trăm ba mươi vạn đồng.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Nam bộ một chiến sĩ du kích hoạ sĩ bị thương ở chiến trường, trong khi chờ đợi cứu thương đến, đã lấy máu mình vẽ lên áo ảnh Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Hội phụ nữ cứu quốc gửi tặng Hồ Chủ tịch một bộ áo lụa. Hồ Chủ tịch tặng anh em thương binh bộ áo này. Ban tổ chức giúp đỡ thương binh đem bán đấu giá bộ áo này, thu được bốn mươi sáu vạn bảy nghìn đồng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng rất nhiều đoàn thể nhân dân từ Nam đến Bắc yêu cầu kéo dài thời hạn bán đấu giá, mong mua được bộ áo ấy với giá đắt hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Những chuyện như trên còn nhiều, kể không hết được. Thanh niên, nhi đồng các nước bạn cũng thường gửi thư thăm hỏi Bác Hồ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân gọi Chủ tịch là Cha già của dân tộc, vì Hồ Chủ tịch là người con trung thành nhất của Tổ quốc Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi không có tham vọng viết một quyển tiểu sử của Hồ Chủ tịch, chúng tôi chỉ mong quyển truyện này giúp đồng bào biết vài mẩu chuyện của vị lãnh tụ đã xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.</p>
<p style="text-align:justify;">Thân thế của Hồ Chủ tịch gắn liền với sự nghiệp cách mạng Việt Nam, và cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ tịch gắn liền với hoạt động của các chiến sĩ cách mạng và của quần chúng. Địa bàn hoạt động của Hồ Chủ tịch bao la, trong nước có, ngoài nước có. Thường lại phải hoạt động bí mật, khi ẩn, khi hiện rất khó theo dõi, mà Hồ Chủ tịch thì ít muốn nói về mình. Chúng tôi phải công phu bắt mối người này sang người khác. Chúng tôi phải dựa vào một số các đồng chí thường được gần gũi Hồ Chủ tịch. Các đồng chí này thỉnh thoảng, tình cờ trong những giờ nghỉ ngơi sau công tác hay trong những lúc đi đường được nghe Hồ Chủ tịch kể cho ít mẩu chuyện trong đời hoạt động của Người. Trên cơ sở đó, chúng tôi mạnh dạn viết ra tập sách nhỏ này thuật lại vài chuyện về Hồ Chủ tịch cho đến ngày Toàn quốc kháng chiến. Chuyện của Hồ Chủ tịch trong và sau thời kỳ kháng chiến mong nhiều anh chị em chúng ta sẽ tiếp tục viết thêm./.</p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>(Hết)</strong></em><br />
<em><strong> Nguồn: Nhà xuất bản Văn Học, Hà Nội, 2001. </strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/959/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/959/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=959&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p6/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P5)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p5/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p5/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Oct 2010 09:16:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=957</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Sau ngày mồng 9 tháng 3 năm 1945, Nhật tuyên bố Việt Nam độc lập, Bảo Đại tuyên bố bỏ chủ cũ là Pháp và theo chủ mới là Nhật. Lập tức, Việt Minh ra một bản tuyên ngôn nói: “Lời tuyên bố Việt Nam độc lập của Nhật là một sự [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=957&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Sau ngày mồng 9 tháng 3 năm 1945, Nhật tuyên bố Việt Nam độc lập, Bảo Đại tuyên bố bỏ chủ cũ là Pháp và theo chủ mới là Nhật. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Lập tức, Việt Minh ra một bản tuyên ngôn nói:</p>
<p style="text-align:justify;">“Lời tuyên bố Việt Nam độc lập của Nhật là một sự lừa dối. Độc lập đây chỉ là một thứ độc lập giả hiệu. Chúng ta phải kiên quyết đấu tranh chống phát–xít Nhật để giành lại độc lập thật sự cho Tổ quốc”.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc đó bọn Nguyễn Tường Tam theo Nhật, ngược đãi người Pháp, sát hại Việt Minh và bắt cóc, đi tống tiền.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhật đưa Trần Trọng Kim ra làm thủ tướng, sai Kim tổ chức một chính phủ và một quân đội bù nhìn để đi với quân đội Nhật đánh Việt Minh. Lúc bấy giờ Việt Minh đã kiểm soát bảy tỉnh ở miền Bắc Bắc Bộ. Đội quân của Kim bị Việt Minh tước khí giới. Với vũ khí này, du kích Việt Minh phát triển càng nhanh chóng và mạnh mẽ.</p>
<p style="text-align:justify;">Một lần năm chiến sĩ du kích Việt Minh bắt hai mươi bảy xe tiếp tế của Nhật.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-957"></span>Không phải Việt Minh là thần thánh, không, họ chỉ là những người công nhân, nông dân, trí thức, trong đó có cả phụ nữ. Họ chưa bao giờ học qua một trường quân sự. Nhiều người lần đầu tiên bắn súng và ném lựu đạn.</p>
<p style="text-align:justify;">Cái gì đã làm cho họ trở thành người anh dũng? Đó là lòng yêu nước. Vì sao họ đánh giỏi? Bởi vì họ hiểu rõ tình hình địa phương. Họ biết mỗi hòn đá, mỗi bụi cây, mỗi suối nhỏ, mỗi đường hẻm. Họ thấy quân thù nhưng quân thù không thấy họ.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ Kim cũng không thu được thuế. Vì Đảng Cộng sản Đông Dương phát động cao trào kháng Nhật, cứu nước, vì Việt Minh tung ra khẩu hiệu:</p>
<p style="text-align:justify;">“Đấu tranh chống Nhật, chống bù nhìn!”</p>
<p style="text-align:justify;">“Không một hạt thóc, không một xu nhỏ cho chúng nó!”</p>
<p style="text-align:justify;">“Đấu tranh vì độc lập thực sự!”</p>
<p style="text-align:justify;">“Giúp đỡ Đồng minh!”</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ Kim, Đảng Đại Việt và phát–xít Nhật cùng nhau tuyên truyền kịch liệt chống Việt Minh.<br />
Hàng ngày máy bay Nhật rải truyền đơn khắp các làng. Hàng tấn sách báo được phổ biến nhưng nội dung vẫn như cũ:</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh phản lại độc lập Tổ quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh bị Trung Quốc, Mỹ, Liên Xô mua chuộc.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh là cộng sản, là chuyên chế.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh là độc tài đỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng tuyên truyền của chúng không có kết quả gì.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhật bèn thay đổi chiến thuật. Chúng viết thư cho các lãnh tụ Việt Minh. Những bức thư này vừa dụ dỗ, vừa doạ nạt. Ví dụ thường thường cuối thư viết như thế này: “Các anh hãy chọn lấy một con đường. Các anh chỉ có hai con đường: hoặc là hợp tác thân thiện với Nhật, hoặc là bị Nhật tiêu diệt…”.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh không trả lời, vì cấp trên có chỉ thị là chỉ trả lời bọn Nhật bằng tiếng súng chứ không phải bằng lời nói.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối cùng Nhật phải viết thư thẳng lên Cụ Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta có thể viết thành một quyển truyện lý thú với những lá thư ấy. Nhưng kỷ luật chặt chẽ của các chiến sĩ du kích là không có cái gì có thể làm giảm tinh thần quyết chiến của họ. Họ luôn luôn làm gương phục tùng kỷ luật. Vì vậy những bức thư đọc xong đốt ngay.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi nhờ ông Lâm, một nhà báo du kích và thư ký lâm thời của Cụ Hồ, cho biết nguyên văn những bức thư đó. Thư thế này:</p>
<p style="text-align:justify;">“Gửi ông Hồ Chí Minh, Lãnh tụ Việt Minh và bạn thân của chúng tôi</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi thành thật thừa nhận rằng ông là người yêu nước chân chính và chiến sĩ của ông là những người can đảm. Về phía ông, cũng nên biết là người Nhật chúng tôi đã giúp đỡ Việt Nam đuổi Pháp và giành lại độc lập cho Tổ quốc các ông.</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn nữa, phải chăng ông và chúng tôi đều là láng giềng? Phải chăng chúng ta là anh em cùng giống da vàng? Tại sao chúng ta không thể hợp tác với nhau, để giành lấy vinh quang cho dân tộc chúng ta? Cái gì đã chia rẽ chúng ta? Không có gì cả. Nếu có những chuyện hiểu lầm to nhỏ, chúng ta có thể dàn xếp được.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông không nên tin Mỹ và Trung Quốc. Miệng họ ngậm mật nhưng lòng họ đầy thuốc độc. Chúng tôi mong ông sẽ xét lại chính sách của ông mà hợp tác hoà bình với chúng tôi. Chúng tôi sẵn sáng giúp đỡ các ông. Trong khi chờ đợi trả lời, chúng tôi mong ông nhận lời chào kính cẩn của chúng tôi.</p>
<p style="text-align:justify;">Ký tên: Tư lệnh cao cấp quân đội Nhật hoàng ở Bắc Bộ&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tiếp theo thư này còn có một thư khác theo yêu cầu gặp Cụ Hồ.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong thư viết:</p>
<p style="text-align:justify;">“Chỗ hẹn gặp và giờ gặp do các ông định. Chúng tôi sẽ đến không mang vũ khí. Chúng tôi tin chắc là chúng tôi sẽ được yên ổn trong tay các ông mà chúng tôi biết là chân chính và anh dũng…”</p>
<p style="text-align:justify;">Những bức thư ấy không được trả lời, kết quả là chiến tranh thêm kịch liệt. Quân đội giải phóng Việt Nam tổ chức từ bốn năm nay, lúc đầu chỉ có ba mươi lăm người tình nguyện, hai mút–cơ–tông, ba súng săn, một mô–de, giáo, mác v.v… và do đồng chí Võ Nguyên Giáp chỉ huy, ngày nay đã hơn một vạn người trong Khu giải phóng, không kể những quân đội du kích hoạt động bí mật rải rác trong toàn quốc. Đội quân này có nhiều khí giới cướp được của giặc.</p>
<p style="text-align:justify;">Quân dân Đại hội họp có đại biểu khắp nơi về dự. Nhiều người đã đi bộ hàng tháng để về dự Đại hội.</p>
<p style="text-align:justify;">Những vấn đề chính trị trong chương trình nghị sự là:</p>
<p style="text-align:justify;">Sửa soạn khởi nghĩa giành chính quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Hợp tác với Đồng minh khi Đồng minh đổ bộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc thảo luận bắt đầu. Nhưng ngay từ chiều hôm thứ nhất, một tin tức quan trọng đã đảo lộn cả kế hoạch của Đại hội: Nhật đầu hàng Đồng minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Hôm sau, Đại hội chỉ thảo luận vấn đề: khởi nghĩa giành chính quyền.</p>
<p style="text-align:justify;">hoạch khởi nghĩa đã được chuẩn bị từ lâu, chỉ có việc đưa ra cho các đại biểu địa phương xét lại và bổ quyết. Một uỷ ban hành động được cử để viết bản tuyên ngôn tổng khởi nghĩa. Và cử người chịu trách nhiệm lãnh đạo địa phương.</p>
<p style="text-align:justify;">Một Ủy ban trung ương có thể làm nhiệm vụ chính phủ lâm thời được cử ra. Cụ Hồ Chí Minh được toàn thể hội nghị cử làm Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Công việc xong vào khoảng bảy giờ tối.</p>
<p style="text-align:justify;">Liền đấy, Ủy ban trung ương mới thành lập họp phiên họp đầu tiên.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến nửa đêm các đại biểu hăng hái ra về mang theo kế hoạch và mệnh lệnh khởi nghĩa.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 16 tháng 8 năm 1945, những đội du kích Việt Minh xuất phát. Trước khi xuất phát, họ cử hành lễ chào cờ và nghe Chủ tịch Ủy ban quân sự Võ Nguyên Giáp đọc bản tuyên ngôn.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ vì sốt nên không thể dự buổi xuất phát.</p>
<p style="text-align:justify;">Hàng ngũ xuất phát vừa đi vừa hát, dân chúng nhiệt liệt hoan hô. Người chỉ huy trẻ tuổi các đội du kích là Quang Trung hiên ngang đi dưới lá cờ đỏ sao vàng.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ thành phố đến thôn quê, đâu đâu cũng nổi dậy hưởng ứng khởi nghĩa.</p>
<p style="text-align:justify;">Khắp nơi xuất hiện cờ đỏ sao vàng và những biểu ngữ của Việt Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">“Đả đảo phát–xít Nhật!”</p>
<p style="text-align:justify;">“Việt Nam độc lập muôn năm!”</p>
<p style="text-align:justify;">“Toàn dân vũ trang đứng lên!”</p>
<p style="text-align:justify;">Khắp nơi, những đội du kích mọc ra. Họ sửa soạn khí giới công khai; súng kíp, cung tên, đại đao, mác, giáo… Phụ nữ cũng không kém hăng hái. Người ta tuyển thêm những đội viên mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Du kích bắt đầu tấn công những đồn Nhật.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhật bị tan rã.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ Trần Trọng Kim càng tan rã hơn nữa.</p>
<p style="text-align:justify;">Khởi nghĩa lan khắp từ Bắc đến Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 19 tháng 8 năm 1945, khởi nghĩa thắng lợi. Từ đó về sau, ngày lịch sử này gọi là Cách mạng tháng Tám.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính quyền về tay nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân say sưa vì sung sướng. Cờ đỏ sao vàng phấp phới từ nhà lầu đến nhà tranh, từ thành thị đến thôn quê.</p>
<p style="text-align:justify;">Bảo Đại xin thoái vị. Trong lời tuyên cáo thoái vị, Bảo Đại nói: “Tôi muốn làm công dân một nước tự do hơn là làm vua một nước nô lệ”</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân mong đợi Cụ Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu đang ốm, Cụ Hồ quyết định về với nhân dân thủ đô.</p>
<p style="text-align:justify;">Dọc đường đến Thái Nguyên, cách Hà Nội sáu mươi cây số, Việt Minh còn phải đánh nhau với Nhật. Ở Thái Nguyên đánh nhau kịch liệt trong hai ngày. Chính đồng chí Võ Nguyên Giáp phụ trách giải phóng thành phố này.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau khi Thái Nguyên đã giải phóng, Cụ Hồ mới tiếp tục lên đường về Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Thế mà thực dân Pháp bịa đặt rằng “Ông Hồ Chí Minh được Nhật giúp đỡ và là một tay sai của Nhật!”.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến Trung Châu, Cụ Hồ rất đau đớn thấy nạn lụt tàn phá! Nước phủ mênh mông. Đường sá bị ngập. Sân vườn bị hỏng. Những cánh đồng lúa rộng biến thành bể nước. Nạn lụt nghĩa là nạn đói. Và nạn lụt xảy ra sau khi bọn Pháp–Nhật cướp thóc năm 1944–1945 gây nạn đói dữ dội mùa xuân năm ấy, nạn đói đã làm chết hơn hai triệu người Việt Nam và ở Bắc Bộ và miền Bắc Trung Bộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Và câu nói đầu tiên của Cụ Hồ là làm thế nào để cứu nhân dân ra khỏi chốn cùng và nạn đói.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ vào Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ lâm thời họp, Cụ Hồ đề nghị thi hành chính sách đoàn kết rộng rãi, thành lập chính phủ thống nhất toàn quốc, bao gồm những đại biểu các đảng phái yêu nước và những nhân sĩ không đảng phái có danh vọng.</p>
<p style="text-align:justify;">Đề nghị của Cụ Hồ được mọi người tán thành. Nhiều uỷ viên Việt Minh trong Chính phủ lâm thời tự động yêu cầu rút lui để nhường chỗ cho những người không phải Việt Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời. Gần một nửa Bộ trưởng không phải Việt Minh như các ông Nguyễn Mạnh Hà Công giáo, Nguyễn Văn Tố học giả, Vũ Trọng Khánh luật sư v.v…</p>
<p style="text-align:justify;">Mọi người đồng thanh cử Cụ Hồ Chí Minh làm Chủ tịch nước Cộng hoà. Cụ Hồ phụ trách bản thảo Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam. Dưới đây là nguyên văn bản Tuyên ngôn đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Tuyên ngôn độc lập</p>
<p style="text-align:justify;">Hỡi đồng bào cả nước,</p>
<p style="text-align:justify;">“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.</p>
<p style="text-align:justify;">Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.</p>
<p style="text-align:justify;">Bản tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:</p>
<p style="text-align:justify;">“Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”.</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.</p>
<p style="text-align:justify;">Thế mà hơn tám mươi năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.</p>
<p style="text-align:justify;">Về chính trị chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn, để làm cho nòi giống ta suy nhược.</p>
<p style="text-align:justify;">Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tuỷ, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.</p>
<p style="text-align:justify;">Mùa thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc bỏ chạy, hoặc đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại trong năm năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật.</p>
<p style="text-align:justify;">Trước ngày mồng 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng, lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa.</p>
<p style="text-align:justify;">Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng.</p>
<p style="text-align:justify;">Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày mồng 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thuỳ, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật, và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự thật là từ mùa Thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự thật là dân ta đã lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần một trăm năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ dân chủ cộng hoà.</p>
<p style="text-align:justify;">Bởi thế cho nên, chúng tôi – lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới – đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ thực dân với Pháp, xoá bỏ hết những hiệp ước, mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xoá bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng, kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các hội nghị Tê–hê–răng và Pharanxiscô, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn tám mươi năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì những lẽ trên, chúng tôi – Chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà – trịnh trọng tuyên bố với cả thế giới rằng:</p>
<p style="text-align:justify;">Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”.</p>
<p style="text-align:justify;">***</p>
<p style="text-align:justify;">Sau khi đọc bản thảo cho những người cộng tác thân cận nghe và hỏi ý kiến họ (đây là một thói quen của Cụ Hồ hỏi ý kiến để người khác phê bình công việc mình làm), Cụ Hồ không giấu nổi sự sung sướng. Cụ Hồ nói trong đời Cụ, Cụ đã viết nhiều, nhưng đến bây giờ mới viết được một bản Tuyên ngôn như vậy.</p>
<p style="text-align:justify;">Thật vậy, bản Tuyên ngôn Độc lập là kết quả của những bản yêu cầu gửi cho hội nghị Véc–xây mà Cụ Hồ đã viết năm 1919 và chương trình Việt Minh mà Cụ Hồ đã viết năm 1941. Hơn nữa, bản Tuyên ngôn Độc lập là kết quả của những bản Tuyên ngôn khác của tiền bối như các cụ Thủ Khoa Huân, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu và của nhiều người khác, của bao nhiêu sách báo truyền đơn bí mật viết bằng máu và nước mắt của những nhà yêu nước từ hơn tám mươi năm nay.</p>
<p style="text-align:justify;">Bản Tuyên ngôn Độc lập là hoa là quả của bao nhiêu máu đã đổ và bao nhiêu tính mạng đã hy sinh của những con người anh dũng của Việt Nam trong nhà tù, trong trại tập trung, trong những hải đảo xa xôi, trên máy chém, trên chiến trường.</p>
<p style="text-align:justify;">Bản Tuyên ngôn Độc lập là kết quả của bao nhiêu hy vọng, gắng sức và tin tưởng của hơn hai mươi triệu nhân dân Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Bản Tuyên ngôn Độc lập là một trang vẻ vang trong lịch sử Việt Nam. Nó chấm dứt chính thể và quân thù chuyên chế và chế độ thực dân áp bức.</p>
<p style="text-align:justify;">Nó mở ra một kỷ nguyên mới dân chủ cộng hoà.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày Chính phủ Hồ Chí Minh ra mắt nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch sửa soạn đi dự lễ. Cụ Hồ chợt thấy mình không có quần áo.</p>
<p style="text-align:justify;">Về việc quần áo có hai chuyện đáng kể:</p>
<p style="text-align:justify;">1.    Vừa mới ở rừng về đến Hà Nội, một võ quan ngoại quốc đến chào Hồ Chủ tịch, võ quan này bận quần ka ki và áo bằng vải dù. Võ quan thú thật là không có áo nào khác. Lập tức Chủ tịch cởi áo khoác ngoài và biếu người võ quan ấy. Thấy người này cảm động và băn khoăn không muốn nhận chiếc áo, Chủ tịch cười nói: &#8220;Chúng ta quen biết nhau không nên khách khí. Anh nhận đi. Tôi còn có một cái áo nữa&#8221;. Và người võ quan đi ra với bộ quần áo đầy đủ, còn Chủ tịch thì suốt ngày mặc áo sơ mi.</p>
<p style="text-align:justify;">2.    Vài năm trước đại chiến thế giới lần thứ hai, thuyền trưởng một chiếc tàu ngoại quốc đến chào thị trưởng một hải cảng Mỹ. Thị trưởng bận quần áo ngủ để tiếp khách. Sau cuộc gặp gỡ này, xảy ra những sự rắc rối về ngoại giao giữa hai nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Những câu chuyện này tuy là bình thường, nhưng tỏ rõ tình cảm khác nhau giữa các hạng người.<br />
Trong rừng, Hồ Chủ tịch cũng như các chiến sĩ du kích, ai cũng bận quần đùi và ở trần. Về Hà Nội, Hồ Chủ tịch cũng giữ nguyên bộ quần áo khi ở trong rừng.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta đến các hàng tìm kiếm. Cuối cùng người ta tìm thấy một bộ quần áo ka ki và đôi dép cao su cho Hồ Chủ tịch. Ăn mặc như thế, Chủ tịch ra mắt đồng bào.</p>
<p style="text-align:justify;">Một vị Chủ tịch đã trăm lần thay đổi tên, làm mười hai nghề khác nhau, bị tù nhiều lần, một lần bị kết án tử hình, một lần có tin là chết – nhân dân chờ đợi được thấy, không những là vị Chủ tịch đầu tiên của nước Cộng hoà mới, mà còn là một vị Chủ tịch khác thường.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một nhà báo kể lại cảm tưởng của mình sau buổi mít tinh:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ngày 19 tháng 8 là ngày cướp chính quyền trong toàn quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 2 tháng 9 là ngày báo tin cho thế giới biết rằng chính quyền của ta đã ổn định.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với nhân dân Việt Nam, ngày mồng 2 tháng 9 là một ngày vừa long trọng, vừa vẻ vang, vừa sung sướng.</p>
<p style="text-align:justify;">Hà Nội được ưu đãi hơn hết. Đối với Hà Nội, ngày mồng 2 tháng 9 không những là một ngày vẻ vang của Độc lập mà còn là một ngày đáng yêu vì ngày hôm đó lần đầu tiên thủ đô Hà Nội &#8220;mắt thấy&#8221; người con yêu quý nhất của dân tộc Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân Hà Nội, các thành phố và các làng lân cận làm thành một dòng người vô tận chảy vào vườn hoa Ba Đình, tràn ngập đường phố chung quanh. Người ta tính độ non một triệu người. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam người ta thấy một cuộc mít tinh vĩ đại như thế!</p>
<p style="text-align:justify;">Quốc kỳ mới, Quốc ca mới, Quân đội mới, Nhân dân mới, Chính phủ mới, Chế độ mới. Hơn hai mươi triệu trái tim cùng đập một nhịp dưới ánh nắng tươi sáng mùa thu, trong một khung trời trong xanh, cờ đỏ sao vàng hiên ngang phấp phới và thổi vào lòng người một luồng gió xuân.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng cảm động hơn cả, là khi nhân dân thấy Hồ Chí Minh đến, người mà nhân dân hằng mến yêu, khâm phục và kính trọng, và lần đầu tiên nhân dân mới được thấy. Trong tình cảm chung của nhân dân, hôm ấy người ta đến, một phần để dự lễ và một phần để được trông thấy Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Một khung cảnh hùng vĩ, một diễn đàn cao và trang nghiêm, quân đội anh dũng, hàng rào danh dự chỉnh tề, một rừng cờ, một đoàn xe dài v.v. Một cảnh tượng xứng đáng khánh thành chính quyền dân chủ của nhân dân. Và nhân dân tự nhủ: tất cả cái đó là của chúng ta!</p>
<p style="text-align:justify;">Trong buổi lễ trang nghiêm này, người người chờ đợi một vị Chủ tịch, một lãnh tụ. Người ta nghĩ rằng: Người mà chúng ta chờ đợi nhất định không phải như một hoàng đế ngày xưa mặc áo hoàng bào, thắt đai khảm ngọc, nhưng nhất định là một vị lãnh tụ nước nhà ăn mặc chỉnh tề, một người đi đứng đường hoàng, ăn nói trang trọng, nói tóm lại là một nhân vật rất nhiều điều đặc biệt.</p>
<p style="text-align:justify;">Với sự tưởng tượng như thế về Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân sớm biết mình là bị lầm. Trông thấy Chủ tịch đến, nhân dân nhận thấy Hồ Chủ tịch giản dị, thân mật như một người cha hiền về với đám con.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ xa tôi thấy Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chủ tịch đội mũ vải đã ngả màu vàng vì mưa gió, đi một đôi dép cao su, mặc một bộ quần áo ka ki.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi Chủ tịch bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn độc lập giọng sang sảng của Chủ tịch còn nhắc lại rừng núi xa xăm, chiến tranh du kích. Đọc xong một đoạn và giữa những tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô nhiệt liệt, Chủ tịch nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi nói đồng bào nghe rõ không?&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Câu hỏi giản đơn này làm tiêu tan tất cả những gì còn xa cách giữa Chủ tịch và nhân dân, và làm thành một mối tình thắm thiết kết chặt lãnh tụ và quần chúng.</p>
<p style="text-align:justify;">Với câu hỏi lạ lùng nay, không một ai ngờ Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trừ bỏ tất cả lễ tiết, tất cả hình thức, Chủ tịch trở thành &#8220;Cha Hồ&#8221; của dân tộc Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi nói đồng bào nghe rõ không?&#8221;, tất cả quần chúng cảm thấy sâu sắc lòng thương yêu của một người Cha, của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với quần chúng, với nhân dân. Tất cả mọi người thấy Chủ tịch là một người như mình, gần mình, của mình, thân thiết với mình, một người thương yêu nhân dân với một lòng vô hạn.</p>
<p style="text-align:justify;">Trả lời câu hỏi của Chủ tịch, một triệu tiếng đáp đồng thanh hô lớn: &#8220;Có&#8221; vang dội như một tiếng sấm. Và đấy là kỷ niệm thân mật nhất, sâu sắc nhất đối với tôi cũng như đối với những người khác, trong ngày lịch sử, ngày Độc lập…&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 3 tháng 9, Hội đồng Chính phủ lần đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đã họp dưới quyền chủ toạ của Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Hoàn toàn không có nghi thức, cũng không có diễn văn khai mạc.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch giản đơn nói với các vị bộ trưởng:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thưa các cụ và các chú (Chủ tịch có thói quen gọi những người công tác trẻ tuổi, bộ trưởng hoặc thường dân, bằng tiếng chú).</p>
<p style="text-align:justify;">Sau tám mươi năm bị áp bức, bị bóc lột, và dưới chính sách ngu dân của thực dân Pháp, các bạn và tôi, chúng ta đều chưa quen với kỹ thuật hành chính.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng điều đó không làm cho chúng ta lo ngại. Chúng ta vừa làm vừa học, vừa học vừa làm. Chắc chắn rằng chúng ta sẽ phạm khuyết điểm, nhưng chúng ta sẽ sửa chữa, chúng ta có can đảm sửa chữa khuyết điểm.</p>
<p style="text-align:justify;">Với lòng yêu nước và yêu nhân dân sâu sắc, tôi chắc chúng ta sẽ thành công.</p>
<p style="text-align:justify;">Hiện nay những vấn đề gì là vấn đề cấp bách hơn cả? Theo ý tôi, có sáu vấn đề.</p>
<p style="text-align:justify;">Một là, nhân dân đang đói. Ngoài những kho chứa thóc mà Pháp, Nhật vơ vét của nhân dân, bọn Nhật, Pháp còn bắt đồng bào chúng ta giảm bớt diện tích cấy lúa để trồng thầu dầu, đay và những thứ cây khác cần thiết cho cuộc chiến tranh của chúng. Hơn nữa, chúng ta còn tìm thấy hai kế hoạch của bọn cầm quyền Pháp với mục đích gây nạn đói, để ngăn trở phong trào yêu nước và bắt buộc đồng bào chúng ta phải làm việc như nô lệ.</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn hai triệu đồng bào chúng ta đã chết đói vì chính sách độc ác này. Vừa rồi nạn lụt đã phá hoại tám tỉnh sản xuất lúa gạo. Điều đó càng làm cho tình hình trầm trọng hơn. Những người thoát chết đói nay cũng bị đói. Chúng ta phải làm thế nào cho họ sống.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi đề nghị với Chính phủ là phát động một chiến dịch tăng gia sản xuất.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi chờ đợi ngô, khoai và những lương thực phụ khác, phải ba bốn tháng mới có, tôi đề nghị mở một cuộc lạc quyên. Mười ngày một lần, tất cả đồng bào chúng ta nhịn ăn một bữa. Gạo tiết kiệm được sẽ góp lại và phát cho người nghèo.</p>
<p style="text-align:justify;">Vấn đề thứ hai, nạn dốt là một trong những phương pháp độc ác mà bọn thực dân dùng để cai trị chúng ta. Hơn chín mươi phần trăm đồng bào chúng ta mù chữ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng, chỉ cần ba tháng là đủ để học đọc, học viết tiếng nước ta theo vần quốc ngữ. Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu. Vì vậy tôi đề nghị mở một chiến dịch để chống nạn mù chữ.</p>
<p style="text-align:justify;">Vấn đề thứ ba. Trước chúng ta đã bị chế độ quân chủ chuyên chế cai trị, rồi đến chế độ thực dân không kém phần chuyên chế, nên nước ta không có hiến pháp. Nhân dân ta không được hưởng quyền tự do dân chủ. Chúng ta phải có một hiến pháp dân chủ. Tôi đề nghị chính phủ tổ chức càng sớm càng hay cuộc Tổng Tuyển Cử với chế độ phổ thông đầu phiếu. Tất cả công dân trai gái mười tám tuổi đều có quyền ứng cử và bầu cử, không phân biệt giàu nghèo, tôn giáo, dòng giống v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Vấn đề thứ tư. Chế độ thực dân đã đầu độc dân ta với rượu và thuốc phiện. Nó đã dùng mọi thủ đoạn hòng hủ hoá dân tộc chúng ta bằng những thói xấu, lười biếng, gian giảo, tham ô và những thói xấu khác. Chúng ta có nhiệm vụ cấp bách là phải giáo dục lại nhân dân chúng ta trở nên một dân tộc dũng cảm, yêu nước, yêu lao động, một dân tộc xứng đáng với nước Việt Nam độc lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi đề nghị mở một chiến dịch giáo dục lại tinh thần nhân dân bằng cách thực hiện: CẦN, KIỆM, LIÊM, CHÍNH.</p>
<p style="text-align:justify;">Vấn đề thứ năm. Thuế thân, thuế chợ, thuế đò, là một lối bóc lột vô nhân đạo. Tôi đề nghị bỏ ngay ba thứ thuế ấy. Cuối cùng tôi đề nghị tuyệt đối cấm hút thuốc phiện.</p>
<p style="text-align:justify;">Vấn đề thứ sáu. Thực dân và phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào Giáo và đồng bào Lương để dễ thống trị. Tôi đề nghị Chính phủ ra tuyên bố: &#8220;TÍN NGƯỠNG TỰ DO và Lương Giáo đoàn kết&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau cuộc thảo luận, các bộ trưởng đều tán thành lời đề nghị của Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Các ban phụ trách được tổ chức để thực hiện các kế hoạch và chương trình. Công việc bắt đầu trong sự phấn khởi chung của chính phủ và nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc vận động quyên gạo khai mạc ở Nhà hát lớn Hà Nội. Hồ Chủ tịch tha thiết kêu gọi toàn thể đồng bào lạc quyên. Chủ tịch đem phần gạo của mình quyên trước tiên.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều độ lạc quyên được tổ chức. Những cụ phụ lão xung phong kéo xe, thanh niên nam nữ đẩy xe trang hoàng với những biểu ngữ và cờ xí. Đội này đi quanh thành phố. Đội kia đi trong các làng. Khắp nơi, đâu đâu cũng quyên gạo như thế, mười ngày một lần, được hàng vạn tấn gạo cho đồng bào thiếu thốn. Chiến dịch chống đói chấm dứt khi lúa đã chín và khoai đã to củ.</p>
<p style="text-align:justify;">Với những biểu ngữ:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không một tấc đất bỏ hoang&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tấc đất là tấc vàng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Tất cả nhân dân nỗ lực tăng gia sản xuất. Hồ Chủ tịch, các bộ trưởng, nhân viên Chính phủ mỗi người trồng trọt một đám đất trong những giờ rảnh. Phụ lão, sinh viên, học sinh, phụ nữ, thợ thuyền, tất cả mọi người cào, cuốc, cày, bừa, gieo giống. Người thành thị tổ chức những đội công tác để giúp đỡ đồng bào nông dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Và nông dân càng cố gắng sức gấp bội. Họ tự nhủ: &#8220;Bây giờ chúng ta làm việc cho chúng ta, chứ không phải làm việc cho bọn Nhật, bọn Pháp&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng trời muốn thử thách lòng can đảm của nhân dân Việt Nam: Sau nạn lụt đã phá hoại trơ trụi, đến hạn hán ghê gớm. Nhân dân quyết chiến thắng thiên tai. Mỗi ngày buổi sáng và buổi chiều, những đoàn người dài dằng dặc, đàn ông, đàn bà, thanh niên, phụ lão xách gầu, bi–đông, nồi, đưa nước từ sông lên ruộng tưới cho lúa. Người ta vừa làm vừa hát vừa cười cho đến khuya. Sức người đã thắng thiên tai. Mặc dầu hạn hán, lúa ngô, khoai sắn mọc rất tốt. Mùa được. Nạn đói tránh khỏi. Nông dân vừa gặt, vừa hát bài hát mới: &#8220;Hồ Chí Minh muôn năm&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Về nông nghiệp còn có một vấn đế quan trọng là đê điều.</p>
<p style="text-align:justify;">Dưới chế độ thực dân, mỗi năm người ta tiêu rất nhiều tiền, nhưng phần lớn tiền lọt vào túi bọn quan lại cường hào.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ mới của nước Cộng hoà Việt Nam mới không có nhiều tiền. Làm thế nào?</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ Tịch đi thăm các đập, có những nhà kỹ thuật đi theo, triệu tập dân chúng các tỉnh và Chủ tịch kêu gọi. Lời đáp lại không phải chờ đợi lâu. Nông dân chia nhau đóng góp, người này góp tiền, người kia góp gạo, người khác góp sức. Và vấn đề đắp đê được giải quyết.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc đấu tranh chống nạn mù chữ phát triển với một luồng phấn khởi mới trong nhân dân. Đáp lại lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, chỉ ở thành phố Hà Nội đã có hơn hai nghìn thanh niên nam nữ xung phong làm giáo viên không lương.</p>
<p style="text-align:justify;">Lớp học mọc khắp nơi như măng mọc sau trận mưa xuân.</p>
<p style="text-align:justify;">Có những làng mỗi tuần nhịn ăn một bữa để mua giấy và dầu cho lớp học.</p>
<p style="text-align:justify;">Có những lớp học sáng, lớp học chiều, lớp học tối cho trẻ em, thanh niên và người đứng tuổi.<br />
Thật là một cuộc thi đua học tập.</p>
<p style="text-align:justify;">Không có đủ bút viết, mặc kệ, người ta viết với mảnh gỗ, viên gạch, mảnh tre. Không đủ giấy, thì đã có cát, tro, đất, lá chuối có thể thay giấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi nhà là một lớp học. Mỗi đình, mỗi chùa có thể là một trường học.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều nơi, mỗi em bé chăn trâu, mỗi cô bé cắt cỏ đều có một quyển vở nhỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Các em vừa làm vừa học.</p>
<p style="text-align:justify;">Buổi tối khắp thành thị thôn quê, chúng ta nghe tiếng đánh vần vui vẻ: bờ-a–ba, cờ-a-ca, đờ-a–đa. Có những trường hợp rất cảm động. Có người cụt cả hai chân tối nào cũng đi dạy. Có người vừa câm vừa điếc, sau ba tháng học, đã biết viết. Có một cô bé cụt hai bàn tay cũng quyết tâm học đọc cho kỳ được.</p>
<p style="text-align:justify;">Có những cụ già hơn tám mươi tuổi cũng đi học với các cháu. Những bức thư đầu tiên của họ viết, là luôn luôn tỏ lòng biết ơn Hồ Chủ tịch và nỗi sung sướng của họ được biết đọc, biết viết.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhờ sự quan tâm của hàng vạn giáo viên tình nguyện, và nhờ tinh thần ham học của nhân dân, việc thanh toán nạn mù chữ đã có kết quả rất lớn. Non một năm, hơn bốn triệu người Việt Nam (một phần năm dân số) đã biết đọc và biết viết.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch đã tuyên bố nếu người ta để chúng ta yên ổn, thì việc thanh toán nạn mù chữ sẽ xong trong vài ba năm. Hiện nay đã có nhiều làng mà tất cả dân làng trên tám mươi tuổi đều biết đọc và biết viết. Những làng này được vinh dự tiếp thư khen ngợi của Hồ Chủ tịch. Họ tổ chức những buổi lễ long trọng để nhận thư.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào đời sống mới tiến chậm nhưng chắc chắn. Siêng năng và tiết kiệm là một đức tính sẵn có của người Việt Nam. Nhưng các thành phố là những nơi tập trung bọn thống trị thực dân phong kiến, người đông phức tạp thì nhiễm nhiều thói xấu như: lãng phí, xã hoa, tham ô, truỵ lạc.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng nhờ sự tuyên truyền, giáo dục cho nên đã sửa chữa một phần những thói xấu ấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Nạn hối lộ đã giảm bớt. Hồ Chủ tịch tuy khoan hồng nhưng đối với tội hối lộ thì người rất nghiêm khắc.</p>
<p style="text-align:justify;">Cải cách xã hội đã khó, cải cách chính trị còn khó hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Muốn có một biện pháp phải tổ chức tổng tuyển cử.</p>
<p style="text-align:justify;">Bọn phản động như đảng phái Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam được Quốc dân đảng Trung Quốc giúp đỡ, âm mưu phá hoại tổng tuyển cử.</p>
<p style="text-align:justify;">Một mặt khác chiến sự diễn ra kịch liệt ở Nam bộ. Sài Gòn, Chợ Lớn, Mỹ Tho và những thị trấn lớn khác đều bị quân Anh, Pháp chiếm đóng. Ở đó nhân dân gặp rất nhiều khó khăn trong việc tổ chức tổng tuyển cử.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch đã tìm ra một giải pháp: nhường cho Nguyễn Hải Thần và Nguyễn Tường Tam bảy mươi ghế mà chúng sẽ chia nhau hoặc bán cho người nào xuất tiền mua.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với bọn này, nhân dân rất khinh bỉ. Người hỏi tại sao lại để cho những hạng người này ở trong Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam? Đây là một sự nhục nhã cho chế độ dân chủ mới v.v. Hồ Chủ tịch rất hiểu lòng tức tối của nhân dân đối với các &#8220;nghị viên&#8221; này.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch giải thích cho nhân dân một cách rất giản đơn. Chủ tịch nói: &#8220;Muốn giồng khoai giồng lúa, người ta phải dùng phân. Muốn đi đến dân chủ mà tất cả chúng ta đều muốn, đôi khi chúng ta phải làm những việc chúng ta không vui lòng làm&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân nghe lời Hồ Chủ tịch và yên lòng.</p>
<p style="text-align:justify;">Về những cuộc tuyển cử ở Nam bộ, Hồ Chủ tịch nói với đồng bào Nam bộ: &#8220;Nếu chúng ta không thể tuyển cử công khai thì chúng ta tuyển cử bí mật&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Bản dự án hiến pháp được thảo cẩn thận và phát rộng rãi để nhân dân có thể nghiên cứu phê bình và góp ý kiến. Ở trong thành phố và nông thôn tổ chức những cuộc hội họp để giải thích cho nhân dân chọn người ứng cử và tổ chức bầu cử như thế nào.</p>
<p style="text-align:justify;">Trước tuyển cử có người nghi ngờ, họ nói: &#8220;Nhân dân còn dốt, chưa biết dùng quyền dân chủ. Bọn đầu cơ sẽ lợi dụng. Cuộc tuyển cử sẽ thất bại&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Có một lòng tin tưởng vô hạn ở nhân dân, Hồ Chủ tịch nói: &#8220;Nhân dân rất thông minh. Họ sẽ biết dùng lá phiếu của họ, tổng tuyển cử sẽ thành công!&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Kết quả đã chứng minh lời Hồ Chủ tịch là đúng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều địa phương yêu cầu Hồ Chủ tịch ra ứng cử ở địa phương mình. Nhiều địa phương khác yêu cầu Hồ Chủ tịch có quyền là nghị viên không cần tham gia ứng cử. Hồ Chủ tịch nhận ra ứng cử ở Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 6 tháng 1 năm 1946, là một ngày mừng đối với nhân dân Việt Nam. Một không khí phấn khởi tràn khắp nơi. Từ sáng ở những nơi đầu phiếu &#8211; trang hoàng cờ, hoa, biểu ngữ &#8211; đã đông nghịt những nam nữ cử tri vui vẻ đi bỏ phiếu. Trống đánh, cờ bay, thiếu nhi đi từ nhà này sáng nhà khác nhắc: &#8220;Ông, bà, chú, thím đi bỏ phiếu&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Có nhiều địa phương một trăm phần trăm cử chi đã tham gia bỏ phiếu. Trung bình là tám mươi nhăm phần trăm cử tri đi bỏ phiếu. Chín mươi chín phần trăm cử tri ở Hà Nội đã đi bỏ phiếu. Toàn thể bỏ phiếu cho danh sách ứng cử do Hồ Chủ tịch đứng đầu. Và gồm có: một kỹ sư thuộc đảng Dân chủ, một vị học giả, một bác sĩ và một bà, đều không có đảng phái.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày hôm ấy, có những cảnh tượng thực cảm động. Một ông cụ tám mươi tư tuổi, nhờ người dắt đến phòng tuyển cử và sau khi đi bỏ phiếu, vuốt bộ râu bạc và nói: &#8220;Ngày nay được hưởng quyền dân chủ thì già có nhắm mắt cũng thoả lòng rồi&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Một ông cụ khác nói rất hiên ngang:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tuy lão đã bảy mươi tuổi, nhưng là một công dân trẻ vì lần đầu tiên lão bỏ phiếu cũng như các chú thanh niên.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Chị em là những đi bỏ phiếu sớm và hăng hái nhất.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở miền Nam Trung bộ, cuộc tuyển cử tiến hành dưới bom đạn của Pháp. Chiến sĩ du kích một tay cầm súng, một tay cầm lá phiếu.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Sài Gòn và Chợ Lớn và các vùng bị tạm chiếm, cuộc tuyển cử tiến hành bí mật. Ban đêm những thanh niên nam nữ xung phong đi bí mật từ nhà này sang nhà khác giấu kín thùng phiếu dưới áo. Tám mươi hai phần trăm cử tri ở Sài Gòn và Chợ Lớn đã bỏ phiếu. Nhưng bốn mươi nhăm thanh niên xung phong đã bị địch bắt và bắn chết. Thật là một cuộc tuyển cử đẫm máu, rất anh dũng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong toàn quốc, ba trăm nghị viên được trúng cử trong đó có mười hai phụ nữ. Trong số các nghị viên có đủ đại biểu các tôn giáo và các tầng lớp nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 2 tháng 3 năm 1946, quốc hội đầu tiên của Việt Nam họp tại thủ đô Hà Nội. Tới kỳ họp lần thứ hai, toàn thể quốc hội nhất trị thông qua bản Hiếp pháp mới của nước Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Những đặc điểm của hiến pháp là:</p>
<p style="text-align:justify;">Tôn trọng các quyền tự do dân chủ như:</p>
<p style="text-align:justify;">Tự do tín ngưỡng, lập hội, v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Nam nữ bình đẳng,</p>
<p style="text-align:justify;">Chủng tộc bình đẳng,</p>
<p style="text-align:justify;">Tất cả mọi người công dân đều bình đẳng trước pháp luật.</p>
<p style="text-align:justify;">Nước Việt Nam tuyên bố là một nước dân chủ cộng hoạ, chính phủ do quốc hội cử ra chịu trách nhiệm trước quốc hội&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong phiên họp của quốc hội, chính phủ Hồ Chí Minh từ chức. Quốc hội cử Hồ Chủ tịch lập chính phủ mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Thành phần của chính phủ mới như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch: Hồ Chí Minh</p>
<p style="text-align:justify;">Phó chủ tịch: Nguyễn Hải Thần</p>
<p style="text-align:justify;">Trong mười bộ, phe cánh của Nguyễn Hải Thần chiếm năm, trong đó Nguyễn Tường Tam làm bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Được ít lâu, Nguyễn Hải Thần tự tiện bỏ chức vụ mà trốn đi.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tịch Hồ Chí Minh và chính phủ chuyên tâm trong công việc giữ gìn hoà bình và xây dựng lại nước nhà.</p>
<p style="text-align:right;"><em>(Hết phần 5, mời xem tiếp phần 6)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/957/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/957/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=957&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P4)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p4/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p4/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Oct 2010 09:13:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=954</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Từ mười hai năm nay, thực dân Pháp theo dõi ông Nguyễn. Từ tám năm nay, chúng lùng ông. Năm 1925 – 1927, chúng biết ông ở Quảng Châu, nhưng chúng không làm gì được. Vì ông được chính phủ cách mạng Trung Quốc và nhân dân Quảng Châu che chở. Trước [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=954&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Từ mười hai năm nay, thực dân Pháp theo dõi ông Nguyễn. Từ tám năm nay, chúng lùng ông. Năm 1925 – 1927, chúng biết ông ở Quảng Châu, nhưng chúng không làm gì được. Vì ông được chính phủ cách mạng Trung Quốc và nhân dân Quảng Châu che chở. Trước và sau thời kỳ này, bọn gián điệp của Pháp không dò ra tung tích của ông. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Cùng bọn Anh, bọn Hà Lan và bọn Nhật, bọn Pháp tổ chức &#8220;mật thám quốc tế&#8221;. Mục đích của tổ chức này là dò xét những nhà cách mạng Triều Tiên, Nam Dương, Ấn Độ và Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Bọn đế quốc bịa đặt rằng những người cách mạng đó là tay sai của Quốc tế thứ 3, của Nga và nhiệm vụ của họ là phá hoại nền thống trị các nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Đế quốc Anh cho rằng ông Nguyễn là tay sai của Nga. Vì vậy những nhà cầm quyền Anh cũng cho ông là kẻ thù số một và cố bắt cho được ông.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân ở Đông Dương vui mừng thắng lợi, và ca tụng thực dân Anh, chính phủ Pháp hứa một số tiền rất lớn nếu Anh chịu trục xuất ông để Pháp đón bắt.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-954"></span>Ông đã bị giam ở nhà tù Hương Cảng. Nhưng bọn mật thám còn rình mò nơi ông ở trước, hòng bắt những đồng chí khác. Nhà ông ở bị lục soát từ nóc đến nền. Chúng đào tường, lật nền nhà, phá bục gỗ để tìm khí giới và bom đạn. Áo quần, xà phòng, giấy tờ của ông đều được thử với chất hoá học, để xem có kế hoạch tấn công trên những vật ấy không. Chúng dỡ mái nhà để tìm máy ghi vô tuyến điện. Cố nhiên chúng mất công toi.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng cấm báo chí Trung Quốc đăng những tin này. Chúng giam ông Nguyễn trong một xà lim riêng có những cảnh sát đặc biệt gác.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi ngày hai lần. Chúng cho ông ăn cơm gạo xay và mắm thối. Mỗi tuần hai lần, chúng cho ông ăn thịt bò, cơm trắng. Thật là một bữa tiệc sang!</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi ngày, chúng cho ông ra ngoài sân đi bách bộ mười lăm phút với những người tù khác, một cái sân nhỏ hình chữ nhật có tường cao bao bọc. Đấy là buổi đi dạo. Người ta có cảm tưởng đi dạo trong những cái giếng sâu. Nhưng dù sao cũng dễ chịu hơn ở trong xà lim, vì trong mười lăm phút người được nghe tiếng người, thấy mặt người và thấy một mảnh trời. Sau mười lăm phút đi dạo, ông suốt ngày bị nhốt trong tối. Ăn, ngủ, rửa, ỉa tất cả đều trong xà lim. Tường dày có khoét một lỗ nhỏ. Thỉnh thoảng người gác Ấn Độ nhìn vào lỗ, để xem thử người tù còn đấy không hoặc đã vượt ngục, hay là tự tử.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn dùng thì giờ để suy nghĩ, để nhớ lại công việc cũ hoặc tự phê bình&#8230; làm như vậy chán rồi, ông đếm đi đếm lại sàn nhà bao nhiêu gạch, mái nhà bao nhiêu ngói. Trong xà lim, mái nhà là chỗ sáng nhất vì có một cái cửa sổ nhỏ hình mặt trăng khuyết và có những thanh sắt to tướng chắn ngang cửa sổ này ở trên cao gần mái nhà. Một ánh sáng hắt vào cửa sổ mờ và nhạt như con mắt người hấp hối. Săn rệp là một thể thao duy nhất. Rệp rất nhiều. Hôm đầu nó cắn, nhưng về sau ông quen đi và không chú ý đến rệp nữa. Săn rệp là cốt để cho qua thì giờ chứ không phải cốt giết rệp.</p>
<p style="text-align:justify;">Những buổi bị đưa đi hỏi khẩu cung là những lúc khoái nhất trong khi ở tù.</p>
<p style="text-align:justify;">Một là được ra khỏi xà lim một lúc, cái xà lim nghẹt thở tối om và hôi hám.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai là vì bọn trùm mật thám thường hỏi cung ông, mời ông hút thuốc là Anh.</p>
<p style="text-align:justify;">Hút thuốc lá là tật xấu duy nhất của ông. Và trong nhà tù lại cấm thuốc lá.</p>
<p style="text-align:justify;">Ba là vì ông muốn xem xét những tên mật thám dùng mánh khóe gì để tra hỏi người bị bắt, để biết chúng đã biết gì, không biết điều gì, bày đặt điều gì.</p>
<p style="text-align:justify;">Mật thám Anh được mật thám Pháp ở Đông Dương cung cấp tài liệu đầy đủ. Mật thám Anh cũng cho mật thám Pháp một đống tài liệu, thật có, giả có.</p>
<p style="text-align:justify;">Thường thường, sau những buổi hỏi cung và giả vờ làm án những người Hoa kiều bị tình nghi hoặc bị bắt ở thuộc địa về, thực dân Pháp trục xuất họ. Hương Cảng trục xuất họ, nhưng họ sẽ rơi vào tay Quốc dân đảng, vì rời Hương Cảng thì phải đi tàu thuỷ. Bước xuống tàu thì bị mật thám đón bắt ngay.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn may được có sự giúp đỡ của một luật sư Anh rất tốt, ông Lô-dơ-bai (Loseby).</p>
<p style="text-align:justify;">Chính phủ Hương Cảng tìm cách chia rẽ ông và luật sư Lô-dơ-bai. Nhưng ông này giữ vững lập trường. Ông nói với ông Nguyễn: &#8221; Bác sĩ Tôn Dật Tiên được một người Anh cứu thoát. Tôi cũng ra sức cứu ông, ông hãy tin ở tôi. Ông hãy nói cho tôi nghe những điều gì có thể giúp trong việc bênh vực ông. Tôi không muốn hỏi ông nhiều hơn, vì mỗi người cách mạng đều có bí mật riêng của họ&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Và ông Lô-dơ-bai đưa vụ án ông Nguyễn ra trước pháp viện tối cao.</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể nói đây là lần đầu tiên trong lịch sử thuộc địa, toàn án tối cao phải xét xử bản án chính trị. Vì vậy lần xét xử này có tính cách đặc biệt.</p>
<p style="text-align:justify;">Phiên họp thứ nhất là một dịp cho ông Nguyễn được tạm thời rời xà lim trong mấy tiếng đồng hồ.<br />
Theo ông Nguyễn, khi ở tù, chỉ hé cửa xà lim là đã thấy dễ chịu rồi.</p>
<p style="text-align:justify;">Buổi xét xử công khai. Nhưng ngoài toà án đều có lệnh giới nghiêm vì sợ ông Nguyễn trốn. Công chúng ít người được vào xem. Trong phòng họp, nhân viên trong toà án nhiều hơn công chúng, trên cao có chánh án, phó chánh án và một số võ quan. Ở giữa có một cái bàn rất lớn, luật sư đại diện chính phủ buộc tội và tuỳ tùng của ông này ngồi một bên.</p>
<p style="text-align:justify;">Bên kia là những luật sư cãi hộ cho ông Nguyễn.</p>
<p style="text-align:justify;">Quan toà và thầy kiện đều mặc áo đen và mang tóc giả, bị cáo đứng sau vành móng ngựa, phải leo ba bốn bậc mới lên đến chỗ đứng, thấp hơn ghế của các thẩm phán, nhưng cao hơn bàn luật sư. Chung quanh có song sắt bao bọc và cảnh sát gác. Bên phải và bên trái là những viên quan văn, quan võ, và những phóng viên của báo chí Anh đến dự. Trước mặt họ là những người đến xem.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên bàn thẩm phán và luật sư, có những chồng sách cao to tướng, thỉnh thoảng họ lại giở ra xem để dẫn chứng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong số những người này, chỉ có bốn người được nói: chánh án, phó chánh án, đại diện chính phủ và một luật sư cãi hộ cho ông Nguyễn. Những người khác, trong đó có luật sư chính bênh vực cho ông Nguyễn là ông Lô-dơ-bai và cả ông Nguyễn, cũng không được nói gì hết trong suốt phiên toà này và cả những phiên toà sau. Khi họ có gì muốn nói với nhau, họ phải viết vào mảnh giấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai người nói nhiều nhất, to nhất và đôi khi tranh cãi kịch liệt, đấy là biện lý buộc tội và luật sư cãi hộ cho ông Nguyễn. Lần thứ nhất, phiên toà họp khá lâu. Người ta phải nghỉ một lát. Trong khi nghỉ, người ta đưa ông Nguyễn xuống hầm toà án để giữ ông và cho ông ăn uống.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau nhiều phiên toà kéo dài hơn một tháng, chánh án tuyên bố xoá bỏ tất cả những lời buộc tội ông Nguyễn, nhưng ông phải dời khỏi Hương Cảng trên một chiếc tàu Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là một thủ đoạn xảo quyệt của toà án để khỏi mang tiếng kết án một người vô tội, nhưng sự thật là trao ông cho thực dân Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Lô-dơ-bai chống lại kết luận của toà án, và ông liền kêu đến toà án của hoàng đế Anh ở Luân Đôn.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông giao việc này cho luật sư Xít-ta-pho Cơ-ríp (Stafford Crips) (là một đảng viên xã hội sau làm Bộ trưởng ngoại giao Anh).</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi chờ đợi sự quyết định của Luân Đôn, ông Nguyễn ốm. Ông Lô-dơ-bai dàn xếp để ông Nguyễn được đưa đi nhà thương.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn đến nhà thương gây nên một sự thay đổi lớn trong nhà thương. Người ta làm thêm ổ khoá vào các cửa phòng vì sợ ông trốn. Những vật gì treo trên tường đều dọn đi vì sợ ông tự sát; xung quanh phòng có lưới thép. Hai người cảnh sát Ấn Độ cao to gác trước cửa phòng. Trong phòng hai mật thám người Trung Quốc ngày đêm canh giữ. Trong những người bệnh nằm trong phòng, có cả kẻ giết người, đầu sỏ ăn cướp, thổ phỉ, v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhờ ông Lô-dơ-bai mà ở nhà thương ông Nguyễn được săn sóc chu đáo. Ông có một cái giường tốt và được ăn cơm tây. Ông nói: cả đời chưa bao giờ Nguyễn được ăn uống sung sướng như thế này.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Lô-dơ-bai và bà vợ cùng cô con gái thường đến thăm ông Nguyễn, đem cho ông quà bánh, sách báo và cả đồ chơi giải trí.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn ăn ở tốt với mọi người, và mọi người cũng tốt đối với ông. Khi nào ông không đọc sách, ông nói chuyện thân mật với những người bạn trong phòng và nghiên cứu những đặc tính của họ. Hai người bị bắt làm ông chú ý hơn cả: một em bé học nghề mười ba tuổi đã giết một em bé học nghề khác cùng tuổi với nó, vì em này sau khi đánh bạc thua đã ăn cắp của nó một đồng bạc; và một tướng cướp già bị bắt vì bị bạn tố giác. Người này độ sáu mươi tuổi, hoà nhã, mưu trí, và gan góc, giỏi chữ Trung Quốc, làm được thơ. Y tự cho mình là một anh hùng và cho ông Nguyễn là một anh hùng.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi là một con sư tử rơi xuống hố. Anh cũng là một con rồng mắc cạn&#8221; &#8211; Y vừa nói vừa thở dài. Nhưng y rất lạc quan nói tiếp thêm: &#8220;Sư tử một ngày kia sẽ trở về làm chúa sơn lâm còn rồng một ngày kia sẽ bay lên trời và làm chúa tể gió mây&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Già Lý làm chúa một dãy núi có gia đình và một đội quân nhỏ chặn khách qua đường và bắt nộp tiền mãi lộ. Y thực hiện rất chặt chẽ nguyên tắc của tướng cướp rừng: Lần thứ nhất khách qua đường bị bắt viết thư về cho gia đình mang tiền đến chuộc. Tiền đến nơi thì người được thả. Tiền đến chậm, gia đình họ sẽ nhận được bức thư thứ hai viết với máu của người bị bắt, rồi một bức thư thứ ba với một ngón tay, rồi bức thư thứ tư với một cái tai của người bị bắt. Nếu bức thư cuối cùng này không có kết quả thì &#8220;giao kèo bị xé&#8221;, nghĩa là người bị bắt bị xử tử. Có một lần người đem thư trả lời là một cô gái trẻ tên là Bành Hương.</p>
<p style="text-align:justify;">Bành Hương can đảm nói với già Lý: &#8220;Thưa đại vương tiền chúng tôi không có vì chúng tôi nghèo. Nhưng tôi đây, Đại vương bán tôi đi hoặc dùng tôi làm nô lệ hoặc tỳ thiếp hay đại vương giết tôi, đại vương muốn làm gì tôi thì làm nhưng tha cho cha tôi&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Già Lý hết sức cảm động ôm lấy Bành Hương hôn, nhận Bành Hương làm con nuôi, cho Bành Hương đi học, để dành cho Bành Hương một món tiền hồi môn lớn và tha cho ông bố. Lý khá ác với người giàu nhưng rất tử tế với người nghèo. Vì vậy Lý được dân trong vùng vừa yêu vừa sợ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhờ sự nỗ lực của luật sư Xít-ta-pho Cơ-rít, sau một ngày biện luận, toà án Hoàng đế Anh ở Luân Đôn kết luận rằng phải thả ông Nguyễn vì không thể kết án ông Nguyễn vào tội gì. Thứ nhất: tuyệt đối không có gì chứng tỏ rằng ông Nguyễn là một tay sai Nga. Thứ hai: không có chứng cớ ông Nguyễn muốn phá hoại Hương Cảng. Thứ ba: cộng sản hay quốc gia, điều đó không phải là một tội lỗi trước pháp luật Anh.</p>
<p style="text-align:justify;">Thế là ông Nguyễn thắng lợi.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng bây giờ đi đâu? Nhất cử nhất động của ông đều bị mật thám Pháp và Tưởng theo dõi, mật thám Pháp đã thất bại trong việc vận động trục xuất ông, vì vậy chúng chỉ đợi ông ra khỏi Hương Cảng là đưa ông vào một cái bẫy khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn yêu cầu đi Anh, ông Lô-dơ-bai chuyển thư yêu cầu của ông Nguyễn sang Luân Đôn.<br />
Ông Nguyễn đáp tàu bí mật đi, không đợi chính phủ Anh trả lời.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến Singapo, ông lại bị bắt lại Hương Cảng. Mật thám Hương Cảng lấy cớ ông đi vào thuộc địa không có giấy phép và bắt ông một lần nữa.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Lô-dơ-bai lại bệnh vực ông Nguyễn, cứu ông ra khỏi nhà tù và với sự giúp đỡ của vợ và bạn ông, ông bí mật tổ chức cho ông Nguyễn trốn.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc đi trốn được tổ chức rất chu đáo. Mật thám Pháp rình mò xung quanh nhà tù, sở cảnh sát trung ương, và nhà ông Lô-dơ-bai, mà không hay gì hết.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn trốn đi, đóng vai một nhà buôn to Trung Quốc. Từ Hương Cảng đến nhà một người bạn thân của ông Lô-dơ-bai ở một thành phố khác. Ở đây ông Nguyễn sống như một nhà giầu đi nghỉ. Ông đi dạo trong rừng, đi thăm các chùa. Ông làm quen với các người văn nghệ. Ông viết bài cho những tờ báo địa phương bằng tiếng Anh và tiếng Trung Quốc, ký tên khác nhau. Ông thường tập thể dục để lấy lại sức.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau này khi nhắc đến chuyện cũ ở Hương Cảng, Ông Nguyễn nói với các bạn:</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn nhớ ơn ông Lô-dơ-bai và gia đình ông. Không có người luật sư tốt này có lẽ ông Nguyễn đã chết rồi. Không những thế, trong suốt thời gian ông Nguyễn ở tù, ông Lô-dơ-bai và gia đình ông tìm mọi cách giảm nhẹ nỗi đau đớn tinh thần và vật chất cho ông Nguyễn. Sau những phiên toà kết án, ông Lô-dơ-bai cố hết sức giúp ông Nguyễn thoát nạn.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày nay kể lại chuyện này, chúng ta có thể nói không những ông Lô- dơ-bai đáng được ông Nguyễn biết ơn, mà ông còn đáng được nước Việt Nam biết ơn vì đã cứu được một người con ưu tú của nhân dân Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Vai trò của một số nhà báo Anh ở Hương Cảng trong việc này cũng được nhắc lại. Không bị kiểm duyệt như báo tiếng Trung Quốc, nhiều tờ báo Anh đã đăng lại tường tận những buổi xét xử. Khi ông Nguyễn được tha bổng, những báo ấy nhiệt liệt hoan hô ông Lô-dơ-bai và nghiêm khắc công kích chính phủ Hương Cảng. Những báo ấy viết: Một người bị cáo như ông Nguyễn may mắn tìm được một luật sư tốt để bênh vực, nhưng còn biết bao nhiều người vô tội khác bị bắt và bị xử oan. Và các báo cáo ấy kết luận: phải có xét xử công minh đối với mọi người.</p>
<p style="text-align:justify;">Trái lại, báo chí thực dân Pháp ở Đông Dương có một thái độ ti tiện. Các báo này nói xấu ông Nguyễn và bịa đặt những lời nói hết sức vô sỉ.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi ông Nguyễn đã bí mật rời khỏi Hương Cảng, những tờ báo này phao tin là ông Nguyễn đã chết trong nhà thương. Nhưng báo Anh đập lại. Họ đã dạy cho các báo Pháp ở Đông Dương phải có một tí tự trọng trong nghề làm báo, dù là báo chí thuộc địa.</p>
<p style="text-align:justify;">Những tờ báo Pháp thuộc địa trả lời một cách trơ tráo: &#8220;No speak English&#8221; (Không biết nói tiếng Anh). Ông Nguyễn lại mất tích.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn mất tích khá lâu, lâu hơn những lần trước. Trong thời gian bị cầm tù ở Hương Cảng, rất nhiều mật thám và người khác đã biết mặt ông. Vì vậy ông phải cẩn thận hơn và tuyệt đối giữ bí mật.</p>
<p style="text-align:justify;">Các bạn thân mến, chắc các bạn cũng hồi hộp khi đọc chuyện của một người khi xuất hiện khi mất tích, lại xuất hiện, lại mất tích luôn luôn và đột ngột như thế.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1934, nghĩa là một năm sau khi ông Nguyễn mất tích, phong trào cách mạng bắt đầu nhóm lại. Đại hội đảng Cộng sản Đông Dương họp lần thứ nhất, năm 1935.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1936 Mặt trận nhân dân thắng lợi ở Pháp. Người ta bắt đầu thi hành một vài quyền tự do ở các thuộc địa. Người ta thả một số tù chính trị. Nhiều tờ báo tiến bộ ở Việt Nam đã xuất bản công khai. Quốc hội Pháp quyết định phái những đoàn đại biểu điều tra đến các thuộc địa. Một luồng gió dân chủ, còn rất yếu ớt, nhưng dù sao cũng là một luồng gió dân chủ, bắt đầu thổi trong nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Đảng cộng sản Đông Dương phát động một phong trào mới, gọi là &#8220;Đông Dương đại hội&#8221;. Khắp nơi những uỷ ban hành động, những buổi nói chuyện, những cuộc mít tinh được tổ chức với mục đích thu thập nguyện vọng của nhân dân để chuyển đến những phái đoàn kiểm tra. Những điểm chính trong cương lĩnh của Đại hội là:</p>
<p style="text-align:justify;">a.    Thành lập mặt trận dân chủ,</p>
<p style="text-align:justify;">b.    Nâng cao mức sống nhân dân,</p>
<p style="text-align:justify;">c.     Nhân dân có quyền tự do dân chủ, bầu cử hội đồng địa phương.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong ba năm, phong trào Mặt trận dân chủ hoạt động công khai. Những cuộc bãi công và tuần hành thị uy lớn nổ ra trong các thành phố, đặc biệt ở Sài Gòn, Hà Nội, Hải Phòng, Vinh v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Thợ thuyền đấu tranh đòi cải thiện sinh hoạt, ngày làm tám giờ và được tổ chức công đoàn. Họ thu được ít nhiều thắng lợi. Ngày làm tám giời bắt đầu thi hành ở một vài nơi. Những người lao động tay chân và trí óc tổ chức những &#8220;hội tương tế&#8221;, &#8220;hội ái hữu&#8221;, &#8220;hợp tác xã&#8221;. Hàng triệu nông dân biểu tình đòi giảm sưu cao thuế nặng. Thỉnh thoảng những lãnh tụ của phong trào nhận được những ý kiến, những lời khuyên bảo hoặc những lời phê bình không biết ai gửi đến. Nhiều người đoán rằng chính ông Nguyễn đã gửi đến nhưng không ai biết chắc chắn. Một người đã hỏi ông Nguyễn về vấn đề ấy, ông mỉm cười mà không trả lời.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào có nhiều kết quả, và đang phát triển.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng đại chiến thế giới thứ hai bùng nổ. Những quyền dân chủ lại bị bóp nghẹt, phong trào dân chủ bị đàn áp. Báo chí bị đóng cửa. Các tổ chức bị giải tán.</p>
<p style="text-align:justify;">Những tù chính trị cũ trước đã được tha nay lại bị bắt, thực dân còn bắt thêm những tù chính trị mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhà tù và trại tập trung chật ních. Sự khủng bố lại diễn ra tàn ác hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở châu Âu, Pháp thua trận. Hai triệu lính Pháp và một trăm năm mươi tướng Pháp bị quân đội Hít–le cầm tù. Từ Pa–ri đến Tua (Tours), từ Tua đến Boóc–đô (Bordeaux) chính phủ Pháp chạy trốn. Nội các Ray–nô đổ, Pê–tanh (Pétain) và La-van (Laval) ký hiệp ước đầu hàng Đức.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai tên này tổ chức chính phủ bù nhìn ở một thành phố nhỏ là Vi–si (Vichy).</p>
<p style="text-align:justify;">Pháp thua Đức, Nhật nhanh tay nắm lấy cơ hội xâm lược Đông Dương.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp ở Đông Dương cũng “anh dũng” đầu hàng quân Nhật như đồng bọn của chúng ở Pháp đầu hàng Hít–le. Sau trận giao chiến nhỏ ở Lạng Sơn trên biên giới Việt–Hoa, những “người bảo hộ” Việt Nam ngoan ngoãn mở cửa Việt Nam đón kẻ xâm lược mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Lập tức, một lời kêu gọi vang dội khắp nước Việt Nam:</p>
<p style="text-align:justify;">“Nhân dân Việt Nam ta hãy đứng về phía Đồng minh!</p>
<p style="text-align:justify;">Đánh đuổi Nhật, Pháp, tiễu trừ Việt gian!</p>
<p style="text-align:justify;">Đấu tranh cho độc lập của Tổ quốc!</p>
<p style="text-align:justify;">Người Việt Nam, chúng ta hãy đoàn kết lại!”</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là lời kêu gọi của Việt Nam Độc lập Đồng minh hay Việt Minh, tháng 5 năm 1941.</p>
<p style="text-align:justify;">Chương trình của Việt Minh rất giản đơn rõ rằng. Mọi người Việt Nam đều hiểu chương trình đó, thừa nhận và ủng hộ chương trình đó, vì vậy Việt Minh phát triển rất chóng, mặc dầu bị khủng bố gắt gao.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào này do ông Nguyễn đứng đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân Việt Nam không đầu hàng Nhật. Họ nổi dậy làm cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn tháng 9 năm 1940. Thực dân Pháp sau khi quỳ gối ôm chân phát–xít Nhật, quay lại bắn giết nhân dân Bắc Sơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối năm 1940, chiến tranh nổ ra ở giữa Xiêm và Pháp ở Đông Dương. Bọn thực dân muốn đưa lính Việt Nam ra trận. Việt Nam không muốn đánh lại người Xiêm, chết vô ích cho đế quốc Pháp, họ quay súng lại cùng nhân dân Nam bộ nổi dậy khởi nghĩa tháng 11 năm 1940.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự đàn áp của Pháp hết sức tàn bạo, nhiều làng bị đốt. Hàng vạn người bị chết. Hàng trăm cụ già, đàn bà, trẻ con bị xuyên dây thép qua bàn tay, qua bắp chân, trói lại với nhau và bị quẳng xuống biển. Ở nhiều nơi khác bọn Pháp bắt người lột trần, bắt tự đào huyệt rồi chôn sống họ.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp hợp tác với phát–xít Nhật treo giải lấy đầu những người cách mạng Việt Nam. Quân đội phát-xít Pháp, Nhật, khủng bố tàn sát nhân dân. Nhưng không thể ngăn cản Việt Minh phát triển đánh du kích chống lại Nhật và Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc bấy giờ các nước Đồng minh đang gặp khó khăn. Đức và Nhật làm mưa làm gió. Nhưng ông Nguyễn đoán trước một cách chắc chắn:</p>
<p style="text-align:justify;">Đồng minh sẽ thắng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhật và Pháp ở Đông Dương chóng chầy sẽ bắn nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Nam sẽ giành được độc lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Chiến tranh du kích do Việt Minh lãnh đạo dần dần phát triển với những vũ khí thô sơ, gươm, giáo mác, và một số ít khẩu súng cướp được của giặc. Đến lúc cần tranh thủ thêm sự giúp đỡ của Đồng minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Đồng minh gần nhất và có quan hệ nhất đến việc chống Nhật ở Việt Minh là Trung Quốc. Vì vậy, phải tìm đến Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong những người cách mạng ở Việt Nam, ông Nguyễn là người hiểu biết về Trung Quốc và người Trung Quốc hơn hết. Vì vậy mọi người đồng thanh cử ông Nguyễn đi Trung Quốc. Đi bộ đến Trùng Khánh không phải là một việc dễ dàng. Nhưng ông Nguyễn nhận lời ra đi.</p>
<p style="text-align:justify;">Để đánh lạc hướng bọn mật thám, ông Nguyễn lấy tên là Hồ Chí Minh. Và từ đó, người ta gọi ông Nguyễn là Cụ Hồ.</p>
<p style="text-align:justify;">Đi liền mười đêm và năm ngày, Cụ Hồ đến một thị trấn Trung Quốc, chưa kịp nghỉ chân thì chiều hôm đó Cụ bị bắt.</p>
<p style="text-align:justify;">Và gian khổ lại bắt đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Quốc dân Đảng giam Cụ vào nhà lao C.H.S hơn hai tuần, ngày mang gông, đêm cùm chân. Cụ quen huyện trưởng, trước kia đã gặp nhau ở Q. L. Nhưng huyện trưởng từ chối không gặp Cụ. Cụ gửi điện cho những nhà cầm quyền cao cấp, không thấy trả lời.</p>
<p style="text-align:justify;">Một tháng rưỡi sau, người ta giải Cụ Hồ đi… nhưng không cho Cụ biết đi đâu.</p>
<p style="text-align:justify;">Tay bị trói giật cánh khuỷu, cổ mang vòng xích, có sáu người lính mang súng giải đi, Cụ Hồ Chí Minh đi mãi, đi mãi nhưng vẫn không biết đi đâu. Dầm mưa dãi nắng, trèo núi qua truông.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi buổi sáng, gà gáy đầu, người ta giải Cụ Hồ đi. Mỗi buổi chiều, khi chim về tổ, người ta dừng lại trong một địa phương nào đó, giam Cụ vào trong xà lim trên một đống rạ bẩn, không cởi trói cho Cụ ngủ.</p>
<p style="text-align:justify;">Gian khổ như vậy, nhưng Cụ vẫn vui vẻ. Cụ sung sương được thấy phong cảnh thay đổi. Cụ vừa đi vừa ngâm nga. Thỉnh thoảng Cụ Hồ làm thơ. Đến một huyện lỵ nào, người ta giữ Cụ một tuần hoặc mười lăm hôm trong nhà tù huyện. Đó là những ngày khổ sở nhất.</p>
<p style="text-align:justify;">Ăn uống thiếu, không khí thiếu, bẩn thỉu, ở lẫn với những người mắc bệnh giang mai, nghiện thuốc phiện. Nhà tù thường chật ních, người đến sau không có chỗ nằm. Ban đêm Cụ Hồ thường phải ngồi trên cầu xí ở ngay trong phòng giam. Nhưng Cụ vẫn không được yên ổn. Lâu lâu Cụ lại phải đứng dậy nhường chỗ cho một người đi vệ sinh đêm.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi bữa sáng Cụ phải đi đổ thùng và quét nhà giam.</p>
<p style="text-align:justify;">Một hôm, khi ngủ dậy, Cụ thấy người nằm bên cạnh dựa vào lưng Cụ đã chết cứng. Cụ phải cùng với một người tù khác mang xác chết ra ngoài sân. Ở trong nhà tù ai chết mặc ai, chẳng ai để ý. Cái làm cho Cụ khổ nhất là ghẻ và rận. Cụ bị ghẻ khắp người, đầy cả cánh tay và bàn tay. Không phải là một thứ mà là hai thứ ghẻ: ghẻ ruồi ngứa và lở, còn rận thì vô số. Không có cách gì trừ tiệt được rận. Ở đâu cũng có: trong quần áo, trong chăn chiếu, trong ván nằm. Rận và rệp tranh nhau hành hạ những người tù. Đêm đến họ còn bị một kẻ thù đáng sợ nữa là muỗi. Trong tù người ta gọi là rệp là chiến xa, rận là xe tăng và muỗi là tầu bay.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì vậy mà Cụ gầy như cái que củi. Tóc chóng bạc và rụng nhiều. Mắt nhìn kém. Nhưng Cụ khổ nhất là mất thì giờ ngồi không. Trong khi Cụ Hồ lê lết tấm thân mệt lử từ nhà giam này đến nhà giam khác, có lẽ những việc lớn đang dồn dập trong nước và trên thế giới. Ai khuyên bảo đồng chí? Ai giúp đỡ đẩy mạnh việc tổ chức? Có lẽ các nước Đồng minh đã đổ bộ lên Đông Dương? Có lẽ Pháp Nhật đã cắn nhau? Có lẽ các đồng chí Đảng Cộng sản Đông Dương và các hội viên Việt Minh đương đau đớn hỏi nhau Cụ Hồ đã bị tai nạn gì?</p>
<p style="text-align:justify;">Lòng Cụ Hồ rối như tơ vò, vì phải ngồi im vô ích trong khi công việc đang đòi hỏi Cụ và thời gian đi qua không chờ người.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ tiếp tục đi, bị trói và bị xích như thế trong hơn tám mươi ngày. Cụ đã trải qua gần ba mươi nhà tù xã và huyện. Cuối cùng Cụ đến Quế Lâm.</p>
<p style="text-align:justify;">Lại bị giam một tháng rưỡi. Một người bạn hỏi Cụ: “Đời tù ở Quế Lâm, Cụ thấy như thế nào?”</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ cười nói: “Nhắc lại làm gì chuyện cũ”.</p>
<p style="text-align:justify;">Từ Quế Lâm người ta giải Cụ đi Liễu Châu, giam vào nhà giam quân sự.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở đây Cụ được hưởng “Chế độ chính trị”. Có đủ cơm ăn, mười lăm phút buổi sáng và mười lăm phút buổi chiều để đi vệ sinh, có người gác. Không bị gông, không bị xích. Thỉnh thoảng Cụ có thể đọc một tờ báo hoặc một quyển sách.</p>
<p style="text-align:justify;">Một hôm Cục trưởng Cục chính trị đến cắt tóc ở trong phòng người gác. Ông này hạ lệnh người gác cho phép Cụ đi dạo nửa giờ trong sân cỏ, cắt tóc cho Cụ và cho Cụ tắm nước nóng.</p>
<p style="text-align:justify;">Đức Phật tổ đại từ đại bi, tốt biết bao! Mấy hôm sau ghẻ lặn gần một nửa.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong nhà tù này Cụ Hồ được biết ở Liễu Châu có tổ chức “Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội”. Cụ được biết rằng mình bị cầm tù lâu hơn nữa vì người ta nghi Cụ sang Trung Quốc để phá tổ chức đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Cách mạng Đồng minh Hội có hai lãnh tụ: Trương Bội Công và Nguyễn Hải Thần, cả hai đều đã ở Trung Quốc bốn mươi năm nay. Trương Bội Công đóng quan năm, làm việc trong quân đội Quốc dân Đảng. Trước kia, Trương tránh liên lạc với những người đồng hương và không tham gia một phong trào cách mạng nào. Nguyễn Hải Thần gần bảy mươi tuổi, đã quên hết tiếng Việt Nam. Nguyễn Hải Thần sang Trung Quốc năm 1905 với cụ Phan Bội Châu. Cụ Phan đã rời bỏ Nguyễn Hải Thần từ những ngày đầu. Từ đây Nguyễn Hải Thần làm nghề xem số tử vi để kiếm ăn và nuôi vợ con. Nhờ nghề này, Nguyễn Hải Thần quen biết nhiều quan lại Trung Quốc. Cũng như Trương Bội Công, Nguyễn Hải Thần không hoạt động gì. Nhưng sau khi cụ Phan mất. Nguyễn Hải Thần tự nhận là người thừa kế của cụ, Trương và Nguyễn tranh nhau làm lãnh tụ.</p>
<p style="text-align:justify;">Còn một “lãnh tụ” thứ ba: Trần Báo, một thanh niên phiêu lưu, lai lịch không rõ ràng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trương Bội Công và Trần Báo ăn cánh với nhau. Cho nên họ mạnh hơn Nguyễn Hải Thần.</p>
<p style="text-align:justify;">Tổ chức này trông vào sự giúp đỡ của Quốc dân Đảng mà sống.</p>
<p style="text-align:justify;">Bị giam mười bốn tháng thì Cụ Hồ được tha, nhưng vẫn bị quản chế.</p>
<p style="text-align:justify;">Ra khỏi tù, Cụ Hồ thấy mắt kém đi, chân yếu đi không bước được. Cụ tự nhủ: “Một chiến sĩ mà bị bệnh tê thấp thì còn làm gì được?”</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ ra sức tập leo núi, tập nhìn vào bóng tối v.v… quyết tâm chữa cho khỏi bệnh chân và mắt.<br />
Ít tháng sau, Cụ yêu cầu trở về nước với một vài hội viên của Cách mạng Đồng minh do Cụ chọn. Tướng Trương Phát Khuê cho phép. Song những người Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội kịch liệt chống lại.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối cùng, Cụ trở về nước sau hai năm vắng mặt. Cụ Hồ lại lãnh đạo Việt Minh, bấy giờ đã thành một đoàn thể lớn mạnh có ảnh hưởng khắp nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Du kích Việt Minh thường đi đánh úp quân đội Pháp–Nhật. Pháp-Nhật tuyên truyền ầm ĩ chống Việt Minh, nói Việt Minh là cộng sản, nhận chỉ thị và tiền bạc của Mạc–tư–khoa, v.v… Nhật–Pháp càng vu khống thì Việt Minh càng được nhân dân thương yêu ủng hộ. Người Việt Nam tự nhủ: Kẻ thù của kẻ thù là bạn của chúng ta. Còn quân Nhật thì thấy thua đến nơi. Người Việt Nam chờ đợi Đồng minh đổ bộ vào Đông Dương.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1943, quân đội Liên Xô đã quật bại quân phát-xít Hít- le, thắng trận Sta-lin–gờ-rát lừng lẫy, tiêu diệt hàng ba mươi vạn quân Đức.</p>
<p style="text-align:justify;">Và lời dự đoán của Cụ Hồ thành sự thật: mồng 9 tháng 3 năm 1945 Nhật hất cẳng Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối năm 1944, một chiếc máy bay Mỹ lượn trên Cao Bằng và bị hỏng máy. Phi công trẻ tuổi – trung uý Sao (Shaw) nhảy dù xuống một hòn núi gần tỉnh lỵ. Sao được Việt Minh cứu thoát.</p>
<p style="text-align:justify;">Trước việc này, Việt Minh đã chỉ thị cho các hội viên trong toàn quốc phải cố gắng giúp đỡ Đồng mình. Những người Việt Minh Nam bộ đã liên lạc bí mật được với nhiều lính Mỹ, Anh bị giam ở Sài Gòn, nhưng vì không hiểu tiếng của nhau nên họ không thể thảo luận và làm những việc có ích hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Máy bay vừa rơi xuống, bọn Pháp được tin liền cho lính vây rừng, tháo máy và tìm người phi công.</p>
<p style="text-align:justify;">Một lát sau, Nhật đến, chiếm chiếc máy bay và buộc tội Pháp đã để phi công trốn thoát và doạ sẽ nghiêm trị nếu Pháp không tìm thấy phi công Mỹ.</p>
<p style="text-align:justify;">Trung uý Sao được những người bạn mới dẫn đường và bảo vệ đã thoát khỏi nguy hiểm và trốn trong một cái hang. Hôm sau Việt Minh đưa người phi công Mỹ đến biên giới Trung Hoa. Họ lập thành 3 nhóm, nhóm đi trước dò đường, nhóm thứ hai để đưa phi công đi và nhóm sau hết để bảo vệ rút lui nếu xảy ra nguy hiểm. Họ chỉ đi ban đêm, trèo những con đường mòn tránh đường cái. Mặc dầu cẩn thận như thế, họ cũng phải đi quanh co để tránh Pháp, Nhật. Pháp và Nhật đoán rằng phi công Mỹ chỉ có một đường trốn sang Trung Quốc. Chúng hạ lệnh cho tất cả các làng trong vùng này phải canh gác đường cái, đường hẻm cả ngày lẫn đêm. Chúng hứa sẽ thưởng nhiều tiền và muối cho người nào bắt được phi công. Chúng doạ sẽ trừng phạt nặng những người nào giúp đỡ phi công trốn thoát. Chúng cho lính sục sạo khắp nơi.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì vậy phải gần một tháng, Sao và các bạn Việt Minh mới vượt qua được một quãng đường sáu mươi cây số.</p>
<p style="text-align:justify;">Sao rất vui sướng khi được gặp Cụ Hồ gần biên giới. Từ một tháng nay nhịn nói, Sao bây giờ có thể tha hồ nói! Sao yêu cầu Cụ Hồ đi với mình đến Bộ Tổng tư lệnh không quân ở Côn Minh. Cụ Hồ vui lòng nhận lời, một mặt để giúp Sao, một mặt Cụ Hồ cũng cần gặp các bạn ở Vân Nam. Sau năm ngày đi đường trên đất Trung Quốc, hai người phải xa nhau. Cụ Hồ tiếp tục đi bộ một mình, còn Sao đi ngựa theo một hướng khác, rồi sau đi máy bay.</p>
<p style="text-align:justify;">Đi bộ thêm mười lăm ngày, Cụ Hồ đến Côn Minh thì Sao đã về Mỹ.</p>
<p style="text-align:justify;">Người Mỹ ở Côn Minh đến gặp Cụ Hồ để cảm ơn đã giúp một đồng ngũ của họ và gửi Cụ Hồ thuốc men tiền bạc để tặng những người Việt Minh đã tham gia vào việc cứu thoát người phi công. Cụ Hồ nhận thuốc nhưng không nhận tiền.</p>
<p style="text-align:justify;">Rồi từ Côn Minh Cụ Hồ đi Quảng Tây.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ gặp tướng Sê–nôn (Chennault), Tổng tư lệnh Không quân Mỹ ở Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Tướng Sê–nôn hỏi Việt Minh có vui lòng giúp việc tổ chức cứu giúp những người phi công đồng minh bị rơi ở Đông Dương không? Cụ Hồ trả lời rằng bổn phận của những người chống phát–xít là làm tất cả những việc gì họ có thể làm để giúp đỡ Đồng minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Trung uý Phen được tướng Sê–nôn giao cho việc tổ chức cứu giúp những phi công, còn Cụ Hồ đi Quảng Tây để tìm Cách mạng Đồng minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Quảng Tây, Cụ Hồ gặp những người Cách mạng Đồng minh. Họ chỉ còn lại độ một trăm người, những người khác đã thất lạc khi Nhật tiến vào Liễu Châu.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hồ yêu cầu đưa vài chiến sĩ trở về nước để cùng hoạt động trong nước. Cũng như lần trước, các nhà đương cục Trung Quốc tán thành. Song những lãnh tụ của Cách mạng Đồng minh thì phản đối. Cụ Hồ trở về nước với độ mươi đồng chí. Như thế Cụ Hồ đã đi bộ hơn một tháng, cả đi lẫn về.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 9 tháng 3 năm 1945, Pháp chống cự yếu ớt ở Hà Nội và Lạng Sơn. Trong những thành phố và các tỉnh khác thì Nhật quét sạch Pháp. Thường dân Pháp bị Nhật bắt. Binh sĩ Pháp thì đầu hàng hoặc chạy trốn.</p>
<p style="text-align:justify;">Vài hôm sau thì Nhật chiếm Cao Bằng. Trước khi chạy, Pháp đã ném lựu đạn vào nhà tù, giết hơn một trăm tù chính trị Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Điều đó càng tàn ác hơn, hèn hạ hơn, khi người ta biết Việt Minh, ngay hôm mồng 9 tháng 3, đã ban bố khắp nước bản chỉ thị, nội dung như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">“Người Pháp không còn là kẻ thù của chúng ta nữa. Họ đã trở thành những người bị nạn. Vì tình nhân loại, toàn thể đồng bào, trước hết là hội viên Việt Minh phải cố gắng giúp người Pháp bị phát–xít Nhật bức hại….</p>
<p style="text-align:justify;">Nếu có những người Pháp muốn đấu tranh chống Nhật, chúng ta nhận họ vào hàng ngũ của chúng ta như anh em. Chúng ta nên nhớ rằng bây giờ kẻ thù số một của nước ta là phát–xít Nhật…”</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Minh đã giúp đỡ nhiều Pháp kiều và binh sĩ Pháp trốn sang Trung Quốc. Nhiều nhóm binh sĩ Pháp được đón tiếp tử tế trong khu vực do Việt Minh kiểm soát. Việt Minh giúp họ chỗ ở, ăn, uống, v.v… Song người Pháp vẫn nghi ngờ. Họ không thể hiểu tại sao trước kia Việt Minh phản đối họ kịch liệt, hôm nay cũng những Việt Minh ấy mà lại tiếp đãi họ tử tế như thế?</p>
<p style="text-align:justify;">Người Pháp luôn luôn không tin lòng thành thật của Việt Minh. Họ sợ mắc lừa. Tuy được Việt Minh giúp đỡ, những binh sĩ Pháp vẫn bí mật liên lạc với bọn thổ phỉ để chống lại Việt Minh! Và khi dời đi, khí giới thừa họ lại đem cho thổ phỉ, hoặc phá huỷ, chứ không cho Việt Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Tam Đảo trước kia là nơi nghỉ mát của Pháp, bây giờ Nhật dùng làm trại tập trung, giam cầm một trăm Pháp kiều. Một hôm, du kích Việt Minh tấn công Tam Đảo, giải thoát những người Pháp bị tù. Song phần lớn những người Pháp này chạy trốn vào rừng chứ không muốn du kích Việt Minh bảo vệ. Họ nói: “Việt Minh dã man sẽ cắt cổ tất cả chúng ta. Chết trong rừng còn hơn là theo Việt Minh”.</p>
<p style="text-align:justify;">Chỉ độ hai mươi người liều nói: Hổ ăn thịt hoặc Việt Minh ăn thịt cũng thế cả. Chúng ta cứ theo những người du kích và đến đâu thì đến!</p>
<p style="text-align:justify;">Trong số này, có cả đàn bà, trẻ con và ông già, những công sứ, kỹ sư, giáo sư và sinh viên. Họ đến đâu cũng được tiếp đãi tử tế. Mặc dầu vùng này nghèo, thứ gì cũng khó kiếm, nhưng họ được Việt Minh lo cho ăn uống đầy đủ không mất một xu.</p>
<p style="text-align:justify;">Họ rất cảm động và ngạc nhiên. Để tỏ lòng biết ơn, một vài người như hai vợ chồng giáo sư Béc–na (Bernard) đã viết những thư nói rõ những điều họ đã tai nghe mắt thấy ở vùng Việt Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì thế, thực dân Pháp cho họ là bị phản bội, bị Việt Minh mua chuộc. Và hai vợ chồng giáo sư này lập tức bị đưa về Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Song những người Pháp đã hợp tác với Nhật, dâng vợ và con gái cho Nhật để làm thư ký, đánh máy, và vân vân… được thực dân Pháp coi là những người khôn ngoan đáng kính.</p>
<p style="text-align:justify;">Có những người Pháp và số này không phải ít, được Việt Minh giúp đỡ vượt qua biên giới Trung Quốc. Họ tỏ lời đời đời nhớ ơn, v.v… Nhưng đến Côn Minh thì họ giở giọng nói xấu Việt Minh. Họ bịa đặt rằng Việt Minh đòi một vạn, hai vạn đồng để đưa một người Pháp qua biên giới, hoặc Việt Minh đã cướp giật hành lý của những người Pháp bị sa vào tay họ.</p>
<p style="text-align:right;"><em>(Hết phần 4, mời xem tiếp phần 5)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/954/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/954/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=954&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p4/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P3)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p3/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p3/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Oct 2010 09:12:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=952</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Thế là một lần nữa ông Nguyễn biệt tích. Một lần nữa chúng tôi mất khâu chuyền. Một câu châm ngôn Trung Quốc nói: &#8220;Một nhà hoạ sĩ vẽ giỏi không bao giờ vẽ nguyên cả một con rồng, mà vẽ con rồng khi ẩn khi hiện giữa những đám mây&#8221;. Chúng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=952&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Thế là một lần nữa ông Nguyễn biệt tích. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Một lần nữa chúng tôi mất khâu chuyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Một câu châm ngôn Trung Quốc nói: &#8220;Một nhà hoạ sĩ vẽ giỏi không bao giờ vẽ nguyên cả một con rồng, mà vẽ con rồng khi ẩn khi hiện giữa những đám mây&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi không phải là những nhà hoạ sĩ có tài.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi không để những đám mây trong tiểu sử của Hồ Chủ tịch, nhưng đến đây thì chúng tôi phải thú thật rằng đã mất mối câu chuyện.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-952"></span>May thay lần này, khâu chuyền thiếu không lâu. Chỉ trong thời gian ngắn, một người bạn Pháp đã kể cho chúng tôi nghe như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">Tuyết xuống nhiều, phủ một lớp dày trên chiếc tàu Xô-viết tên là X…, chiếc tàu vừa thả neo trước cửa biển Lê–nin-gờ-rát. Vị thuyền trưởng đưa cho một người Á–đông trẻ tuổi một bộ áo quần lông và vừa nói vừa cười:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh tạm dùng, sẽ trả lại tôi khi nào anh không cần đến nữa.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Người Á–đông trẻ tuổi cảm ơn, mặc áo quần ấm và đợi.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai người thuỷ thủ trẻ tiến đến và nói với người Á–đông:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Nếu anh cho phép, chúng tôi đưa anh đến trụ sở.&#8221; Người Á–đông bắt tay các cán bộ và thuỷ thủ trên tàu.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến trụ sở thì một cán bộ ra tiếp, mời ngồi, mời một điếu thuốc lá Nga, dài bằng hai ngón tay, và nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Xin đồng chí cho biết tên.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi là Nguyễn.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí muốn đi đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi muốn đến đây, đến Nga.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đến có việc gì, đồng chí vui lòng cho biết?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Để gặp đồng chí Lê–nin.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Rất đáng tiếc không thể gặp đồng chí Lê–nin, vì Người vừa mới mất hôm kia&#8221; – người cán bộ vừa nói vừa lau nước mắt.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trời ơi! Đồng chí Lê–nin mất rồi sao?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn sửng sốt và vô cùng cảm động. Người cán bộ hỏi tiếp:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Theo lời thuyền trưởng, đồng chí đi tàu… không có giấy phép?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đúng, tôi bí mật.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Và đồng chí cũng không có giấy tờ gì cả?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí có biết ai ở đây không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ở Pa–ri, tôi co biết những sinh viên người Nga Mi–kai-lốp–sky (Mikailovsky), Pê–tô–rô (Pétoro) v.v.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi muốn nói một người nào hiện nay ở Nga?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi biết mấy đồng chí Pháp hiện nay ở Mạc–tư–khoa.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Những đồng chí nào?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí Ca–sanh và đồng chí Cu–tuya–ri–ê.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí quen hai đồng chí ấy không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí muốn viết thư cho họ không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi rất muốn.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thế đồng chí viết thư đi, tôi sẽ chuyển.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn viết thư, và đưa cho người cán bộ. Người cán bộ nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Cám ơn! Bây giờ tôi sẽ dẫn đồng chí đến khách sạn. Đồng chí sẽ ở đấy chờ thư trả lời.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">***</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn được dẫn đến khách sạn Quốc tế.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở đây ông Nguyễn được ăn ngủ tử tế, mặc dầu lúc bấy giờ nước Nga còn thiếu thốn mọi thứ.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau những ngày đi tàu sóng gió, ông Nguyễn rất bằng lòng được ở một căn phòng rộng rãi, ăn uống đầy đủ, sách báo không thiếu.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn bắt đầu học tiếng Nga.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai ngày sau, một người Pháp trẻ tuổi &#8211; Pôn &#8211; đến tìm ông Nguyễn. Đây là một người bạn thân của ông Nguyễn. Vừa thấy nhau, hai người ôm quàng lấy nhau và hôn nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh đấy ư?&#8221; – Pôn hỏi.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Vâng tôi đây&#8221;, ông Nguyễn trả lời.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh làm thế nào mà đến đây được?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Như thường lệ thôi, bằng cách bí mật.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh đến đây vào lúc đang buồn. Lê–nin vĩ đại vừa mới mất.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Hai người bạn im lặng một lát, buồn rầu. Rồi Pôn nói tiếp:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh thấy xứ này thế nào?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi thấy rất rét. Ngoài ra không biết chuyện gì khác, vì tôi hứa với người cán bộ là không ra khỏi khách sạn.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;À! Đúng thế, ở đây rất nghiêm ngặt, vì có nhiều do thám ngoại quốc tìm cách lọt vào nước này.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Còn anh, Pôn, anh làm gì ở đây?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Suýt nữa tôi quên nói cho anh biết nhiệm vụ của tôi. Chính bác Ca–sanh đã bảo tôi đến đây xem có đúng anh không, và đưa anh đến Mạc–tư–khoa.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thế thì chúng ta đi ngay. Tôi không muốn mất nhiều thì giờ ở khách sạn này mặc dầu thịt rán và thuốc lá rất ngon.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Gavaris po rutski?&#8221; (Anh biết nói tiếng Nga rồi sao?)</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đa!&#8221; (Vâng)</p>
<p style="text-align:justify;">Hai người cùng cười và vỗ đùi nhau. Pôn đứng dậy và nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Được, tôi đi giải quyết việc anh. Nếu mọi việc xong xuôi, có thể ngay chiều nay chúng ta lên tàu.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Mạc–tư–khoa, được nhiều người yêu và cũng nhiều kẻ ghét, cách Lê–nin-gờ-rát sáu trăm cây số. Mạc–tư–khoa ở trên bờ sông Mátxcơva. Chính ở đây năm 1812, Napôlêông vừa là người thắng trận vừa là kẻ bại trận. Thắng trận vì Napôlêông đã chiếm được thành phố, bại trận vì nhân dân Mạc–tư–khoa đã quyết tâm hy sinh tất cả, tự tay đốt cháy thành phố, lửa đã đuổi Napôlêông; rét, đói và du kích đã tiêu diệt đại quân của Napôlêông.</p>
<p style="text-align:justify;">Hy sinh thành phố lớn của mình, thực hiện chiến thuật tiêu thổ, nhân dân Mạc–tư–khoa đã quyết tâm hy sinh tất cả, tự tay đốt cháy thành phố, lửa đã đuổi Napôlêông; rét, đói và du kích đã tiêu diệt đại quân của Napôlêông.</p>
<p style="text-align:justify;">Hy sinh thành phố lớn của mình, thực hiện chiến thuật tiêu thổ, nhân dân Mạc–tư–khoa đã thắng Napôlêông.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một thành phố theo kiểu Mông Cổ, hoàn toàn khác hẳn những thành phố ở châu Âu.</p>
<p style="text-align:justify;">Kờ-rem–lanh ở trên một ngọn đồi, bên bờ sông Matxcơva, giữa thành phố Mạc–tư–khoa. Chung quanh có thành bao bọc, ở giữa những tháp chuông lóng lánh ánh mặt trời và điện Kờ-rem–lanh cửa mạ vàng, khảm ngọc. Trước kia vua chúa ở đây, Bây giờ những lãnh tụ nước Nga chỉ ở trong những nhà tầm thường. Còn Kờ-rem–lanh để làm phòng hội nghị.</p>
<p style="text-align:justify;">Muốn đến thăm Kờ-rem–lanh, phải có giấy phép đặc biệt.</p>
<p style="text-align:justify;">Mộ Lê–nin dựa vào thành Kờ-rem–lanh, quay mặt ra phía Hồng trường vĩ đại. Mộ xây bằng cẩm thạch đen. Lê–nin nằm trong một quan tài bằng pha–lê như một người đang ngủ; suốt ngày, từng đoàn nhân dân đến viếng mộ của vị lãnh tụ kính mến. Và khi bước ra, người nào cũng rưng rưng nước mắt.</p>
<p style="text-align:justify;">Có những kẻ cho nước Nga là một địa ngục. Có những người thì bảo nước Nga là một thiên đường. Đối với ông Nguyễn, nước Nga nhất định không phải là một địa ngục, nhưng lúc bấy giờ cũng chưa phải là một thiên đường mà là một nước đang xây dựng có nhiều ưu điểm, nhưng tất nhiên chưa kịp sửa chữa hết những khuyết điểm. Đây đó, người ta còn thấy những vết thương do chiến tranh để lại như những cảnh trẻ mồ côi, thiếu nhà ở, thiếu lương thực, v.v. Song những vết thương đang được hàn gắn dần dần. Khắp nơi, người ta phấn khởi, hy sinh, hăng hái làm việc.</p>
<p style="text-align:justify;">Vừa xem xét vừa nghiên cứu nước Nga, ông Nguyễn không quên đây là một nước đã trải bốn năm chiến tranh thế giới và một năm nội chiến, những cuộc chiến tranh đã làm tổn thương đến tận cơ sở. Ông Nguyễn cũng không quên so sánh nước Nga mà cuộc cách mạng đang tiến tới với nước Việt Nam bị nô lệ đã mấy mươi năm.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông chú ý nhất đến chế độ xã hội của nước Nga. Ở đây mọi người ra sức học tập, nghiên cứu để tiến bộ. Chính phủ thì giúp đỡ khuyến khích nhân dân học tập. Ở đâu cũng thấy trường học. Các nhà máy đều có lớp học, ở đây con em thợ thuyền có thể học nghề, thợ không lành nghề có thể học để trở thành lành nghề, thợ lành nghề có thể học để trở nên kỹ sư. Như thế nhà máy tự đào tạo lấy cán bộ chuyên môn của mình. Đây là mônt chế độ rất hay. Trong những nông trường tập thể, tính chất người nông dân Nga khác với nông dân các nước: về pháp luật ruộng đất là của nhà nước nhưng thực tế do nông dân sử dụng. Chính phủ cho những nông trường tập thể mượn máy cày. Trong nông trường tập thể, mọi làm chung và chia sản phẩm theo công làm của mỗi người.</p>
<p style="text-align:justify;">Có một số nông trường tập thể rất giàu, mà người ta gọi là nông trường triệu phú. Những nông trường này có trường học sơ cấp và trung cấp, thư viện, nhà chiếu bóng, sân vận động, nhà thương, phòng nghiên cứu nông nghiệp, nơi chữa máy móc v.v. Những nông trường này đã biến thành những thành phố nhỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người ốm đau được săn sóc không mất tiền, đây cũng là một điều ông Nguyễn hết sức phục. Và ông nghĩ đến những đồng bào đáng thương của mình, đau ốm không có tiền thuốc. Thực dân Pháp khoe khoang đã tổ chức những nhà thương. Thật ra mỗi tỉnh lỵ mới có một nhà thương, mà không bao giờ chữa cho những người không có tiền.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Đông Dương, người ta tính hơn mười vạn người mới có một thầy thuốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì ông Nguyễn rất yêu trẻ con nên ông nghiên cứu kỹ vấn đề nhi đồng ở Nga.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc mới đẻ, mỗi đứa trẻ được giúp tiền may quần áo, được uống sữa lọc trong chín tháng không mất tiền. Mỗi tuần thầy thuốc đến thăm nhiều lần. Người mẹ được nghỉ hai tháng trước và sau khi sinh đẻ, vẫn được lương. Mỗi nhà máy có một chỗ nuôi trẻ do những thầy thuốc và nữ y tá trông nom. Người mẹ làm thợ cứ vài giờ lại được nghỉ việc trong mười lăm phút để cho con bú. Những đứa trẻ ngoài chín tháng có thể gửi ở những vườn trẻ, có thấy thuốc chăm sóc.</p>
<p style="text-align:justify;">Buổi sáng, khi đứa trẻ đến, thầy thuốc khám và cân. Rồi nữ y tá tắm cho nó và bận áo quần sạch sẽ của vườn trẻ. Khi mới đến và hai giờ chiều nó được uống sữa, mười giờ sáng và bốn giờ chiều được ăn cơm. Mỗi đứa trẻ có một cái giường nhỏ để nghỉ trưa từ mười một giờ đến một giờ chiều. Có những bàn ghế và đồ dùng nhỏ hợp với trẻ em. Trang hoàng thì có những chậu hoa và những bức tranh vui vẻ thú vật chim chóc, cây cối hoặc những chuyện trẻ em.</p>
<p style="text-align:justify;">Tất cả đồ chơi đều do vườn trẻ cung cấp. Trẻ em ngoài bốn tuổi, bắt đầu học đếm và học những chữ cái với những đồ chơi. Ví dụ đếm bàn ăn, chúng vừa chia những nĩa nho nhỏ hoặc những cái bát nhỏ cho các bàn vừa đếm một, hai, ba, bốn v.v. Có những khối gỗ nho nhỏ sơn nhiều màu và có nhiều chữ vừa là đồ chơi vừa là sách học. Trẻ em lớn tuổi hơn có những đồ chơi khác. Chúng có đủ đồ để học vẽ, học nặn. Có một mảnh vườn con để tập trồng trọt.</p>
<p style="text-align:justify;">Trẻ em được tự do làm theo ý thích của chúng. Chỉ khi nào đứa trẻ đã làm xong hoặc chơi xong, lúc bấy giờ các người phụ trách mới phê bình hoặc gợi ý.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta khuyên bảo trẻ, không bao giờ mắng hoặc phạt và trẻ em luôn luôn ngoan.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhờ sự săn sóc như thế, trẻ em lớn lên tươi đẹp như hoa hồng mùa xuân.</p>
<p style="text-align:justify;">Hết giờ làm việc, cha mẹ đến tìm con. Thường thường các em muốn ở lại vườn trẻ, không thích về nhà.</p>
<p style="text-align:justify;">Có thể gửi trẻ vào vườn trẻ cho đến tám tuổi, trẻ em bắt đầu đi học. Học sinh mỗi buổi sáng được một bữa ăn uống không mất tiền.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài trường học, thì có đội thiếu nhi chăm sóc các em.</p>
<p style="text-align:justify;">Các thành phố lớn đều có cung văn hoá của thiếu nhi. Đây là một lâu đài rộng lớn, có đủ các thứ để cho trẻ có thể vừa chơi vừa học. Ở đây có văn chương, nhạc, thiên văn, hoá học, nhà hát, trò chơi, v.v. cho đến cả tàu điện, ô–tô và xe lửa. Mỗi một thứ đó đều do một nhà chuyên môn giảng giả cho trẻ em.</p>
<p style="text-align:justify;">Kết quả của lối giáo dục tự do này rất tốt.</p>
<p style="text-align:justify;">Ví dụ: Một em mười hai tuổi đã tự mình làm được một máy vô tuyến điện tí xíu có thể để trong hộp diêm, em khác mười bảy tuổi đã giúp được việc cho đài thiên văn Mạc–tư–khoa.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở cửa biển Ô-đét–xa, có mấy chiếc tàu nhỏ mà nhân viên từ người chỉ huy cho đến người cầm lái đều là các em thiếu nhi.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong một thành phố khác, có một đường xe lửa dài năm cây số của thiếu nhi do thiếu nhi điều khiển.</p>
<p style="text-align:justify;">Các thành phố đều có thư viện và hàng sách đặc biệt cho trẻ em.</p>
<p style="text-align:justify;">Thiếu nhi có một tờ báo riêng. Tờ Sự thật thiếu nhi ở Mạc–tư–khoa có một số lớn biên tập viên và thông tin viên trẻ em với độ một triệu bạn đọc nhỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Những trẻ em đặc biệt có thiên tài được chính phủ giúp đỡ. Ví dụ: Chính phủ đã giao cho những giáo sư âm nhạc phụ trách năm trẻ em có khiếu âm nhạc. Trong cuộc thi âm nhạc quốc tế ở thủ đô nước Bỉ, những em này đã được giải thưởng nhất, ba, tư, và hai giải khuyến khích.</p>
<p style="text-align:justify;">Về mùa hè, thiếu nhi được nghỉ một tháng ở những nơi nghỉ mát ngoài biển hoặc trên rừng thông. Những nhà nghỉ mát đều như những cung điện rất sang. Bữa ăn ngon và nhiều. Sau một tháng chơi và nghỉ, các em nặng thêm từ hai đến bốn ki–lô.</p>
<p style="text-align:justify;">Nói tóm lại, cái gì tốt nhất đều để dành cho trẻ em. Nếu nước Nga chưa phải là một thiên đường cho tất cả mọi người, thì nước Nga đã là một thiên đường của trẻ con. Vì vậy sự sinh đẻ tăng lên rất mau và nạn chết yểu giảm xuống rất thấp.</p>
<p style="text-align:justify;">Thiên đường của trẻ em này không làm cho ông Nguyễn quên tổ quốc Việt Nam. Trái lại ông càng nghĩ nhiều hơn đến trẻ em nước nhà. Ông cũng muốn làm cho chúng sung sướng, mạnh khỏe như những trẻ em Nga. Ông nhớ lại một hôm. Xa–rô (Sarraut), bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp đã nói với ông: &#8220;Nước Pháp rất khoan hồng. Nước Pháp rất muốn làm những việc cải cách. Nhưng nước Pháp sẽ không tha thứ những người nào từ Pa–ri đến Mạc–tư-khoa, từ Mạc–tư–khoa đến Quảng Châu và từ Quảng Châu đến Đông Dương (y vừa nói vừa lấy ngón tay vẽ một bản địa đồ trên mặt bàn) kiếm cách gây nên những sự rối loạn&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu những lời doạ dẫm của Xa–rô, ông Nguyễn vẫn tìm đường qua Trung Quốc để về nước. Mục đích của ông trở về nước là để truyền bá lý trưởng mà ông đã học ở Pháp: tự do, bình đẳng, bác ái.</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Bây giờ ông Nguyễn ở Trung Quốc, ông bắt đầu đi bán thuốc lá và bán báo để sống. Khi mới đến, ông Nguyễn còn cảm thấy tiếng vang của một việc xảy ra ở Quảng Châu. Mấy tháng trước đây, một thanh niên cách mạng Việt Nam, Phạm Hồng Thái, đã ném một quả bom vào Méc–lanh đến Sa Diện, một tô giới quốc tế gần Quảng Châu. Méc–lanh thoát chết. Nhưng liệt sĩ Phạm Hồng Thái phải tự vẫn trên sông Châu Giang.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc đó tuy nhỏ, nhưng nó báo hiệu bắt đầu thời đại đấu tranh dân tộc, như chim én nhỏ báo hiệu mùa xuân.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau Đại chiến thế giới lần thứ nhất, thực dân Pháp càng ra sức bóc lột Đông Dương. Chương trình bóc lột này được dự tính tỷ mỉ trong quyển sách của An–be Xa–rô (Albert Sarraut): Khai thác thuộc địa. Toàn thể nhân dân đau khổ vì sự bóc lột đó. Thuế má và tạp dịch tăng lên. Ruộng đất của nhiều làng bị bọn chủ đồn điền Pháp chiếm đoạt. Pháp thi hành chính sách gây nạn đói để làm cho nông dân bần cùng. Giai cấp tư sản và giai cấp tiểu tư sản Việt Nam bị nghẹt thở vì sự áp bức nặng nề của tư bản thuộc địa. Một giai cấp thợ thuyền mới ra đời. Từ 1862, tiếng súng kíp của đội quân Cần Vương chống với đại bác của bọn xâm lược Pháp, cuộc chiến đấu đó vẫn tiếp tục. Nó tiếp tục năm 1885 dưới sự lãnh đạo của cụ Phan Đình Phùng, năm 1887 dưới sự lãnh đạo của cụ Hoàng Hoa Thám, năm 1917 dưới sự lãnh đạo của ông Lương Ngọc Quyến và nhiều nhà chí sĩ khác, có một lúc tạm yên sau Đại chiến lần thứ nhất. Và bây giờ tiếng bom của Phạm Hồng Thái đã nhóm lại ngọn lửa chiến đấu.</p>
<p style="text-align:justify;">Trung Quốc cũng bị các tập đoàn quân phiệt chia sẻ bọn này được đế quốc giúp đỡ. Nhưng lòng yêu nước của nhân dân Trung Quốc bắt đầu thức tỉnh. Lời kêu gọi của bác sĩ Tôn Dật Tiên bắt đầu truyền bá. Một phong trào dân tộc vĩ đại bắt đầu. Trước hết là cuộc đấu tranh chống Nhật, liên hợp tất cả các giai cấp trong nước. Sau đó là sự tẩy chay Anh ở Hương Cảng do công nhân phát động. Rồi đến đội quân Bắc phạt chống bọn quân phiệt để thống nhất Trung Hoa, do bác sĩ Tôn Dật Tiên và những người đồng chí của ông lãnh đạo.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn tìm vào cuộc vận động này.</p>
<p style="text-align:justify;">Đọc quảng cáo trên tờ Quảng Châu nhật báo, ông tìm đến làm phiên dịch cho ông Bô–rô–đin, cố vấn chính trị của bác sĩ Tôn Dật Tiên và của chính phủ Quảng Châu. Ông dịch những tờ báo Trung Quốc ra tiếng Anh. Ông để hết tâm lực nghiên cứu chính trị Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Ba nguyên tắc của bác sĩ Tôn Dật Tiên là:</p>
<p style="text-align:justify;">Dân tộc độc lập</p>
<p style="text-align:justify;">Dân quyền tự do</p>
<p style="text-align:justify;">Dân sinh hạnh phúc</p>
<p style="text-align:justify;">Vừa nghiên cứu làm việc để sống, ông Nguyễn vẫn ra sức làm việc cho tổ quốc mình. Ông bắt đầu tổ chức đồng bào Việt kiều ở Trung Quốc. Tổ chức này gọi là &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Để tuyên truyền, ông xuất bản một tờ tuần báo: Thanh niên.</p>
<p style="text-align:justify;">Được sự cộng tác của đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Nguyễn tổ chức &#8220;Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức Á-đông&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong tổ chức này, có người Việt Nam, người Triều Tiên, người Inđônêxia v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Đoàn thể này giống &#8220;Hội liên hiệp thuộc địa&#8221; mà ông Nguyễn đã tổ chức ở Pa–ri.</p>
<p style="text-align:justify;">Được sự cộng tác của đảng Cộng sản Trung Quốc, quân đội cách mạng của bác sĩ Tôn Dật Tiên đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Bọn quân phiệt lần lượt bị đánh bại. Trong một thời gian ngắn, chính quyền Quốc dân đảng Quảng Châu đã lan rộng khắp nửa Trung Quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Hoạt động của &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; bắt đầu lan vào trong nước. Thực dân Pháp gián tiếp giúp đỡ rất nhiều. Vì sao vậy?</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi tài liệu và báo chí của ông Nguyễn bí mật lọt vào nước rất khó khăn, thì bọn thực dân làm to chuyện để yêu cầu đàn áp. Đó là một quảng cáo rất tốt cho công việc của ông, làm cho đồng bào chú ý, làm cho họ càng thích được nghe tuyên truyền cách mạng.</p>
<p style="text-align:justify;">Hơn nữa, thực dân Pháp đã phạm một sai lầm là bắt nhà lão sĩ yêu nước Phan Bội Châu, lúc bấy giờ ở Trung Quốc, và muốn kết án tử hình cụ Phan. Tất cả nhân dân Việt Nam nổi dậy chống lại vụ án này và yêu cầu thả cụ Phan. Chưa bao giờ có một phong trào quần chúng rộng rãi như vậy. Đầy là một dịp tốt cho ông Nguyễn tuyên truyền chủ nghĩa yêu nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Muốn ru ngủ và lung lạc người Việt Nam, thực dân Pháp cử Va–ren (Alexandre Varenne), đảng viên đảng Xã hội Pháp làm toàn quyền Đông Dương. Lúc đầu, một số người Việt Nam phấn khởi, nhất là một số thanh niên.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng Va–ren ngay từ đầu thi hành chính sách hết sức phản động. Người Việt Nam sớm tỉnh ngộ và vì vậy sẵn sàng đáp lại lời kêu gọi của ông Nguyễn: &#8220;Muốn tự giải phóng, phải trông vào lực lượng của mình&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhà lão ái quốc Phan Chu Trinh ở Pháp trở về Việt Nam. Về được một năm thì cụ mất. Từ Bắc chí Nam, nhân dân ta tổ chức đám tang rất lớn. Bọn cầm quyền Pháp can thiệp cấm những cuộc truy điệu và bắt bớ những thanh niên, sinh viên hăng hái nhất trong cuộc vận động đó. Sự can thiệp này đã thổi thêm ngọn lửa yêu nước và một lần nữa giúp cho sự tuyên truyền yêu nước của ông Nguyễn và của hội Thanh niên.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn mở những lớp đào tạo cán bộ ở Quảng Châu. Những thanh niên Việt Nam phần lớn là học sinh trốn ra dự những lớp này để học làm cách mạng, học cách hoạt động bí mật. Học xong họ lại bí mật về nước truyền bá lý luận giải phóng dân tộc, và tổ chức nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp ở Đông Dương thù ghét phong trào cách mạng Trung Quốc. Họ sợ mất quyền lợi của họ trong ba tỉnh: Quảng Đông, Quảng Tây và Vân Nam. Từ lâu họ đã có tham vọng chiếm ba tỉnh này. Đầu thế kỷ XX, Đu–me (Paul Doumer), toàn quyền Đông Dương đã viết: &#8220;Những tỉnh này phải là của chúng ta. Chúng ta bắt đầu xâm lược ba tỉnh ấy bằng kinh tế, bằng chính trị, và cuối cùng bằng quân sự, nếu cần…&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Để hoàn thành kế hoạch xâm lược này, thực dân Pháp đã làm đường sắt Vân Nam &#8211; Hải Phòng, chiếm Quảng Châu Loan và Sa Diện. Khi thấy phong trào giải phóng dân tộc phát triển, thực dân Pháp hết sức lo sợ. Họ gọi đội quân Quốc dân đảng là &#8220;Hồng quân&#8221;. Khi đội quân này lan đến gần biên giới Trung &#8211; Việt thì thực dân Pháp kiếm cách ngăn trở. Họ ném bom thành phố Long Châu. Phong trào dân tộc Trung Quốc có lợi cho cuộc vận động cách mạng Việt Nam. Mặc dầu sự kiểm soát chặt chẽ của thực dân Pháp, những chi bộ &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; vẫn được thành lập trong khắc nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1927, khủng hoảng chính trị nổ ra trong nội bộ Quốc dân đảng. Cuộc Bắc phạt thu nhiều thắng lợi. Chính phủ Quảng Châu trở thành chính phủ của toàn Trung Quốc và dời đến Nam Kinh. Quốc dân đảng phản động bắt đầu khủng bố đảng Cộng sản và công nông. Mặc dầu ông Nguyễn chỉ chuyên chú đến phong trào Việt Nam, chính phủ Quốc dân đảng nghi ngờ ông, và muốn ám hại ông.</p>
<p style="text-align:justify;">Một lần nữa ông lại mất tích.</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn đi đâu. Không ai biết. Những đồng chí của ông cũng bị nghi ngờ và bị Quốc dân đảng bắt bỏ tù.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi lại mất mối một lần nữa…</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Trung bộ Xiêm, gần sông Mê Nam, có một xóm Việt kiều. Đây là những người nông dân và những người bán hàng rong. Người thì cấy lúa, trông khoai. Người thì đi bán diêm, vải, thuốc men, v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Họ có một nhà trường để dạy tiếng Xiêm, tiếng Việt cho con em họ. Ở giữa phòng học, trên cao treo ảnh vua Xiêm. Thấp hơn một tí, treo ảnh Phạm Hồng Thái. Những người Việt kiều này là những người yêu nước. Họ tôn kính người thanh niên yêu nước đã hy sinh tính mạng vì tổ quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi ngày, công việc xong, họ họp nhau trong sân trường. Đàn ông, đàn bà và trẻ con ngồi thành vòng tròn, một người cán bộ gầy gò, đứng dậy và với một giọng chậm rãi rõ ràng, đọc cho họ nghe một bài báo hoặc một chương sách. Mọi người yên lặng nghe. Khi người này đọc xong, anh hỏi mọi đã hiểu chưa, và anh giải thích những điểm chưa được rõ.</p>
<p style="text-align:justify;">Buổi họp xong, họ hát những bài ca yêu nước. Và các cụ già kể chuyện chiến tranh du kích. Đây là những người du kích đã chống Pháp dưới sự lãnh đạo của cụ Phan Đình Phùng hoặc cụ Hoàng Hoa Thám. Họ trốn sang Xiêm để tránh sự bắt bớ của người Pháp. Thỉnh thoảng, người cán bộ thường đọc sách báo lại đi vắng. Vai đeo bị, như những người đi buôn hàng rong, anh ấy đi đến những nơi có Việt kiều, để tuyên truyền và tổ chức.</p>
<p style="text-align:justify;">Người Xiêm mộ đạo Phật và rất hiền lành. Đến tuổi nào đó, con trai phải đi tu ở chùa mấy tháng. Vì vậy trong nước có hàng ngàn nhà sư. Sư rất được nhân dân kính trọng. Và được nhân dân nuôi. Mỗi ngày họ chỉ ăn một bữa, vào mười một giờ sáng. Chị em mang cơm đến chùa. Sư cứ việc ăn không cảm ơn ai. Họ chỉ cảm ơn Phật tổ. Khi sư ăn xong, cơm rau còn lại khách qua đường có thể ăn, cũng không phải cảm ơn ai. Những người đưa cơm đến rất sung sướng được dịp bố thí. Họ tin rằng bố thí được nhiều thì càng được nhiều phúc đức.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhờ thế mà ông Nguyễn (tức người cán bộ thường giảng dạy sách báo) và những người bạn của ông có thể đi đường không tốn tiền cơm.</p>
<p style="text-align:justify;">Nếu không gặp những người khách đói, người đưa cơm đem một phần cơm thức cho chim ăn. Vì họ sợ mang hết về thì xúi quẩy.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài việc cuốc đất, đi buôn, ông Nguyễn còn làm công việc tuyên truyền và tổ chức. &#8220;Hội Thân ái Việt Nam&#8221; thành lập, một tờ tuần báo Thân ái được xuất bản. Trước kia ở Trung Quốc, ông Nguyễn từ phương Bắc tuyên truyền về nước. Bây giờ ở Xiêm, ông tuyên truyền về nước từ phương Tây.</p>
<p style="text-align:justify;">Những hoạt động của ông, dù hết sức cẩn thận, cũng không thể hoàn toàn giữ bí mật. Ở đâu có Việt kiều là tổ chức trường học cho trẻ em. Ở đâu có trường học, là nơi đó cha mẹ tụ họp để nghe đọc báo và bàn bạc công việc. Nạn cờ bạc, cãi nhau bớt hẳn, Người lớn giúp nhau công việc. Trẻ em không ngỗ nghịch nữa. Nạn mù chữ dần dần thanh toán hết. Nói tóm lại có một sự thay đổi lớn trong Việt kiều ở Xiêm.</p>
<p style="text-align:justify;">Trước tiên, người Pháp nghi ngờ, và về sau chúng đoán là ông Nguyễn ở đâu trong vùng này nhưng không biết đích xác ở đâu. Chúng cho mật thám đi tìm. Nhưng trong bọn mật thám có một người khá. Người này tin cho ông Nguyễn biết, ông bày cho anh ta cách khai báo để làm cho bọn Pháp tin.</p>
<p style="text-align:justify;">Gặp khi nguy hiểm quá, bị theo dõi riết, ông Nguyễn đã lánh vào một ngôi chùa, tạm cắt tóc đi tu để tiếp tục hoạt động.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở đây có một chuyện đáng kể lại: Trên bờ sông Cửu Long về phía Xiêm có một số khá đông Việt kiều. Người Pháp rất chú ý đến họ. Chúng đặt rất nhiều mật thám để kiểm soát họ. Khi dò được những người Việt Nam yêu nước, chúng báo cảnh sát Xiêm đi với chúng để bắt những người cách mạng.</p>
<p style="text-align:justify;">Người Xiêm rất tốt với người Việt Nam nhưng không muốn có sự phiền phức ngoại giao cho nên họ miễn cưỡng đối với Pháp. Song những vụ bắt bớ này ít có kết quả, nhờ sự giúp đỡ của nhân dân Xiêm. Một hôm một người cán bộ bị mật thám đuổi, chạy vào một nhà Việt kiều. Nhà đi vắng chỉ còn một em bé chín tuổi, đồng chí ấy vừa vào, thì bọn mật thám ập tới. Em bé liền lấy một cái nón đội lên đầu và đưa một dây thừng buộc trâu cho người cán bộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Và rất thản nhiên, em bé trách: &#8220;Đã trưa rồi mà chú không tìm trâu, mẹ mắng chết&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Người cách mạng đội nón, cầm dây thừng, khoác áo tơi, yên lặng ra khỏi nhà qua trước mặt bọn mật thám đang sục sạo.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau việc này người ta hỏi em bé:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Em có biết người cán bộ ấy không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không, em không biết, nhưng người ấy giống một chú thỉnh thoảng đến nhà em và dạy em hát.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tại sao em lại bảo chú ấy đi tìm trâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Em cũng không biết tại sao. Nhưng em sợ nếu chú ấy ở trong bếp sẽ bị mật thám bắt mất.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Một điểm cần nhắc lại là kiều bào ta ở Xiêm luôn luôn đoàn kết với nhân dân Xiêm và tôn trọng pháp luật của nước Xiêm, cho nên được người Xiêm yêu mến.</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc bấy giờ &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; có chi bộ khắp nước. Nhiều tổ chức chính trị khác cũng thành lập. Ở Bắc &#8220;Việt Nam quốc dân đảng&#8221; dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Thái Học và Nguyễn Khắc Nhu, ở Trung &#8220;Tân Việt&#8221; dưới sự lãnh đạo của một nhóm thanh niên trí thức dựa theo chủ nghĩa Tam dân của bác sĩ Tôn Dật Tiên.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tân Việt&#8221; là một nhóm chính trị tự do cấp tiến. Họ nhận ra chủ nghĩa cộng sản thì quá cao và chủ nghĩa &#8220;Tam dân&#8221; của Quốc dân đảng thì quá thấp. Họ chỉ muốn đấu tranh giải phóng Việt Nam, theo chủ nghĩa gì sau sẽ hay.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhóm này gồm những phần tử trí thức. Họ rất hăng hái, nhưng thiếu kinh nghiệm chính trị. Họ hoạt động từ Nghệ An đến Thừa Thiên.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Việt Nam quốc dân đảng&#8221; gồm những tiểu chủ, giáo học, công chức, đội, quản, phú nông v.v.<br />
Nó không có một chính cương chính trị xã hội rõ ràng. Nó muốn một nước cộng hoà, nhưng thứ nước cộng hoà nào? Với phương pháp gì người ta sẽ xây dựng lại kinh tế quốc gia? Làm thế nào để nâng cao mức sống của những tầng lớp lao động, thợ thuyền, nông dân và trí thức.</p>
<p style="text-align:justify;">Về những điều này, Việt Nam quốc dân đảng chưa có chương trình rõ rệt. Bác sĩ Tôn Dật Tiên nói: &#8220;Công việc giải phóng nhân dân phải dựa vào đa số nhân dân nghĩa là dân cày, và thợ thuyền&#8221;, nhưng &#8220;Việt Nam quốc dân đảng&#8221; hình như không biết đến lực lượng nhân dân. Sự tuyên truyền và tổ chức của Đảng chỉ hạn chế trong những tầng lớp trung gian.</p>
<p style="text-align:justify;">Hoạt động của &#8220;Việt Nam quốc dân đảng&#8221; chỉ chú trọng tổ chức binh sĩ Việt Nam trong đội quân thuộc địa Pháp, để chuẩn bị bạo động. Việc gia nhập đảng quá dễ dàng thành thử bọn phản động dễ chui vào đảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu những sự khác nhau này, cả ba đảng nói trên đều có một điểm chung: đấu tranh chống chế độ thuộc địa Pháp để giành lại độc lập cho Tổ quốc.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khi phong trào bí mật lan rộng, bọn thuộc địa Pháp càng ra sức đàn áp. Đồng thời chúng thẳng tay bóc lột, ruộng đất của nông dân bị bọn thuộc địa Pháp cướp làm đồn điền.</p>
<p style="text-align:justify;">Hàng vạn người Việt Nam bị bắt ép làm công trong những đồn điền đó. Đời sống của họ cực khổ như nô lệ thuở xưa. Bọn chủ đồn điền làm chúa trong đồn điền của chúng. Chúng có quyền bắt nông dân nhịn đói, bỏ tù và giết chết. Những người không chịu được chế độ này, bỏ trốn, thì bị bọn chủ bắn chết. Có những tên chủ đồn điền nuôi hổ trong rừng chung quanh đồn điền để ngăn nông dân trốn.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều nông dân khác bị đưa đi Tân Đảo hoặc những thuộc địa khác của Pháp. Người đi thì nhiều, nhưng người trở về thì ít.</p>
<p style="text-align:justify;">Tại những mỏ mới khai thác, những xưởng mới xây dựng, số phận của công nhân cũng không khác gì số phận của nông dân trong đồn điền. Thuế má và đóng góp tăng thêm.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính sách đầu độc bằng thuốc phiện và rượu cồn thêm phát triển.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân không có chút quyền tự do nào cả, ngoài &#8220;quyền&#8221; nộp thuế, đau khổ và chết chóc. Để lừa bịp dư luận Pháp và thế giới, bọn thuộc địa tổ chức những viện dân biểu cho một số ít là địa chủ phong kiến và tư sản mại bản hợp tác với đế quốc. Trước hết, đại biểu không do nhân dân bầu ra mà chỉ một nhóm thân hào bầu ra. Sau nữa những đại biểu này chỉ có quyền thông qua chứ không có quyền bàn cãi gì cả. Cuối cùng thì chính phủ thực dân có quyền bỏ tù những nghị viên nào không nghe lời chúng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trò hề dân biểu này không lừa bịp được nhân dân Việt Nam. Tuy vậy, thực dân Pháp say sưa vì những món lời khổng lồ mà chúng vơ vét được. Thấy người Việt Nam bề ngoài im lặng thì chúng tưởng họ đã hoàn toàn đầu hàng, họ thiếu lòng yêu nước. Nhưng thực ra chúng nó ngồi trên ngọn núi lửa cách mạng mà không hay.</p>
<p style="text-align:justify;">Một tiếng nổ khác, không vang dội bằng tiếng bom nổ vụ toàn quyền Méc–lanh ở Sa Điện, nhưng cũng đã làm cho thực dân Pháp hoang mang.</p>
<p style="text-align:justify;">Một sinh viên Việt Nam vừa bắn tên Pháp Ba–danh (Bazin), một tên buôn người. Chính vì nó đã mộ phu cho các đồn điền Pháp ở Nam bộ và ở châu Úc. Ông Nguyễn không tán thánh những hành động khủng bố cá nhân. Ông nhận thấy rằng chính sách khủng bố là chính sách của những người thất vọng, của những người nản chí. Trái lại, trong khi làm việc để giải phóng tổ quốc, để thay đổi một chế độ, người ta phải có can đảm, luôn luôn có can đảm, và hy vọng, luôn luôn hy vọng. Ông không tán thành những hành động nản chí và thất vọng. Theo ý kiến ông, chỉ có lực lượng của toàn dân mới có thể giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức của bọn thống trị bạo ngược. Chứ cá nhân hành động thì dù cho những cá nhân ấy anh dũng thế nào cũng không đi đến kết quả.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng ông không trách Phạm Hồng Thái, cũng không trách người sinh viên trẻ tuổi trên. Người thanh niên căm phẫn khi thấy đồng bào bị giày xéo, thấy Tổ quốc bị chà đạp, đấy là một chuyện rất tự nhiên. Nếu thấy vậy mà không căm phẫn mới là có tội. Căm phẫn nhưng không tìm thấy một con đường đi đúng, chỉ biết nghe theo tình cảm mà làm, như người không biết bơi nhảy xuống biển để hòng vớt kẻ chết đuối là việc ngây thơ.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau vụ Ba-danh, bọn thực dân Pháp cũng không khôn ngoan hơn. Mắc bệnh, chúng càng làm cho bệnh trầm trọng, càng khủng bố dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Bắt bớ hàng loạt, án tử hình, giam cầm, tra tấn, v.v. rõ ràng chế độ thực dân Pháp chỉ biết có một chính sách: giết để trị.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng bạo lực lại đẻ ra bạo lực.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài một nhóm đồng chí của ông Nguyễn, những người khác chỉ nghe tiếng mà không biết ông Nguyễn là ai, ở đâu. Nhiều khi ông dự những buổi họp, những buổi thảo luận của các đồng chí trong Đảng, mà không ai nhận ra.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông biết rõ tình hình trong nước. Hai việc quan trọng làm cho ông từ giã nhà chùa và nước Xiêm. Việc thứ nhất là cuộc bạo động của Quốc dân đảng đang chuẩn bị.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhận xét cuộc bạo động ấy quá sớm và khó thành công, ông muốn bàn lại kế hoạch với anh em Quốc dân đảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng đường đi từ Xiêm đến Trung Quốc xa xôi. Trong khi ông đang trèo non vượt biển thì cuộc bạo động xảy ra như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">Vụ Ba-danh đã khiến cho thực dân Pháp điên cuồng, và chúng ra tay khủng bố những người yêu nước. Việt Nam quốc dân đảng bị khủng bố hơn cả, vì như trên đã nói sự chọn lọc đảng viên quá dễ dàng để bọn mật thám chui vào trong đảng. Chúng biết gần hết các đảng viên và các tổ chức của đảng. Thấy nhiều cán bộ và đảng viên bị bắt, nhiều chi bộ của đảng bị phá vỡ, những lãnh tụ như Nguyễn Thái Học và Nguyễn Khắc Nhu cho rằng: &#8220;Ta hành động hay không hành động, rút cục đảng cũng sẽ bị khủng bố và bị tiêu diệt. Cho nên ta cứ bạo động, rồi ra sao thì ra&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Kế hoạch bị khám phá đại khái như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">A/ Bạo động nổ ra khắp nơi. Rồi đưa tất cả lực lượng chiếm một thành phố lớn.</p>
<p style="text-align:justify;">B/ Binh sĩ Việt Nam trong quân đội Pháp là lực lượng chính. Du kích là lực lượng phụ.</p>
<p style="text-align:justify;">C/ Những vũ khí thô sơ như gươm, giáo, dao, quắm, v.v. du kích tự sắm lấy. Súng ống sẽ do binh sĩ khởi nghĩa chuyển cho.</p>
<p style="text-align:justify;">D/ Ông Nguyễn Khắc Nhu chỉ huy tỉnh uỷ Sơn Tây, Phú Thọ và Yên Bái. Yên Bái được chọn làm đại bản doanh của bạo động.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn Thái Học chỉ huy ba tỉnh Hải Dương, Hải Phòng và Kiến An. Kế hoạch rất chủ quan, người ta trông mong vào lực lượng vũ khí còn ở trong tay kẻ thù.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người liên lạc bị Pháp bắt mất. Hai lãnh tụ không liên lạc được với nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày 11 tháng 2 năm 1930 vào khoảng 10 giờ tối, bắt đầu đánh các đồn Pháp ở Yên Bái binh sĩ Việt Nam cơ thứ 5 và cơ thứ 6 chạy theo nghĩa quân. Chiếm được dây thép và nhà ga. Nghĩa quân phát truyền đơn và hô hào quần chúng. Nhưng binh sĩ Việt Nam cơ thứ 7 không hưởng ứng. Sáng hôm sau, Pháp phản công. Bạo động cũng thất bại. Trong vòng một tuần, phong trào bạo động bị dập tắt. Ông Nguyễn Thái Học và những lãnh tụ khác bị bắt và xử tử.</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Nam quốc dân đảng thất bại nhưng anh dũng. Thực dân Pháp ăn mừng thắng lợi. Chúng tuyên bố: Thế là cách mạng Việt Nam hết! Thực dân Pháp không còn lo sợ nữa. Nhưng người Việt Nam trả lời thầm: Đợi đấy chúng bay sẽ thấy!</p>
<p style="text-align:justify;">Việc thứ hai: vừa mới đây, &#8220;Tân Việt&#8221; và &#8220;Hội Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; đã gặp nhau để chuẩn bị thống nhất lại.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng &#8220;Hội Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; lại chia làm hai nhóm. Mỗi nhóm tổ chức thành một đảng Cộng sản. Như thế, lúc bấy giời ở Việt Nam có ba đảng Cộng sản.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu sự khủng bố của Pháp, &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; phát triển rất chóng. Nhưng sự chia rẽ đã làm cho những người yêu nước lo lắng. Vì chia rẽ thì suy yếu.</p>
<p style="text-align:justify;">Về đến Trung Quốc, ông Nguyễn triệu tập lãnh tụ của các nhóm và nói họ đại ý như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Vô sản các nước còn phải liên hiệp lại, huống chi vô sản trong một nước. Vì vậy nước Việt Nam không thể có ba đảng Cộng sản.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta phải đoàn kết giai cấp, đoàn kết toàn dân đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp. Để đạt mục đích ấy, phải thống nhất tổ chức. Tổ chức có thể gọi là &#8220;Hội Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí&#8221; như trước hoặc &#8220;đảng Cộng sản&#8221; như ngày nay, nhưng chính cương nó phải là:</p>
<p style="text-align:justify;">Dân tộc độc lập</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân tự do</p>
<p style="text-align:justify;">Dân chúng hạnh phúc.</p>
<p style="text-align:justify;">Tiến tới chủ nghĩa xã hội&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Tiếp đó có một cuộc thảo luận, kết quả đi đến thống nhất các nhóm.</p>
<p style="text-align:justify;">Một cương lĩnh hành động được thảo ra. Đại biểu các nhóm trở về nước hoạt động.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp tiếp tục chính sách khủng bố nhưng nhờ có cương lĩnh mới dìu dắt cho nên những người cách mạng làm việc rất hăng hái. Kết quả không phải chờ đợi lâu. Đến tháng 4 năm 1930 thợ thuyền nhà máy Sợi Nam Định bãi công. Đòi tăng lương và bỏ chế độ dã man đánh đập thợ. Bọn chủ Pháp trả lời bằng cách bắt bớ những lãnh tụ của cuộc bãi công thợ thuyền bãi công tổ chức tuần hành thị uy trong đường phố.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào bãi công và tuần hành thị uy lan khắp các thành phố từ Nam đến Bắc. Thực dân Pháp đàn áp rất dã man. Ở Nghệ An, bọn pháp dùng máy bay ném bom những đám người tuần hành thị uy, giết và làm bị thương hàng ngàn người một lúc.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân yêu cầu:</p>
<p style="text-align:justify;">Giảm thuế;</p>
<p style="text-align:justify;">Tự do dân chủ;</p>
<p style="text-align:justify;">Thả tù chính trị;</p>
<p style="text-align:justify;">Ngừng khủng bố;</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp trả lời bằng những vụ ném bom, bắt bớ và giết chóc hàng loạt.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào kéo dài từ tháng 4 năm 1930 đến tháng 5 năm 1931. Tạm thời, chế độ thực dân thắng lợi. Nó đã mang thắng lợi sau khi bắt giết hàng ngàn người Việt Nam và bỏ tù hàng vạn người Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Nó thắng lợi nhưng cũng bắt đầu run sợ. Nó thấy rằng từ năm 1862, thời kỳ chinh phục, cho đến năm 1931, thời kì bãi công, nền thống trị của chúng chưa bao giờ được ổn định. Những cuộc bạo động liên tiếp nổ ra càng ngày càng kịch liệt. Chính sách khủng bố không có hiệu quả, người Việt Nam kiên quyết đấu tranh để giành lại độc lập tự do.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong thời kỳ đầu, phong trào lan rộng và ăn sâu, người cách mạng Việt Nam đã tìm thấy những phương pháp đấu tranh mới. Họ đã biết cách phối hợp tuyên truyền, bãi công và tuần hành thị uy. Trong nhiều vùng, tất cả nhân dân tham gia đấu tranh.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong những tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh, nhân dân Việt Nam đã lật đổ chế độ cai trị của Pháp và phong kiến và lập chính quyền Xô Viết. Họ tuyên bố độc lập và thi hành tự do dân chủ. Những uỷ ban xã, uỷ ban huyện được dựng nên. Bãi bỏ thuế thân và thuế chợ, cấm thuốc phiện và rượu, thực hiện cưỡng bách giáo dục. Nói tóm lại, nhân dân đã xây dựng một chế độ mới, dân chủ, và thủ tiêu chế độ thực dân phong kiến.</p>
<p style="text-align:justify;">Phong trào này kéo dài mấy tháng. Nhưng với tay không, nhân dân không thể chống cự lại các cuộc tấn công của quân đội dã man của Pháp. Hhúng cướp phá hết, bắn giết hết, thiêu huỷ hết.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp mừng rỡ không những vì chúng đã dìm phong trào Việt Nam trong bể máu, mà vì chúng còn được tin ông Nguyễn đã bị bắt&#8230;</p>
<p style="text-align:right;"><em>(Hết phần 3, mời xem tiếp phần 4)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/952/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/952/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=952&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P2)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p2/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 29 Oct 2010 09:09:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=950</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Đức bị đánh bại. Chiến tranh chấm dứt. Vua Đức trốn sang Na Uy và ở đây vua làm nghề xẻ gỗ. Đảng Cộng sản Bôn–sê–vích và Lê–nin đã lãnh đạo công nông Nga nổi dậy. Cách mạng tháng Mười thành công. Những đoàn đại biểu các nước thắng trận và các [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=950&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong></strong><strong>Đức bị đánh bại. Chiến tranh chấm dứt. Vua Đức trốn sang Na Uy và ở đây vua làm nghề xẻ gỗ. Đảng Cộng sản Bôn–sê–vích và Lê–nin đã lãnh đạo công nông Nga nổi dậy. Cách mạng tháng Mười thành công. Những đoàn đại biểu các nước thắng trận và các nước bại trận đến Véc–xây họp Hội nghị hoà bình. Bên cạnh những đoàn đại biểu chính thức, có nhiều đoàn đại biểu thay mặt cho các dân tộc bị áp bức. Họ tới là vì nghe có 14 điểm của tổng thống Mỹ Uyn–sơn (Wilson). Có cả người Ailen, người Ấn Độ, người Triều Tiên, người Ả Rập v.v. Họ đến để yêu cầu độc lập tự do. Trong số đó, người ta thấy có ông Nguyễn Ái Quốc (tức là anh Ba). </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn liên lạc với các đoàn đại biểu Triều Tiên, Ái Nhĩ Lan và các đoàn đại biểu khác. Ông Nguyễn tổ chức nhóm người Việt Nam yêu nước ở Pa–ri và ở các tỉnh Pháp. Với danh nghĩa của tổ chức này, ông đã đưa những yêu cầu ra trước hội nghị Véc–xây.</p>
<p><span id="more-950"></span>Yêu cầu gồm có 8 khoản. Những khoản chính là:</p>
<p style="text-align:justify;">Việt Nam tự trị</p>
<p style="text-align:justify;">Tự do hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do báo chí, tự do đi lại, đại xá tù chính trị</p>
<p style="text-align:justify;">Quyền lợi bình đẳng giữa người Pháp và người Việt Nam</p>
<p style="text-align:justify;">Bãi bỏ việc ép dân mua rượu và thuốc phiện. Bãi bỏ thuế đinh (người), thuế muối và sưu dịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Những yêu cầu ấy gửi đến cho các đoàn đại biểu đồng minh và tất cả nghị viên của Quốc hội Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Cũng nên nhắc lại ý kiến đưa yêu cầu do ông Nguyễn đề ra nhưng lại do luật sư Phan Văn Trường viết, vì lúc bấy giờ, ông Nguyễn chưa viết được tiếng Pháp. Cũng nên nhắc lại là ông Phan Chu Trinh và ông Phan Văn Trường không tán thành hoạt động của nhóm Việt Nam yêu nước, vì các ông ấy cho nhóm thanh niên là trẻ con.</p>
<p style="text-align:justify;">Dần dần công việc của hội nghị Véc–xây tiến lên giải quyết những vấn đề thực tế thì mười bốn điểm của tổng thống Uyn–sơn cũng lu mờ không còn hình bóng gì nữa. Và nhân dân Trung Quốc cũng thất vọng chua chát. Để &#8220;giả ơn&#8221; Trung Quốc đã hợp tác trong cuộc chiến tranh, những cường quốc Âu Tây đã chia xẻ Trung Quốc và dâng Thanh Đảo cho Nhật Bản. Trước sự bất công cay đắng ấy, thanh niên Trung Quốc nổi dậy chống lại. Đoàn đại biểu Trung Quốc ở hội nghị hoà bình bị gọi về. Một phong trào chống chủ nghĩa đế quốc lan rộng khắp Trung Quốc, một phong trào vừa giải phóng dân tộc vừa cách mạng văn hoá. Đó là phong trào ngày 4 tháng 5 (1919).</p>
<p style="text-align:justify;">Được những sự thật ấy rèn luyện, ông Nguyễn hiểu rằng những lời tuyên bố tự do của các nhà chính trị tư bản trong lúc chiến tranh thật ra chỉ là những lời đường mật để lừa bịp các dân tộc. Và muốn được giải phóng, các dân tộc chỉ có thể trông cậy vào mình, trông cậy vào lực lượng của bản thân mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Những lời yêu cầu của ông Nguyễn cũng như của các đại biểu các dân tộc bị áp bức khác không có kết quả gì hết.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng không thể nói những lời yêu cầu ấy là không có tác dụng, bởi vì nó đã đánh dấu một giai đoạn mới trong phong trào giải phóng dân tộc.</p>
<p style="text-align:justify;">Với số ít tiền kiếm được, ông Nguyễn sống rất nghèo khổ để có thể thuê in những bản yêu cầu ấy thành truyền đơn đem phát trong cuộc mít tinh. Do đó, một số đông người Pháp đã hiểu thêm về Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn phát những truyền đơn ấy cho tất cả những Việt kiều và những người Việt đi lính ở Pháp. Vì vậy mà có những vụ khám xét trong các trại lính, làm cho những người lao động và lính Việt Nam trước thờ ở với chính trị nay cũng giác ngộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn gửi cả những truyền đơn về Đông Dương, nhưng gửi đề tên Việt thì không đến nơi, đề tên người Pháp thì đến nơi. Bọn thực dân Pháp in truyền đơn ấy lên báo để chế giễu và yêu cầu đàn áp. Chính nhờ những tờ báo ấy mà người Việt Nam biết được toàn bản yêu cầu và từ ngày ấy phong trào cách mạng Việt Nam càng lên cao.</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Một người quen ông Nguyễn ở Pa–ri đã cho chúng tôi nhiều tài liệu rất quý báu. Ông này nói với chúng tôi như sau:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Lúc ấy, ông Nguyễn là một Nguyễn yêu nước quyết tâm hy sinh tất cả vì Tổ quốc; nhưng ông Nguyễn lúc đó rất ít hiểu về chính trị, không biết thể nào là Công hội, thế nào là bãi công và thế nào là chính đảng.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong tất cả những tờ báo Pháp, chỉ có tờ Dân chúng, cơ quan của đảng Xã hội Pháp là đã in những lời yêu cầu của Việt Nam. Ông Nguyễn đến toà báo. Chủ nhiệm báo, ông Giăng Lông–ghê (Jean Longuet), cháu ngoại Các Mác và nghị viên của Quốc hội Pháp, đã tiếp ông. Ông Nguyễn lấy làm lạ, vì chưa bao giờ ông ta được ai tiếp đón thân mật như thế. Ông Lông–ghê gọi ông Nguyễn là đồng chí thân ái. Ông nói cho ông Nguyễn rõ tất cả cảm tình của ông đối với nhân dân Việt Nam. Ông khuyến khích ông Nguyễn viết bài và ông sẽ đăng lên báo &#8220;Dân chúng&#8221; để làm cho nhân dân Pháp hiểu rõ những sự bất công xảy ra ở Việt Nam. Có thể nói rằng cuộc gặp gỡ ấy đã mở đường cho sự hiểu biết chính trị của ông Nguyễn. Nó cũng đã làm cho ông Nguyễn hiểu rõ nhân dân Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn không đủ tiếng Pháp để viết và phải khẩn khoản yêu cầu ông Phan Văn Trường viết thay. Ông Trường viết giỏi, nhưng không muốn ký tên. Mà chính ông Nguyễn đã phải ký tên những bài báo.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhược điểm về tri thức làm cho ông Nguyễn rất khó chịu. Nhất là ông Trường không viết tất cả những điều ông Nguyễn muốn nói. Vì vậy, ông Nguyễn bắt tay vào việc học làm báo. Thường lui tới toà báo Dân chúng, ông làm quen với những người Pháp khác trong đó có chủ bút tờĐời sống thợ thuyền.</p>
<p style="text-align:justify;">Cũng như ông Lông–ghê, người chủ bút này cũng rất đáng mến. Ông bảo ông Nguyễn viết tin tức cho tờ báo của ông. Biết rằng không thể nhờ ông Trường viết mãi, ông Nguyễn nói thật là mình còn kém tiếng Pháp. Người chủ bút nói: &#8220;Điều đó không ngại, có thế nào anh viết thế ấy. Tôi sẽ chữa bài của anh trước khi đưa in. Anh không cần viết dài, năm, sáu dòng cũng được&#8221;. Ông Nguyễn bắt đầu viết rất khó khăn. Tin tức về Việt Nam, ông Nguyễn không thiếu, ông thiếu nhất là văn Pháp. Ông Nguyễn viết làm hai bản, gửi cho toà báo một bản, giữ lại một bản. Ông hết sức vui sướng khi thấy bài viết đầu tiên của mình được đăng lên báo. Ông đọc lại bài báo đã in, so sánh và sửa những chỗ viết sai. Ông kiên nhẫn làm theo cách ấy. Khi thấy viết đã bớt sai lầm, ông chủ bút bảo ông Nguyễn: &#8220;Bây giờ anh viết dài hơn một tí, viết độ bảy, tám dòng&#8221;. Ông Nguyễn viết bảy, tám dòng.</p>
<p style="text-align:justify;">Dần dần ông Nguyễn có thể viết cả một cột báo và có khi dài hơn. Lúc bấy giờ, người chủ bút bạn thân của ông Nguyễn khẽ bảo: &#8220;Bây giờ anh viết ngắn lại. Viết từng này hoặc từng này dòng. Không viết dài hơn&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn thấy rằng phải rút ngắn cũng khổ như trước kia phải kéo dài. Nhưng cũng hết sức cố gắng. Và ông thành công. Ông bắt đầu vào làng báo từ đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Về văn học, ông Nguyễn thích đọc Sếch–pia (Shakespeare) và Đích–ken (Dickens) bằng tiếng Anh, Lỗ Tấn bằng tiếng Trung Hoa và Huy Gô (Hugo), Dôla (Zola) bằng tiếng Pháp. A–na–tôn Phơ–răng–xơ (Anatole France) và Lê–ông Tôn–xtôi (Léon Tolstoi) có thể nói là những người đỡ đầu văn học cho ông Nguyễn.</p>
<p style="text-align:justify;">Đọc những truyện ngắn của A–na–tôn Phơ–răng–xơ và của Lê–ông Tôn–xtôi, ông Nguyễn thấy hứng thú về văn chương giản đơn và tự nhủ: &#8220;Người ta chỉ cần viết điều gì người ta thấy và cảm, bằng cách nắm lấy màu sắc và hoạt động của sự vật, như thế thì viết cũng không khó lắm&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Truyện ngắn đầu tiên của ông Nguyễn được đăng trên báo Nhân đạo làm hai kỳ. Ông Nguyễn tả đời sống thợ thuyền ở Pa–ri mà cũng là đời sống của ông lúc đó. Toà báo đã trả bài này một trăm quan. Thật là một số tiền lớn lúc bấy giờ. Đó là một thành công lớn về hai mặt: văn chương và tài chính. Thành công đầu tiên này đã khuyến khích ông Nguyễn viết những truyện ngắn khác. Ngoài việc tả lại đời sống thợ thuyền Pa–ri, ông thường viết về các thuộc địa và đặc biệt là Việt Nam, không có một chút nào ông quên tổ quốc mình đang bị giày xéo và đồng bào mình đang bị áp bức. Ông Nguyễn chỉ viết một quyển sách duy nhất là quyển: Bản án chế độ thực dân Pháp; quyển này gồm những tài liệu chống thực dân Pháp, trích trong những sách của người Pháp viết để ở thư viện quốc gia.</p>
<p style="text-align:justify;">Đầy hăng hái, ông Nguyễn viết cả một vở kịch Rồng tre. Đại ý vở kịch như thế này: Có những cây tre thân hình quằn quẹo. Những người chơi đồ cổ lầy về đẽo gọt thành con rồng. Nó là một đồ chơi. Là con rồng nhưng thực ra chỉ là một khúc tre. Là một khúc tre, nhưng lại hãnh diện có tên và hình dáng con rồng. Tuy vậy nó chỉ là một quái vật vô dụng.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn viết vở kịch này vào dịp vua Khải Định sang Pháp để dự triển lãm thuộc địa. Vở kịch bị chính phủ Pháp cấm, nhưng Câu lạc bộ ngoại ô Pa–ri đã đem diễn, được các nhà phê bình văn nghệ khen hay.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong thời gian ở Pa–ri, ông Nguyễn sống rất cực khổ. Để kiếm tiền, ông Nguyễn làm nghề rửa ảnh và phóng đại ảnh. Chính cụ Phan Chu Trinh đã dạy cho ông Nguyễn nghề này. Ông làm cả nghề sơn vẽ đồ cổ.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở Pa–ri, có nhiều nhà làm giả đồ cổ Trung Quốc; họ làm đồ gỗ, bình phong và những vật khác bắt chước theo kiều Trung Quốc. Họ sơn bằng sơn Nhật và vẽ hoặc viết những chữ ngoằn ngoèo giả chữ Trung Quốc. Những bà quý tộc già, những người trọc phú rất ham chuộng những vật ấy, không biết là đồ giả và mua rất đắt. Công việc sơn vẽ giả đồ cổ Trung Quốc rất dễ cho ông Nguyễn. Không may đấy chỉ là một công việc hàng năm, mỗi năm chỉ làm vài tháng.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự hoạt động chính trị của ông Nguyễn được cảm tình sâu sắc của những người Việt Nam yêu nước, đó là sự dĩ nhiên. Vì lần đầu tiên trong lịch sử, có một người Việt Nam tuyên bố trước toàn thế giới chủ trương giành độc lập cho dân tộc mình; lần đầu tiên trong lịch sử, có một người Việt Nam dám bóc trần những tội ác của bọn thực dân Pháp ngay ở Pa–ri và cũng chính vì vậy mà ông Nguyễn bị bọn thực dân thù ghét.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta rình mò ông Nguyễn. Người ta nói xấu ông, người ta tẩy chay ông. Người ta bảo bọn chủ không nên dùng ông. Người ta cố tình mua chuộc ông, người ta kiếm cách doạ dẫm ông. An–be Xa–rô (Albert Sarraut) bộ trưởng Bộ Thuộc địa và Pi–e Pat–ki–ê (Pierre Pasquier) Toàn quyền Đông Dương mời ông Nguyễn đến nói chuyện và Tổng giám đốc cảnh sát đã thu giấy căn cước của ông Nguyễn.</p>
<p style="text-align:justify;">Suốt thời gian Khải Định ở lại Pháp, ông Nguyễn ngày đêm bị hai tên mật thám theo dõi không rời một bước. Ông không để ý đến những việc ấy. Mặc dầu đời sống nghèo nàn, lại bị rầy rà về chính trị, ông Nguyễn vẫn không nao núng.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi buổi mai, ông Nguyễn nấu cơm trong một cái sanh nhỏ bằng sắt tây đặt trên ngọn đèn dầu. Với một con cá mắm hoặc một tí thịt. Ông ăn một nửa và để dành một nửa đến chiều. Có khi một miếng bánh mì với một miếng pho–mát là đủ ăn cả ngày. Ông trọ ở một phòng nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền ở xóm lao động. Phòng chỉ vừa kê một cái giường sắt chật, một cái bàn nhỏ và một cái ghế. Chỉ thế thôi, không có gì khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Về mùa đông lạnh, mỗi buổi sáng trước khi đi làm, ông để một việc gạch vào lò bếp của khách sạn. Chiều đến, ông lấy viên gạch ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm cho đỡ rét.</p>
<p style="text-align:justify;">Thường thường, ông chỉ làm việc nửa ngày, làm buổi sáng để kiếm tiền, còn buổi chiều thì đi đến thư viện hoặc đến dự những buổi nói chuyện chính trị. Tối đến, ông đi dự mít tinh ở Pa–ri. Có rất nhiều cuộc mít tinh. Chính ở đây ông đã làm quen với những người như Lê–ông Bơ–lom (Léon Blum), Bơ–rác (Bracke), nhà văn Vay–ăng Cu–tuya–ri–ê (Vaillant Couturier), giáo sư Mác– sen Ca–sanh (Marcel Cachin), nghị viên Mác Sô–nhi–ê (Mac Saugnier), bà nữ văn hào Cô–lét (Colette) v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Hầu hết trong những buổi mít tinh này, ông đều phát biểu ý kiến. Vì ông là người ngoại quốc độc nhất trong những nơi này và vì ông có vẻ dễ yêu mến cho nên thính giả thích nghe ông. Ông Nguyễn khéo lái những vấn đề thảo luận sang vấn đề thuộc địa, đặc biệt là vấn đề Việt Nam. Ví dụ: có một lần bác sĩ Cu–ê (Coué) nói về thuật thôi miên. Nhiều người phát biểu ý kiến, người đồng ý, người phản đối phương pháp chữa bệnh bằng thôi miên. Đến lượt ông Nguyễn, ông kịch liệt phản đối thuật thôi miên. Lý do của ông: Thực dân Pháp đã thôi miên chúng tôi để đàn áp và bóc lột chúng tôi.</p>
<p style="text-align:justify;">Một lần khác, hội nghị thảo luận vấn đề Ailen và Triều Tiên. Tất nhiên những nhà diễn giả Pháp đều nghiêm khắc công kích chính sách của Anh, của Nhật và bênh vực nhân dân Ailen, nhân dân Triều Tiên. Ông Nguyễn phát biểu ý kiến:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Cũng là một dân tộc bị áp bức, tôi hoàn toàn đồng tình với những người bạn Ailen và Triều Tiên, và đồng tình với hội nghị kết án bọn thực dân Anh, Nhật. Nhưng tôi hỏi các ngài có nên kết án cả những bọn thực dân khác không? Có nên bênh vực nhân dân bị áp bức khác không? Có hay không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tất nhiên mọi người đều trả lời có. Thế là được dịp ông Nguyễn trình bày vấn đề Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong những buổi hội họp nói chuyện ở Pa–ri, người ta thảo luận đến tất cả các vấn đề. Từ thiên văn, địa lý, chính trị, văn học cho đến cách trồng cải xoong và nuôi ốc sên. Trong những buổi hội họp này có tất cả các hạng người: bác học, cựu bộ trưởng, nghị viên, nhà văn, thợ thuyền, người đi buôn, người già và người trẻ. Ở đây có một không khí thân mật và dân chủ, giống như ở những câu lạc bộ Gia–cô–banh (Jacobins) thời Đại cách mệnh Pháp. Ở đây người ta có thể học nhiều chuyện và nhận xét mọi người, Thật là bổ ích.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu nghèo túng, ông Nguyễn luôn luôn vui vẻ. Trong những buổi thảo luận, cả đến những khi cực lực công kích bọn thực dân, ông luôn luôn bình tĩnh, luôn luôn đúng mực. Không bao giờ có một thái độ cáu kỉnh hoặc một lời quá đáng. Ông cố gắng học hỏi để hiểu biết các vấn đề. Ông tham gia Hội &#8220;Nghệ thuật và khoa học&#8221; và Hội &#8220;Những người bạn của nghệ thuật&#8221;. Những hội này mỗi tuần tổ chức những cuộc đi thăm viện bảo tàng, nhà máy, phòng thí nghiệm, xưởng nghệ thuật, nhà hát, vân vân. Có những nhà chuyên môn giải thích các vấn đề ấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn vào cả Hội &#8220;Du lịch&#8221;, một hội đưa người ta đi thăm nước Pháp và những nước lân cận với giá tiền rất rẻ. Nhờ vậy mà ông Nguyễn đi thăm nhiều nơi ở Pháp, ở Ý, ở Thuỵ Sĩ, ở Đức và cả Toà thánh Va–ti–căng.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau mỗi chuyến đi, ông Nguyễn kể cho chúng tôi nghe cảm tưởng của ông. Thường thường ông nói nửa đùa nửa thật:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trong những ngày nghỉ, không nên tiêu phí tiền bạc, mất thì giờ ở bãi biển để nhìn những người đàn bà đi tắm, mà nên đi du lịch, học hỏi được nhiều.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn kể lại, Va–ti–căng có nhiều lâu đài vĩ đại. Nhà thờ thánh Pi–e (Pierre) là một kỳ công kiến trúc. Viện bảo tàng Va–ti–căng là một cuốn sách sống về lịch sử tôn giáo. Ngoài những vật quý khác, người ta còn thấy cả bánh xe thời trung cổ. Khi nào nông dân không nộp thuế cho Nhà chung, người ta buộc chân tay người nông dân vào bánh xe vừa đánh vừa quay. Người vệ binh của Va-ti–căng mặc những bộ quần áo lộng lẫy, đội những chiếc mũ xưa và tay cầm giáo mác đời xưa. Ở trường Thánh, có độ mười giáo sĩ học sinh Việt Nam. Thành phố La–mã đẹp, nhưng khác hẳn Pa–ri, khác cả ngoài mặt cũng như trong hoạt động. Đấy là một thành phố đầy những cổ tích La–mã, nhà thờ, với nước phun và mật thám. Dọc đường, cách hai ba trăm thước có một tên mật thám của trùm phát xít Mút–xô–lội–ni.</p>
<p style="text-align:justify;">Khắp nơi đều treo ảnh Mút–xô–lội–ni. Tên này thật là một thằng hề. Nó chụp ảnh đủ các kiểu và với đủ thứ quần áo. Với quân phục đại tướng và thống chế, với áo khoác ngoài và với áo cánh của những tên cầm đầu phát xít. Hiến binh Ý ăn bận như kiểu những đại tướng hoặc những viên hàn lâm ở các nước khác, mũ có hai sừng cắm lông, áo dài quần nẹp, đeo gươm, và mang găng trắng.</p>
<p style="text-align:justify;">Tầng lớp trên sống một đời hết sức xa hoa. Trái lại nhân dân sống một đời nheo nhóc. Thấy ông Nguyễn là một người ngoại quốc, một vệ binh viện bảo tàng đến gần ông Nguyễn, cẩn thận nhìn chung quanh không có ai, rồi chỉ tay vào bó gậy &#8211; tượng trưng phát xít, ở đâu cũng có – và làm bộ bẻ gẫy bó gậy rồi lấy chân giậm lên, để tỏ ý căm thù phát xít.</p>
<p style="text-align:justify;">Đời sống đắt đỏ hơn ở Pháp. Ăn một bát mì cũng phải nộp thuế.</p>
<p style="text-align:justify;">Phụ nữ Ý hát rất hay. Tiếng hát trong như tiếng chuông. Theo ông Nguyễn thì nước Thuỵ Sĩ xinh hơn hết. Thành phố sạch sẽ. Phong cảnh rất nên thơ. Mọi người đều nhã nhặn và người nào cũng biết nói hai thứ tiếng (trong ba thứ tiếng Đức, Ý, Pháp). Đi thăm Thuỵ Sĩ không bao giờ chán. Núi non, thung lũng, hồ ao…, phong cảnh nào cũng nên thơ.</p>
<p style="text-align:justify;">Béclin so với Pa–ri và La–mã giống như một miếng bánh mì so với bánh Ga–tô. So sánh như vậy cũng không đúng lắm, vì Béclin cũng như tất cả nước Đức đang khốn khổ vì nạn đói. Nạn lạm phát ghê gớm. Một chút gì cũng trả mấy ngàn mác (đồng tiền Đức).</p>
<p style="text-align:justify;">Thành phố lớn và sạch sẽ. Nhưng kiểu kiến trúc nặng nề và tầm thường. Cái vườn Rếch–tát (Reichstag) tinh những tượng là tượng, giống như một cửa hàng bán tượng.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhân dân Đức siêng năng, thân mật, quả cảm, làm việc có kế hoạch.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài những cuộc đi xem để học, ông không thích chơi bời gì khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Không phải chỉ vì thích đi du lịch mà ông nhịn ăn nhịn tiêu. Điều đó cũng có, nhưng nhất là ông muốn biết những nước ấy tổ chức và cai trị như thế nào.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn bắt đầu tổ chức, hoặc đúng hơn là bắt đầu học tổ chức.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong những buổi mít tinh, trong những buổi đi thăm hoặc du lịch, ông đã gặp những người cách mạng An–giê–ri, Tuy–ni–di, Ma-rốc, Man–gát, v.v. Cùng với họ, ông tổ chức: &#8220;Hội Liên hiệp thuộc địa ở Pa–ri&#8221;. Mục đích của Hội này là giải phóng những dân tộc thuộc địa. Hoạt động của Hội là tuyên truyền. Họ tổ chức những buổi nói chuyện, những người dân các thuộc địa và những người Pháp có cảm tình đông hơn người thuộc địa. Những người này phần lớn là công chức hoặc công nhân. Họ bị cảnh sát Pháp doạ đuổi ra khỏi nước Pháp nếu họ tiếp tục tham gia các cuộc hội họp.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều người Pháp hết sức căm phẫn khi biết được những chuyện xảy ra ở các thuộc địa: rượu, thuốc phiện, hối lộ, khủng bố v.v. Thường thường họ kêu lên: &#8220;Ô! Nhục nhã biết bao! Ô! Thật không tưởng tượng được! Tội ác thực dân tầy trời!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Để mở rộng tuyên truyền đến các thuộc địa, ông Nguyễn và những đồng chí của ông ra tờ báoNgười cùng khổ (Le Paria) do ông là chủ bút, kiêm chủ nhiệm.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người yêu nước Man–gát, An–giê–ri, Mác–ti–ních là những luật sư, thầy thuốc, nhà buôn hoặc sinh viên. Họ có công việc và gia đình của họ. Họ không thể để nhiều thì giờ cho tờ báo. Mỗi người chỉ có thể góp một số tiền nhỏ và một tờ bài báo mỗi tuần. Ông Nguyễn được mọi người cử ra để làm cho tờ báo chạy. Vì vậy, ông Nguyễn kiêm cả viết, chủ nhiệm, chủ bút, chữa bài, thủ quỹ, xuất bản và liên lạc.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc đầu ông Nguyễn gửi bán tại những cửa hàng nhỏ. Nhưng bán không chạy lắm, vì ở Pa-ri có vô số báo, người ta không thể đọc tất cả và mua tất cả. Vì vậy ông Nguyễn tìm ra một cách mà người Pa–ri gọi là &#8220;lối D&#8221;. Ông đến trong những cuộc mít tinh dân chúng. Ông phát báo, leo lên diễn đàn và nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Các bạn thân mến! Báo Người cùng khổ phát không, nhưng tôi hết sức cảm ơn nếu các bạn vui lòng quyên giúp ít nhiều để giúp chúng tôi trả tiền in. Một xu, một quan, nhiều ít cũng tốt&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người Pháp, nhất là hạng nghèo và hạng trung thường có lòng rộng rãi. Và luôn luôn ông Nguyễn có thể thu tiền để trả những khoản phí tổn về báo và một đôi khi còn dư nữa. Việc xuất bản tờ Người cùng khổ là một vố đánh vào bọn thực dân. Lập tức có lệnh cấm không cho tờ báo đó vào các thuộc địa. Nhưng ông Nguyễn không chịu thua. Ông nhờ những thuỷ thủ có cảm tình chuyển báo đi các thuộc địa. Và dùng nhiều cách bí mật khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người lao động Việt Nam ở Pa–ri và các tỉnh mặc dầu số lớn không biết đọc, cũng bí mật gửi tiền quyên cho báo.</p>
<p style="text-align:justify;">Phần lớn những sinh viên Việt Nam ở Pa–ri sợ tờ Người cùng khổ và ông Nguyễn, như người ta sợ thú rừng. Không phải vì họ ghét &#8211; nhiều người thầm lén đọc báo Người cùng khổ – nhưng vì họ sợ liên luỵ. Từ ngày có những yêu sách Việt Nam, rồi đến việc thành lập Hội Liên hiệp thuộc địa, rồi đến việc xuất bản tờ Người cùng khổ, các sinh viên thuộc địa bị kiểm soát ngặt.</p>
<p style="text-align:justify;">Một hôm, một con trai của Bùi Quang Chiêu đến toà báo, đặt lên bàn năm quan, và nói &#8220;Quyên cho báo&#8221;, rồi chạy biến đi như bị ma đuổi.</p>
<p style="text-align:justify;">Cố nhiên, ở các thuộc địa, nhất là ở Đông Dương, ai đọc Người cùng khổ đều bị bắt. Mặc dầu tất cả những sự khó khăn ấy, tờ báo vẫn tiếp tục phát triển. Đó là một luồng gió mới thổi đến nhân dân các nước bị áp bức.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn vào đảng Xã hội. Ấy là người Việt Nam đầu tiên vào một chính đảng Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta hỏi ông tại sao. Ông trả lời: &#8220;Chỉ vì đây là tổ chức duy nhất ở Pháp bênh vực nước tôi, là tổ chức duy nhất theo đuổi lý tưởng cao quý của Đại cách mạng Pháp: Tự do, bình đẳng, bác ái.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc bấy giờ, những người xã hội Pháp, già trẻ gái trai đều đang thảo luận vấn đề nên ở lại trong Quốc tế thứ 2, hay là theo Quốc tế thứ 3, hay là tổ chức một Quốc tế thứ hai rưỡi.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ta thảo luận rất sôi nổi. Chiều nào cũng thảo luận. Người ta thảo luận trước buổi họp, trong buổi họp và sau buổi họp. Thật là những cuộc thảo luận không ngừng, đôi khi rất kịch liệt. Từng gia đình đi dự mít tinh và tham gia các cuộc thảo luận. Đàn bà cũng hăng hái không kém đàn ông. Có khi cha không đồng ý với con, chồng không đồng ý với vợ.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn lắng nghe nhưng không hiểu rõ lắm, vì người ta thường nhắc đi nhắc lại những tiếng, những câu: chủ nghĩa tư bản, giai cấp vô sản, bóc lột, chủ nghĩa xã hội, cách mạng, không tưởng khoa học, Xi–mông, Phu–ri–ê, Mác (Saint–Simon, Fourrier, Marx), chủ nghĩa vô chính phủ, chủ nghĩa cải lương, sản xuất, luận đề, phản luận đề, giải phóng, chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa cộng sản, khách quan, chủ quan v.v.</p>
<p style="text-align:justify;">Ý kiến rất nhiều. Báo các phái xã hội đầy những ý kiến khác nhau. Những ý kiến tán thành Quốc tế thứ 3 của giáo sư Ca–sanh, của nhà văn Cu–tuya–ri–ê và nhiều người khác, đăng trên báo Nhân đạo do Giô–rét (Jaurès) sang lập (ông đã từng bênh vực nhân dân Việt Nam); những ý kiến về thành lập Quốc tế thứ 2 rưỡi đăng trên tờ Bạn dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Ý kiến của Lê–ông Bơ–lom (Léon Blum), của Pôn Phơ–rơ (Paul Faure), v.v. đăng trên tờ Dân chúng là cơ quan ngôn luận của Quốc tế thứ 2.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài những ý kiến trên, còn có những lời giải thích và những lời tranh luận khác. Ông Nguyễn nhức đầu vì khó hiểu.</p>
<p style="text-align:justify;">Một hôm, ông Nguyễn đứng lên phát biểu: &#8220;Các bạn thân mến! Các bạn đều là những người xã hội rất tốt! Tất cả các bạn đều muốn giải phóng giai cấp công nhân? Vâng. Như thể dù thứ 2, thứ 2 rưỡi, hay Quốc tế thứ 3 phải chăng cũng thế cả. Những Quốc tế ấy đều không là cách mạng cả sao? Dù các bạn gia nhập Quốc tế này hoặc Quốc tế nọ, các bạn cũng phải đoàn kết nhất trí. Tại sao tranh luận nhiều thế? Trong khi các bạn tranh luận ở đây, thì đồng bào chúng tôi đang rên siết ở Việt Nam…&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Mọi người cười, nhưng không phải là mỉa mai, mà là cười cảm tình với một đồng chí non, chưa hiểu được vấn đề.</p>
<p style="text-align:justify;">Một nữ chiến sĩ trẻ đẹp – Rôdơ (Rose), thợ khâu, nói với ông: &#8220;Anh Nguyễn, cũng hơi khó giải thích cho anh rõ, vì anh là người mới. Nhưng tôi chắc sau này anh sẽ hiểu tại sao chúng tôi thảo luận nhiều thế, vì nó quan hệ đến tiền đồ của giai cấp công nhân&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Việc gì cuối cùng cũng phải kết thúc. Những cuộc tranh luận giữa những người xã hội cũng thế. Ông Nguyễn được nhiều người đồng tình vì ông là người đại biểu duy nhất các thuộc địa và cũng là lần đầu tiên trong lịch sử, một chiến sĩ Việt Nam tham gia một đại hội đại biểu của một chính đảng Pháp. Một nhà báo đã chụp ảnh ông Nguyễn và in ảnh ông lên tờ Buổi sáng. Ngày hôm sau, cảnh sát đến tìm ông Nguyễn. Nhưng nghị viên đảng Xã Hội can thiệp. Mật thám không dám vào phòng họp. Và ông Nguyễn cứ yên trí dự Đại hội.</p>
<p style="text-align:justify;">Công việc của Đại hội kéo nhiều ngày. Các tiểu ban bắt đầu làm việc. Những nhà diễn giả có tiếng phát biểu ý kiến. Như ông Bơ–lom (Léon Blum), Phô (Paul Faure), Phơ-rốt–xa (Frossard), Ca–sanh (Cachin), Pi–ve (Marceau Pivert), Di–rôm–ki (Zyrom–sky), Cu–tuya–ri–ê (Vaillant Couturier), Bơ–rác (Bracke), Béc–tông (Andres Berton), Luy–xi (Charls Lussy) v.v. Tất nhiên ông Nguyễn không bỏ lỡ cơ hội như thế để nói về các thuộc địa, đặc biệt là về Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối cùng đến lúc biểu quyết. Gia nhập Quốc tế thứ 3 hoặc ở lại Quốc tế thứ 2 (Quốc tế thứ 2 rưỡi bị bác bỏ).</p>
<p style="text-align:justify;">Thiểu số do Bơ–lom cầm đầu, bỏ phiếu tán thành Quốc tế thứ 2.</p>
<p style="text-align:justify;">Đa số do Ca–sanh (Cachin) lãnh đạo bỏ phiếu tán thành Quốc tế thứ 3.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nguyễn cũng bỏ phiếu cho Quốc tế thứ 3. Rất ngạc nhiên, Rô–sơ, làm tốc ký của Đại hội hỏi ông Nguyễn:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đồng chí! Bây giờ đồng chí hiểu tại sao ở Pa–ri, chúng tôi đã bàn cãi nhiều như thế rồi chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không, chưa thật hiểu đâu.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thế thì tại sao đồng chí lại bỏ phiếu cho Quốc tế thứ 3?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Rất giản đơn. Tôi không hiểu chị nói thế nào là chiến lược, chiến thuật vô sản và nhiều điểm khác. Nhưng tôi hiểu rõ một điều Quốc tế thứ 3 rất chú ý đến vấn đề giải phóng thuộc địa. Quốc tế thứ 3 nói sẽ giúp đỡ các dân tộc bị áp bức giành lại tự do và độc lập của họ. Còn Quốc tế thứ 2 không hề nhắc đến vận mệnh các thuộc địa. Vì vậy tôi đã bỏ phiếu tán thành Quốc tế thứ 3. Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những điều tôi muốn; đấy là tất cả những điều tôi hiểu. Đồng chí đồng ý với tôi chứ!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Rô–dơ đồng ý, chị cười và nói: &#8220;Đồng chí đã tiến bộ.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Từ ngày lịch sử ấy, đảng Xã hội chia làm hai. Phần lớn trở thành đảng Cộng sản Pháp, thuộc Quốc tế thứ 3. Phần nhỏ là đảng Xã hội thuộc Quốc tế thứ 2.</p>
<p style="text-align:justify;">Cũng từ đó, thực dân Pháp ở Đông Dương thêm một chữ mới. Chúng gọi những người Việt Nam yêu nước là: &#8220;Nguyễn Ái Quốc bản xứ&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Đại hội Tua (Tours) kết thúc. Ông Nguyễn trở về với nghề rửa ảnh, với thư viện, với những buổi mít tinh…</p>
<p style="text-align:justify;">Bọn thực dân rất muốn đuổi hoặc bỏ tù ông, vì sự hoạt động của ông làm chúng khó chịu. Nhưng chúng sợ xảy ra dư luận không tốt. Ông Nguyễn quen biết hầu hết các nghị viên và luật sư đảng Xã hội, họ sẵn sàng bênh vực ông Nguyễn. Vả lại ông Nguyễn không làm điều gì phạm pháp. Bảo vệ Tổ quốc, tố cáo tội ác của thực dân, ở Pháp điều đó không phải là phạm tội, dù ở Đông Dương đó là một tội đáng tử hình.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều người Việt Nam yêu nước đã bị chém đầu vì những nguyên cớ nhẹ hơn những việc ông Nguyễn đã làm.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu nguy hiểm, ông Nguyễn vẫn muốn trở về Việt Nam. Bây giờ ông Nguyễn tạm hiểu cách tổ chức và tuyên truyền. Có thể nói là ông Nguyễn suốt ngày nghĩ tới tổ quốc, và suốt đêm mơ đến tổ quốc mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Theo lệ thường, chiều thứ bảy, những đồng chí Sê–nê–ga–le, Ma-rốc, An–giê–ri, Man–gát v.v. đến toà báo Người cùng khổ để thảo luận về những bài viết cho số báo sau. Ngày hôm ấy, họ thấy toà báo đóng cửa. Họ gõ cửa. Không thấy trả lời. Người ta bắt đầu ngạc nhiên và bàn bạc.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có lẽ ông Nguyễn ốm chăng?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không, nếu ông ốm thì ông đã báo cho chúng ta biết.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hoặc bị bắt chăng?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không thể. Chúng nó không dám làm như thể ở Pa–ri.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có lẽ ông bận đi việc gì!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông Nguyễn sẽ để lại cho chúng ta một chữ.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông Nguyễn thường làm như thế.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Như vậy chúng ta đợi một lát.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không cần. Chúng ta đến nhà ông B. Chúng ta sẽ trở lại sau.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Ông B là một luật sư người Ăng–ti. Ông Nguyễn thường đến nhà ông. Bà vợ ông coi ông Nguyễn như anh em. Ông Nguyễn rất yêu hai đứa con ông, một cháu gái tám tuổi và một cháu trai bốn tuổi, cũng được chúng rất mến.</p>
<p style="text-align:justify;">Những người bạn gặp ông B. Trong phòng khách cùng vợ và con. Hai vợ chồng có vẻ buồn. Hai đứa trẻ khóc.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Gì thế?&#8221; &#8211; Những người bạn hỏi ông B.</p>
<p style="text-align:justify;">Bà B. Gạt nước mắt chỉ mảnh giấy gấp để trên bàn và nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Các bạn đọc đi sẽ biết.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Những người bạn vội vã quây quanh bàn. Bác sĩ R. Người Ma-rốc cầm bức thư và nói ngay: &#8220;Thư Nguyễn, tôi biết nét chữ của ông ta&#8221;, và ông đọc to, trong khi mọi người hết sức chú ý lắng nghe:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Các bạn thân mến,</p>
<p style="text-align:justify;">Bao lâu nay chúng ta làm việc với nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Mặc dầu chúng ta là những người khác giống, khác nước, khác tôn giáo, chúng ta đã thân yêu nhau như anh em.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta cùng chịu chung một nỗi đau khổ: Sự bạo ngược của chế độ thực dân. Chúng ta đấu tranh vì một lý tưởng chung: giải phóng đồng bào chúng ta và giành độc lập cho Tổ quốc chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong cuộc chiến đấu của chúng ta, chúng ta không cô độc vì chúng ta có tất cả dân tộc của chúng ta ủng hộ và vì những người Pháp dân chủ, những người Pháp chân thành, đứng bên cạnh chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Công việc chung của chúng ta &#8220;Hội Liên hiệp thuộc địa&#8221; và tờ báo Người cùng khổ đã có những kết quả tốt. Nó đã làm cho nước Pháp, nước Pháp chân chính biết rõ những việc xảy ra trong các thuộc địa. Làm cho nước Pháp hiểu rõ bọn cá mập thực dân đã lợi dụng tên tuổi và danh dự của nước Pháp để gây nên những tội ác không thể tưởng tượng được. Nó đã thức tỉnh đồng bào chúng ta nhận rõ nước Pháp, nước Pháp tự do bình đẳng và bác ái. Nhưng chúng ta còn phải làm nhiều hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta phải làm gì?</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta không thể đặt vấn đề ấy một cách máy móc. Điều đó tuỳ hoàn cảnh của mỗi dân tộc chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với tôi, câu trả lời đã rõ ràng: trở về nước, đi vào quần chúng, thức tỉnh họ, tổ chức họ, đoàn kết họ, huấn luyện họ, đưa họ ra đấu tranh giành, tự do, độc lập.</p>
<p style="text-align:justify;">Có lẽ một vài người trong các bạn cũng phải và có thể làm như tôi. Còn các bạn khác thì tiếp tục công việc hiện thời của chúng ta: củng cố &#8220;Hội Liên Hiệp thuộc địa&#8221; và phát triển tờ báoNgười cùng khổ của chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Các bạn thân mến,</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi từ giã các bạn. Tôi xa các bạn, nhưng lòng tôi luôn luôn gần các bạn.</p>
<p style="text-align:justify;">Các bạn tha lỗi cho tôi không hôn các bạn trước khi đi. Các bạn biết rằng tôi bị theo dõi ráo riết.</p>
<p style="text-align:justify;">Khi các bạn được thư này, Nguyễn của các bạn ít nhất cũng đã xa nước Pháp hai mươi bốn giờ rồi.</p>
<p style="text-align:justify;">Đại, người đồng hương của tôi, sẽ giao lại cho ông B. Chìa khoá của toà báo, giấy tờ và tài liệu của Hội và của tờ báo; cũng như quỹ của tờ báo. Tôi đã trả tiền thuê nhà cho toà báo đến cuối năm. Tiền in cũng đã thanh toán. Chúng ta không mắc nợ ai. Sổ thư viện để ở trong ngăn kéo bên phải. Sách cho mượn đã lấy về, trừ những sách cho những hội viên đi nghỉ mượn.</p>
<p style="text-align:justify;">Nói tóm lại, các việc đều đâu vào đấy trước khi tôi đi.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi sẽ viết thư cho các bạn. Nhưng tôi không dám hứa với các bạn, vì không phải dễ viết thư khi người ta hoạt động bí mật. Dù tôi có viết thư cho các bạn hay không, các bạn hãy tin chắc rằng lòng tôi luôn luôn yêu các bạn. Nhờ các bạn bắt tay những người Pháp của chúng ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Bây giờ, một vài lời với cháu trai và cháu gái.</p>
<p style="text-align:justify;">Các cháu rất yêu chú và chú cũng rất yêu các cháu, phải không các cháu? Chú sẽ nói với những người bạn nhỏ Việt Nam là các cháu rất ngoan. Chú sẽ thay mặt các cháu bắt tay các bạn nhỏ Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Có lẽ rất lâu, các cháu sẽ không được thấy chú Nguyễn, không được leo lên đùi, lên lưng chú như các cháu thường làm. Và cũng rất lâu chú sẽ không thấy cô A–lít–xơ (Alice) và cậu Pôn (Paul) của chú. Khi chú cháu mình gặp nhau, có lẽ chú đã già, các cháu đã lớn bằng ba má. Điều đó không ngại gì. Chú sẽ luôn luôn nhớ đến các cháu. Các cháu luôn luôn vẫn là cô bé A–lít–xơ và cậu bé Pôn thân yêu của chú.</p>
<p style="text-align:justify;">Các cháu ngoan. Học thuộc bài. Vâng lời cha mẹ. Đừng đánh con chó nhỏ Ma–ri–uýt (Marius) của các cháu. Khi các cháu đã hơi lớn, các cháu sẽ đấu tranh cho Tổ quốc của các cháu cũng như ba má, chú Nguyễn và những chú khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Các cháu nhỏ thân yêu của chú, chú hôn các cháu rất kêu. Các cháu hôn mẹ hộ chú.</p>
<p style="text-align:justify;">CHÚ NGUYỄN”</p>
<p style="text-align:justify;">Bác sĩ R. Ngừng đọc.</p>
<p style="text-align:justify;">Mọi người nhìn nhau không nói. Còn bé Pôn phá tan cảnh im lặng hỏi mẹ:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Chú Nguyễn đi đâu hở mẹ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Khi nào chú ấy trở lại hở mẹ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Cô bé A–lít–xơ hỏi theo.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Chú ấy sẽ trở lại khi nào nước chú độc lập&#8221; – Bà B. Trả lời và ôm chặt lấy hai con.</p>
<p style="text-align:right;"><em>(Hết phần 2, mời xem tiếp phần 3)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/950/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/950/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=950&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/29/tr%e1%ba%a7n-dan-tien-nh%e1%bb%afng-m%e1%ba%a9u-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-d%e1%bb%9di-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-h%e1%bb%93-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-p2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>TRẦN DÂN TIÊN: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch (P1)</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/15/nhungmauchuyen1_trandantien/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/15/nhungmauchuyen1_trandantien/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Oct 2010 06:26:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về Bác]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu sử - Cuộc đời và Sự nghiệp]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Ái Quốc]]></category>
		<category><![CDATA[Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu sử Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Trần Dân Tiên]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Ba]]></category>
		<category><![CDATA[đồng bào]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=920</guid>
		<description><![CDATA[TRẦN DÂN TIÊN Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=920&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TRẦN DÂN TIÊN<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945, lần đầu tiên tôi trông thấy Hồ Chủ tịch. Đó là một ngày lịch sử. Ngày hôm ấy, đứng trước rất đông quần chúng hoan hô nhiệt liệt, Hồ Chủ tịch trang nghiêm đọc bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày thứ hai tôi viết thư xin phép được gặp Hồ Chủ tịch. Ngay chiều hôm ấy, tôi rất sung sướng nhận được thư trả lời của Hồ Chủ tịch viết như thế này:</p>
<p><em>&#8220;Ngày mai 7 giờ 30 mời chú đến&#8221;</em><br />
Ký tên: HỒ CHÍ MINH</p>
<p>Thư trả lời chóng, nội dung thư giản đơn và giờ hẹn gặp sớm khiến tôi rất băn khoăn.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-920"></span>Sáng ngày mồng 4 tháng 9, 7 giờ 25, tôi đến dinh Chủ tịch. Đúng 7 giờ 30, một người thanh niên đến phòng khách, lễ phép nói với tôi: &#8220;Hồ Chủ tịch đang đợi anh ở phòng làm việc&#8221;. Phòng làm việc của Chủ tịch là một gian phòng rất rộng, một bên có nhiều cửa sổ lớn.</p>
<p style="text-align:justify;">Trong phòng có một cái bàn làm việc, một chiếc giường, một tủ sách nhỏ kê sát vào tường, và hai bàn nhỏ của hai thư ký. Phía trên lò sưởi, có một lọ hoa. Đây là tất cả những đồ trong phòng làm việc, không có một thứ trang trí gì khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch thường mặc bộ quần áo ka ki, đi giày vải đen. Tóc Người đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng, râu che nửa miệng, mặt gầy, da ngăm ngăm đen, khiến ta nghĩ đến sương gió dãi dầu trong rừng sâu và những nỗi gian khổ của chiến tranh du kích.</p>
<p style="text-align:justify;">Lần mới gặp, tôi có cảm giác Người giống một thầy giáo ở nông thôn.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi bước vào phòng kính cẩn chào. Chủ tịch đứng dậy bắt tay tôi và mời ngồi trước bàn làm việc. Trước hết, Người hỏi thăm sức khỏe của thầy mẹ tôi và sau mới nói: &#8220;Tôi có thể giúp chú việc gì nào?&#8221;. Tôi nói rõ mục đích của tôi. Chủ tịch chú ý nghe. Sau khi tôi nói xong. Người cười và đáp:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tiểu sử. Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp đi đã! Còn tiểu sử của tôi… thong thả sẽ nói đến!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi như chạm phải một bức tường. Nhưng tôi không thất vọng.</p>
<p style="text-align:justify;">Về sau tôi đặt kế hoạch khác:</p>
<p style="text-align:justify;">Phương pháp trực tiếp, nghĩa là nói chuyện thẳng thắn với Hồ Chủ tịch để có tài liệu, điều ấy đã không thành. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi mới hiểu là phương pháp ấy không thể không thất bại. Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của Người được?</p>
<p style="text-align:justify;">Hiện nay, chỉ còn phương pháp gián tiếp, nghĩa là hỏi những người trước kia, trong một thời gian nào đó, đã trực tiếp hoặc gián tiếp biết Hồ Chủ tịch, không cứ người đó là người Việt Nam hay ngoại quốc, để lấy tài liệu viết tiểu sử. Phương pháp này rất khó khăn và cần nhiều thì giờ, nhưng may ra thì thành công. Cuối cùng kết quả chứng tỏ cách ấy là đúng. Tôi theo phương pháp ấy, sau hai năm làm việc, cuối cùng có khá tài liệu để viết một ít chuyện về Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi cũng nhận rằng trong quyển sách này còn thiếu nhiều đoạn. Trong đời hoạt động của Hồ Chủ tịch những đoạn ấy phải chăng là rất quan trọng? Tôi không thể biết, đồng thời tôi cũng nghĩ rằng: ngoài Hồ Chủ tịch, thì không ai có thể trả lời được câu hỏi đó.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>***</strong><br />
Hồ Chủ tịch sinh năm 1890. Quê Người ở làng Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An (Trung bộ). Phụ thân Người là một cựu Phó bảng, nhưng gia đình Người là một gia đình nông dân. Trong thời kỳ ấy, Pháp mới xâm chiếm Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đều oán ghét bọn chủ mới. Các chiến sĩ du kích già thường nhắc đến cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, hai vị lãnh tụ đã lãnh đạo chiến tranh du kích chống Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Phan Đình Phùng là một học giả nổi tiếng và một vị quan to. Ở Trung bộ. Cụ là người chí sĩ yêu nước đầu tiên đứng lên chống lại bọn đế quốc Pháp xâm lược. Cụ tổ chức những phần tử trí thức và nông dân Trung bộ, lãnh đạo họ đấu tranh gian khổ chống bọn xâm lược, trải qua chín, mười năm. Tuy Cụ đã mất nhưng tên Cụ trở thành tượng trưng cho lòng yêu nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hoàng Hoa Thám là một nông dân Bắc bộ. Trong mấy năm, Cụ lãnh đạo một số chiến sĩ du kích đấu tranh anh dũng. Năm 1913, trong khi sơ suất, Cụ bị tay sai của Pháp ám sát.</p>
<p style="text-align:justify;">Đầu thế kỷ XX, để đắp con đường Cửa Rào, bọn Pháp bắt nông dân từ mười tám đến năm mươi tuổi phải đi phu. Vì bọn đốc công Pháp rất tàn bạo, nước độc và lương thực thiếu nên nhiều người phu bị chết, những người sống thì đều đau ốm. Điều đó khơi sâu thêm lòng căm thù của nhân dân ta đối với thực dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Kinh tế thuộc địa xâm nhập, đảo lộn kinh tế trong nước. Giai cấp tư sản dân tộc không ngóc đầu lên được. Giai cấp tiểu tư sản bắt đầu phá sản. Để củng cố thế lực còn yếu, thực dân Pháp ra sức giúp đỡ thế lực phong kiến và bọn tay sai của chúng. Hối lộ công khai. Nhân dân khốn khổ.</p>
<p style="text-align:justify;">Thuế má nặng nề, sưu dịch phiền phức, bắt buộc phải uống rượu Pháp nấu, khuyến khích hút thuốc phiện… Tất cả những điều đó đã biến Việt Nam thành một địa ngục.</p>
<p style="text-align:justify;">Cũng trong thời kỳ ấy, cuộc vận động cải lương phát triển ở Trung Quốc, trước thì có Lương Khải Siêu, sau thì có bác sĩ Tôn Dật Tiên. Đồng thời chiến tranh Nga &#8211; Nhật kết thúc. Đế quốc Nhật thắng Nga hoàng.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Phan Chu Trinh mở trường học, bí mật truyền bá chủ nghĩa yêu nước và công kích bọn cầm quyền Pháp. Vì vậy, Cụ bị kết án tử hình, nhưng được Hội Nhân quyền Pa – ri cứu.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Phan Bội Châu sang Nhật, sau sang Trung Quốc. Ở nước ngoài, Cụ kêu gọi nhân dân ViệtNam làm cách mạng. Những bài thơ của Cụ được bí mật truyền tụng trong nhân dân ViệtNam.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1907, lần đầu tiên nông dân các tỉnh Trung bộ nổi dậy chống thuế. Họ đi tay không, không có khí giới. Họ chỉ yêu cầu giảm thuế. Để tỏ tình đoàn kết nhất trí, họ đều cắt tóc ngắn và gọi nhau là &#8220;đồng bào&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Bọn Pháp dùng khủng bố đại quy mô để trả lời họ. Chúng giết hơn một nghìn người cầm đầu và những người bị nghi là có dính dáng đến việc đó. Nhà tù chật ních người. Những người cất giấu báo chí Trung Quốc hoặc báo chí gì khác, nếu giặc tìm ra, đều bị trừng phạt nặng.</p>
<p style="text-align:justify;">Hầu hết các phần tử trí thức yêu nước đều bị bắt bỏ tù. Những nhà học giả nổi tiếng được nhân dân kính mến cũng bị chém đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Bon Pháp gọi phong trào ấy là &#8220;án đồng bào cắt tóc&#8221; vì nông dân dùng hai tiếng &#8220;đồng bào&#8221; để gọi nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Đó là tình trạng trong nước và ngoài nước, khi Chủ tịch Hồ Chủ tịch còn là người thiếu niên mười lăm tuổi. Người thiếu niên ấy đã sớm hiểu biết và rất đau xót trước cảnh thống khổ của đồng bào. Lúc bấy giờ, anh đã có chí đuổi thực dân Pháp, giải phóng đồng bào. Anh đã tham gia công tác bí mật, nhận công việc liên lạc. Anh khâm phục các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu, nhưng không hoàn toàn tán thành cách làm của một người nào. Vì:</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Phan Chu Trinh chỉ yêu cầu người Pháp thực hiện cải lương. Anh nhận điều đó là sai lầm, chẳng khác gì đến xin giặc rủ lòng thương.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Phan Bội Châu hy vọng Nhật giúp đỡ để đuổi Pháp. Điều đó rất nguy hiểm, chẳng khác gì &#8220;đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Cụ Hoàng Hoa Thám còn thực tế hơn, vì trực tiếp đấu tranh chống Pháp. Nhưng theo lời người ta kể thì Cụ còn nặng cốt cách phong kiến.</p>
<p style="text-align:justify;">Anh thấy rõ và quyết định con đường nên đi. Cụ Phan Bội Châu vào bậc chú bác của anh. Cụ Phan Bội Châu muốn đưa anh và một số thanh niên sang Nhật.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng anh không đi. Anh muốn làm gì?</p>
<p style="text-align:justify;">Một vị trí thức ở Sài Gòn kể lại cho tôi:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trong khi còn học ở trường Sát–xơ–lúp Lô–ba (Chasseloup–Laubat) tôi gặp một người thanh niên ở Trung bộ vào Sài Gòn ở nhà một người bạn. Vì cùng một lứa tuổi, cho nên chúng tôi lập tức trở nên đôi bạn thân. Tôi đưa anh đến trước tiệm cà phê của Pháp xem đèn điện, xem chiếu bóng và máy nước. Những cái đó trước kia anh chưa hề thấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Một hôm tôi mời anh ăn kem. Anh rất lạ. Lần đầu tiên anh mới nếm mùi kem.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau ít hôm, anh đột nhiên hỏi tôi.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh Lê, anh có yêu nước không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi ngạc nhiên và đáp: &#8220;Tất nhiên là có chứ!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh có thể giữ bí mật không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi muốn đi ra ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng nếu đi một mình, thật ra cũng có điều mạo hiểm, ví như khi đau ốm… Anh muốn đi với tôi không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Nhưng bạn ơi, chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Đây, tiền đây&#8221; – Anh bạn của tôi vừa nói vừa giơ hai bàn tay – &#8220;Chúng ta sẽ làm việc. Chúng ta sẽ làm bất cứ việc gì để sống và để đi. Thế thì anh cùng đi với tôi chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Bị lôi cuốn vì lòng hăng hái của anh, tôi đồng ý.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ về cuộc phiêu lưu, tôi không có đủ can đảm để giữ lời hứa.</p>
<p style="text-align:justify;">Vài ngày sau, tôi không gặp lại anh bạn nữa. Tôi đoán là anh ta đã đi ngoại quốc. Anh ta đi bằng cách nào? Tôi không biết. Về sau, tôi chỉ biết người thanh niên yêu nước đầy nhiệt huyết ấy là Cụ Nguyễn Ái Quốc, là Hồ Chủ tịch của chúng ta ngày nay&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính ông Mai ở Hải Phòng, nhân viên cũ trên một chiếc tàu Pháp của hãng &#8220;Vận tải hợp nhất&#8221; đã cho chúng tôi biết những điều mà ông Lê không rõ.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Mai kể lại:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Vào khoảng cuối năm 1911 hay 1912 – tôi không nhớ đúng nữa – tôi làm việc ở phòng ăn của các sĩ quan trên tàu. Tàu chúng tôi cặp bến Sài Gòn để lấy hàng và đón khách.</p>
<p style="text-align:justify;">Một buổi trưa, một người trai trẻ lên tàu. Sau một phút ngập ngừng, anh ta hỏi xin việc.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi trả lời là không có việc và có chăng nữa, chúng tôi cũng không có quyền nhận anh ta.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi cười vì chàng trai có vẻ một anh học trò, không phải là người lao động như chúng tôi. Chúng tôi nói nhỏ với nhau: &#8220;Một người như thế có thể làm được công việc gì trên tàu?&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi không hiểu tại sao tôi thấy thương hại anh ta và tôi nói: &#8220;Đi theo tôi, tôi sẽ dẫn anh đến gặp chủ tàu. Có lẽ ông ta sẽ có việc cho anh làm&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chủ tàu hỏi: &#8220;Anh có thể làm việc gì?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi có thể làm bất cứ việc gì!&#8221; – Chàng trai trả lời.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Được, ta sẽ lấy anh làm phụ bếp. Sáng mai anh đến đây nhận việc&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chàng trai ấy xưng tên là Ba. Vì tôi đã giúp anh ta việc nhỏ ấy, cho nên anh ta rất thân với tôi, và cũng vì anh ta rất dễ mến tôi cũng rất thân với anh ấy. Việc gì tôi làm được là tôi cố làm để giúp anh ta, vì anh ta chưa biết gì cả. Vả lại, anh ấy có can đảm và nhẫn nại. Phụ bếp trên tàu, mỗi ngày anh ta phải làm từ bốn giờ sáng, quét dọn sạch sẽ nhà bếp lớn trên tàu, tối đốt lửa trong các lò. Sau đó đi khuân than, rồi xuống hầm lấy rau, thịt cá, nước đá v.v. Công việc khá nặng nhọc vì dưới bếp rất nóng và trong hầm rất rét. Nhất là khi vừa phải vác một bao nặng vừa leo lên những bậc thang trong khi tàu tròng trành.</p>
<p style="text-align:justify;">Xong công việc ấy, phải dọn cho bọn chủ bếp Pháp ăn. Sau đấy, nhặt rau, rửa chảo nồi và đun lò lại. Công việc kéo dài suốt ngày.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhà bếp lo cho bảy, tám trăm người cả nhân viên và hành khách. Có nhiều cái chảo bằng đồng lớn và nặng quá, đến nỗi anh Ba phải kéo lê trên sàn. Và những cái nồi cao quá, anh phải leo lên ghế để chùi nồi. Luôn luôn nghe tiếng:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ba, đem nước đây!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ba, dọn chảo đi!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ba, thêm than chỗ này, thêm than chỗ kia!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Suốt ngày, anh Ba đẫm nước, hơi và mồ hôi, mình đầy bụi than. Người ta thấy anh Ba phải dùng hết tinh thần và sức lực để làm cho xong công việc. Và hơn nữa vì chưa quen việc, anh phải gọt xong đống củ cải và khoai tây. Anh không biết làm thế nào. Tôi dạy cho anh. Tôi còn nhớ một lần gọt măng tây. Đây là lần đầu tiên anh Ba thấy măng tây. Anh ta bắt đầu gọt trơ trụi, thì vừa lúc tôi đến. Tôi hối hả quẳng xuống bể tất cả măng đã gọt và tôi bày cho anh ta phải làm như thế nào. Nhờ thế không xảy ra việc gì.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi ngày, chín giờ tối, công việc mới xong. Anh Ba mệt lử. Nhưng trong khi chúng tôi nghỉ hoặc đánh bài, anh Ba đọc hay viết đến mười một giờ hoặc nửa đêm. Về thứ bậc, anh Ba là người dưới chúng tôi, chúng tôi là những người có chức vị, còn anh Ba chỉ là người phụ bếp. Nhưng vì anh Ba hiểu biết – anh giúp những người bạn mù chữ của tôi viết thư về cho gia đình họ và anh không bao giờ nói tục, vì vậy anh Ba được tất cả chúng tôi yêu mến.</p>
<p style="text-align:justify;">Một lần, dọc đường, anh Ba suýt chết đuối. Biển nổi sóng. Làn sóng to như những quả núi chồm lên đổ xuống. Hầu hết mọi người say sóng. Như mọi ngày, anh Ba đi lên đi xuống từ bếp đến hầm. Không thể vác những rổ rau lên vai vì tàu tròng trành, anh phải buộc rổ rau vào dây sắt để kéo đi, chuyến thứ hai một ngọn sóng lớn thình lình phủ lên sàn tàu và cuốn xuống biển mọi vật trên sàn tàu. Cả những rổ rau và anh Ba nữa. Anh bị đẩy vào giữa cột buồm và dây xích, nhờ vậy mà thoát chết.</p>
<p style="text-align:justify;">Cái gì đối với anh Ba cũng mới, anh phải học tất cả. Ví dụ mới đầu anh không ăn được bánh mì và bơ. Ăn xúp thì anh dùng nĩa.</p>
<p style="text-align:justify;">Vài ngày sau tàu rời bến, có hai hành khách – hai người lính trẻ tuổi giải ngũ về Pháp. Tôi không hiểu tại sao hai anh này đã trở nên bạn thân của anh Ba. Họ giúp anh nhặt rau và buổi tối họ cho anh mượn những quyển sách nhỏ, dạy cho anh đọc và viết. Và anh Ba lại dạy họ quốc ngữ và thỉnh thoảng dấm dúi cho họ cốc cà phê. Anh nói với tôi với một vẻ ngạc nhiên: &#8220;Anh Mai, cũng có những người Pháp tốt, anh ạ&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồi ấy, Bùi Quang Chiêu, kỹ sư canh nông vào làng Tây, đi tầu hạng nhất cùng gia đình. Ông ta đưa con sang Pháp học. Trông thấy Ba, ông ta gọi anh lại và thân mật bảo:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tại sao con lại làm cái nghề khó nhọc này? Bỏ nghề đi. Con nên chọn một nghề khác, danh giá hơn…&#8221; Anh Ba lễ phép cảm ơn ông Chiêu, nhưng không nói đồng ý hay không.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến Mác–xây, chúng tôi lĩnh lương mỗi nhân viên Việt Nam được từ một trăm đến hai trăm quan, thêm vào đấy tiền thưởng của hành khách. Anh Ba là phụ bếp, chỉ được mười quan.</p>
<p style="text-align:justify;">Anh ta được ít lương, nhưng anh học được nhiều chuyện mới lạ. Coi tôi là bạn thân thiết nhất, anh ta nói với tôi tất cả những điều anh trông thấy và suy nghĩ.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ơ! Ở Pháp cũng có người nghèo như bên ta!&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Trông thấy những gái điếm đến làm tiền trên tàu, Ba nói với tôi:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tại sao người Pháp không &#8220;khai hoá&#8221; đồng bào của họ trước khi đi &#8220;Khai hoá&#8221; chúng ta, sao thế anh Mai?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tàu điện đối với anh Ba là một chuyện kỳ lạ.</p>
<p style="text-align:justify;">Lần đầu tiên anh ta trông thấy những &#8220;cái nhà biết chạy&#8221; ấy. Cái gì cũng làm anh ta chú ý, vì cái gì đối với anh ta cũng mới cả. Luôn luôn anh ta nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Lần đầu tiên, tôi mới thấy cái này…&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Công việc trong ngày xong, tôi cho anh ta mượn bộ áo quần, và chúng tôi đi đến tiệm cà phê ở đường Ca–nơ–bia. Không cần phải nói, đây là lần đầu tiên anh ta vào tiệm cà phê và cũng là lần đầu tiên người Pháp gọi anh bằng &#8220;ông&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau những ngày đầu tiên ở Mác–xây, anh Ba tóm tắt cảm tưởng của mình bằng mấy chữ:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Người Pháp ở Pháp tốt, lễ phép hơn người Pháp ở Đông dương&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi đi theo tàu lên Ha–vơ–rơ (Havre) để sửa chữa. Chúng tôi được đưa sang làm việc ở một chiếc tàu khác, trở về Đông Dương. Anh Ba không muốn trở về. Ông chủ đem anh về nhà. Từ đấy, tôi không được tin tức gì của anh Ba nữa…</p>
<p style="text-align:justify;">Không bao giờ tôi đoán rằng người bạn nhỏ của tôi, người phụ bếp, anh Ba ngây thơ, siêng năng và ngoan ngoãn ấy, lại trở thành Chủ tịch chính phủ ta, người xây dựng nên nước Cộng hoà chúng ta&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Cho đến nay, cách của tôi – cách làm tập thể &#8211; hình như được việc. Những người cộng tác đầu tiên và tôi cứ nhẫn nại theo đường dây, ghi chép cẩn thận những mẩu chuyện giữ nguyên như thế. Và đây là một tiểu sử trung thành, đúng đắn, sinh động, không thêu dệt, không bày đặt.</p>
<p style="text-align:justify;">Theo địa chỉ ông Mai mách, anh Trần, người cộng tác trẻ của tôi, đến gặp ông Dân ở Nha Trang. Đây là những điều anh Trần ghi chép: &#8220;Ông Dân sáu mươi hai tuổi, chủ một cửa hàng nhỏ sạch sẽ và đông khách, nhà đông con. Ông ta tiếp tôi niềm nở và kể chuyện:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi có hai con trai đi Vệ quốc quân và một con gái đi cứu thương. Nhà tôi còn ba con nữa; hai mươi hai, hai mươi và mười sáu tuổi, đều là đoàn viên của đoàn Thanh niên cứu quốc. Cả ba đứa đều muốn đi Vệ quốc quân. Khi nào Tổ quốc cần đến chúng nó, tôi sẵn sàng hiến con cho Tổ quốc. Có lẽ điều đó dễ làm cho mẹ cháu buồn, nhưng đàn bà thì bao giờ chẳng thế. Tôi cũng nên nói để ông rõ là bà nhà tôi cũng là đoàn viên phụ nữ cứu quốc. Còn tôi, thủ quỹ của Việt Minh địa phương. Cả gia đình tôi đều làm việc nước. Cả làng này đều thế. Ai cũng là Việt minh, Việt minh, Việt Nam, Việt Nam, Việt minh – Không thể có Việt Nam mà không có Việt minh&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Dân có tài nói. Ông bắt chuyện này sang chuyện khác rất thần tình. Kéo ông về câu chuyện mà tôi đặc biệt chú ý không phải là dễ. Nhưng sau đó tôi đã thành công.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có chứ, tôi còn nhớ anh Ba ấy. Chắc chắn tôi còn nhớ anh ta mặc dầu cách đây đã ba mươi năm.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi ở với ông chủ của tôi ở Xanh A–đơ–ret (Saint–Adresse), một ngoại ô của Ha–vơ–rơ, một hôm, ông chủ già dẫn về một người trẻ tuổi, gầy yếu, quần áo lôi thôi nhưng có vẻ lanh lợi. Tên anh ta là Ba. Ở nước ngoài mà gặp được một người đông hương thì lập tức người ta dễ trở thành bạn thân. Chúng tôi cũng vậy.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi ở một biệt thự có vườn hoa. Ông chủ già khi rảnh việc thì ở câu lạc bộ thành phố. Bà chủ thường đến nhà người con gái, vợ một nhân viên của công ty. Một bà nấu bếp, một người tốt, nếu anh khéo nịnh thì bà ta cho anh ăn ngon, nhưng khi bà ta cáu thì như một mụ yêu tinh. Một cô sen xinh xinh hay làm dáng, có một &#8220;bà mẹ hay ốm&#8221; – &#8220;Bà mẹ ốm&#8221; chính là một chàng thủy thủ. Để đi gặp tình nhân, chị ta lừa chúng tôi luôn và nói là đi thăm mẹ ốm. Trong nhà tất cả là sáu người.</p>
<p style="text-align:justify;">Đồ đồng đánh bóng, đồ đạc lau xong, bàn ghế sạch bụi, thế là ông chủ bà chủ bằng lòng và rất tốt, luôn mồm một điều &#8220;con&#8221; hai điều &#8220;con&#8221;. Nhưng phần lớn công việc do cô sen làm. Chị ta muốn cho chóng xong để đi gặp &#8220;bà mẹ ốm&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Vì vậy chúng tôi có rất nhiều thì giờ rảnh. Anh Ba dùng thì giờ chăm bón hoa với người làm vườn hoặc giở những tờ báo có ảnh trong tủ sách ra xem. Sau khi đến được ba ngày, anh hỏi tôi: &#8220;Anh Dân, anh có biết chữ quốc ngữ không?&#8221;. Tôi hơi thẹn nhưng trả lời thành thật: &#8220;Không, tôi không biết&#8221;. Anh Ba liền giảng giải và khuyến khích tôi học. Tôi làm theo lời anh. Anh Ba cũng thế, anh học tiếng Pháp với cô sen. Ngày nay tôi đọc được và viết được chính là nhờ anh Ba. Để trả ơn, thỉnh thoảng tôi dẫn anh Ba đi xem chiếu bóng hoặc xem xiếc.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng tôi ở với nhau được một tháng. Một buổi chiều người chủ già đi làm về, nói với anh Ba: &#8220;Có một chuyến tàu đi vòng quanh châu Phi. Không có hành khách. Chỉ có hàng hoá. Anh có muốn nhận làm bồi cho các sĩ quan trên tàu ấy không? Họ không đông lắm đâu, và đều là những người tốt, anh sẽ thấy anh không đến nỗi vất vả ở trên tàu. Đồng ý chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Anh Ba vui vẻ nhận lời. Sau tôi nói với anh: &#8220;Ba ơi, khí hậu ở châu Phi rất nóng, nóng hơn ở bên ta. Và một chiếc tàu chở hàng rất tròng trành, rất dễ làm cho anh say sóng. Đi như thế anh dại dột lắm, nhất là một thân một mình, bầu bạn không có…&#8221; Anh Ba nói với tôi: &#8220;Anh không nên nói như thế. Tôi là thanh niên, tôi khỏe, tôi chịu được khổ. Và tôi muốn đến xem các nước&#8221;. Ngày hôm sau anh Ba đáp tàu đi, anh có viết thư cho tôi hai ba lần, kể cho tôi nghe vô số chuyện, nói đến người da đen, người Ả-rập, nói đến xứ Tê–nê–ri–pho, xứ Lít–bon, đến những con vẹt… Anh cũng cho biết là người nấu bếp trên tàu cũng là một đồng hương tên là Bốn…</p>
<p style="text-align:justify;">Không để cho ông Dân nói hết câu, tôi hỏi: &#8220;Ông có biết ông Bốn ấy không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có, tôi biết. Tôi biết chắc chắn. Anh ta là một người ngớ ngẩn, có khi như là một người điên. Về già, anh ta trở nên khôn ngoan hơn. Anh ta làm việc như một con bò. Anh ta lĩnh được rất nhiều tiền. Nhưng mỗi lần tàu cập bến, anh ta tiêu xài trong hai, ba ngày thì hết sạch số tiện kiếm được trong hai ba tháng. Chả bài bạc gì. Anh ta chỉ thích đi theo gái. Anh ta xấu như con quỷ, nhưng anh ta bắt tình nhân với một cô gái nhảy… Và khi nào hết xu, chỉ nàng đuổi anh ra cửa.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Bây giờ anh ấy ở đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông đến Quỳnh Lâm và hỏi Bốn Sẹo thì ở đấy ai cũng biết. Bây giờ anh ta đã khôn ngoan hơn và được mọi người mến&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Để kết luận cuộc phỏng vấn của tôi, tôi hỏi ông Dân:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông có biết anh Ba hiện nay thế nào không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không, tôi rất tiếc là không biết&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông có muốn tôi nói cho ông biết không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Còn gì bằng nữa!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông quay lại xem, anh Ba ấy đây kìa&#8221;. Tôi vừa nói vừa chỉ chân dung Hồ Chủ tịch treo trên bàn thờ giữa những bình hoa, bình hương, đèn nến. Ông Dân quay đầu, mở to đôi mắt, há miệng gãi tai. Và ông bật lên như một cái lò xo và kêu:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hồ Chủ tịch! Hồ Chủ tịch của chúng ta! A-di-đà-phật! Nhưng làm sao anh biết? Anh nói thật đấy chứ? Ờ, ơ, lạ quá nhỉ. Hồ Chủ tịch là anh Ba ấy ngày xưa. Hay quá nhỉ! Tôi sẽ kể điều đó cho bà nhà tôi nghe, cho các cháu nghe. Chúng nó sẽ mừng biết mấy! Cha của chúng nó được quen biết Cụ Hồ ngày xưa…&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi lại tìm đến ông Bốn. Tính tình ông Bốn hoàn toàn khác với ông Dân, và cũng không giống như anh Bốn trai trẻ mà ông Dân đã nói. Đấy là một ông già hơn 60 tuổi, hiền lành. Với một giọng nhè nhẹ, ông kể lại đời mình cho tôi nghe và những mối quan hệ giữa ông với anh Ba hồi ấy. Ông nói:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Lúc còn trẻ, tôi đi vòng quanh thế giới làm nghề nấu bếp ở trên tàu. Tôi kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng tôi không gửi một xu nhỏ về cho gia đình. Tôi chạy theo một cô gái nhảy, có bao nhiêu nó nướng hết.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi đi nhiều, nhưng tôi không thấy gì, không học gì. Tôi hoàn toàn dốt đặc, không biết đọc, chẳng biết viết. Một lần đi trên một chiếc tàu nhỏ chở hàng, tôi có người bạn đồng hương trẻ tuổi, tên là Ba. Sau những giờ làm việc, anh Ba viết và đọc sách. Chính anh đã khuyên tôi học chữ quốc ngữ. Anh Ba có một lối thuyết phục người rất giỏi. Nhờ những lời khuyên bảo và sự giúp đỡ của anh Ba, tôi trở nên một người khá.</p>
<p style="text-align:justify;">Chiếc tàu nhỏ rời Ha–vơ–rơ. Đỗ lại ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, An Giê Ri, Tuy Ni Di và những cửa bể Đông châu Phi cho đến Công Gô. Đến đâu anh Ba cũng để ý xem xét. Mỗi lần tàu cập bến, thế nào anh Ba cũng kiếm cách đi thăm thành phố. Khi trở về, anh có những ảnh và những hộp diêm đầy túi. Anh thích thu thập những thứ ấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Đến Đa–ca, biển nổi sóng rất dữ. Tàu không thể vào bờ. Cũng không thể thả ca–nô xuống vì sóng rất to. Để liên lạc với tàu, bọn Pháp trên bờ bắt những người da đen Pháp phải bơi ra chiếc tàu. Một, hai, ba, bốn người da đen nhảy xuống nước. Người này đến người kia, họ bị sóng biển cuốn đi.</p>
<p style="text-align:justify;">Cảnh tượng ấy mọi người coi là thường. Nhưng điều đó làm cho anh Ba hết sức cảm động, anh khóc. Ngạc nhiên, tôi hỏi tại sao? Anh Ba buồn rầu trả lời tôi:</p>
<p style="text-align:justify;">“Những người Pháp ở Pháp phần nhiều là tốt. Song những người Pháp thực dân rất hung ác, vô nhân đạo. Ở đâu chúng nó cũng thế. Ở ta, tôi cũng thấy chuyện như thế xảy ra ở Phan Rang. Bọn Pháp cười sặc sụa trong khi đồng bào ta chết đuối vì chúng nó. Đối với bọn thực dân, tính mạng của người thuộc địa, da vàng hay da đen cũng không đáng một xu.”</p>
<p style="text-align:justify;">Chiếc tàu của chúng tôi chở rượu ngon của Boóc–đô và An–giê–ri cho những thuộc địa khác. Tất cả mọi người trên tàu dùng rượu đó. Vì rượu rất nhiều. Tôi đã trông thấy nhiều thủy thủ say rượu suốt chuyến tàu. Chỉ cần dùi một lỗ nhỏ vào thùng rượu, ấn một ống cao su nhỏ vào đấy, hút thật mạnh để đầu ống kia vào một cái chai. Và như thế tha hồ mà uống. Nhưng anh Ba không bao giờ uống rượu và khuyên tôi không nên làm như thế.</p>
<p style="text-align:justify;">Anh Ba rất tốt với mọi người và không bao giờ cãi cọ với ai. Nhưng anh Ba hơi khác thường. Mỗi ngày, anh dậy thật sớm để xem mặt trời mọc. Và trong những đêm trăng, anh hầu như không ngủ, anh đi đi lại lại trên tàu, ngắm trời ngắm bể. Chúng tôi đậu lại ở Tê–nê–rít–pho vào lúc hoàng hôn, biển lặng sóng, hòn đảo giống như một cái chụp đèn khổng lồ để trên mặt biển, phía trên lóng lánh, phía dưới xanh xanh. Chỉ có thế thôi, mà anh Ba ngây người. Anh nhắc đi nhắc lại: &#8220;Bốn, anh nhìn kìa! Đẹp quá! Hùng vĩ quá!&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Đến lúc trở về Ha–vơ–rơ, nhớ lời khuyên của anh Ba, tôi không đến thăm cô gái nhảy nữa. Tôi còn đi một vài chuyến, dành được ít tiền thì tôi trở về nước, mở một cửa hàng nhỏ, và lấy vợ. Nghĩ đến tình bạn giữa chúng tôi, tôi đã đặt tên cho đứa con đầu lòng của tôi là Ba, điều đó làm cho những người chung quanh lấy làm lạ. Việc đó cách đây đã ba mươi năm. Ngày giờ đi chóng quá.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Bốn ngừng lại. Tôi hỏi tiếp:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thế còng ông bạn Ba của ông, sau đấy đi đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ba cũng rời chiếc tàu, nói là đi Anh&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tại sao đi Anh?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ba nói để học tiếng Anh&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Thế ông có được tin tức của anh Ba không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có, hai ba lần gì đấy, anh Ba kể cho tôi nghe đã gặp ở Luân Đôn một người đồng hương tên là Nam&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông có biết ông Nam không?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Có, hầu hết chúng tôi biết nhau, vì chúng tôi đều ở cả trong tổ chức&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tổ chức gì?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trước kia là một hội kín, nhưng từ khi nước ta độc lập thì công khai. Chính là công đoàn hải ngoại&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Và từ bấy đến nay, anh Ba ấy không viết thư cho ông sao?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Rất tiếc là không. Vài năm sau, nghĩa là sau đại chiến Thứ nhất, thỉnh thoảng một ông bạn lại đến nhà tôi đem theo một gói to tướng sách báo và nói với tôi: &#8220;Ông Ba nhờ ông giữ hộ những thứ này, trong vài ngày một người bạn tên là X. Sẽ đến lấy&#8221;. Cứ thế kéo dài trong mấy năm. Nhưng từ khi cửa hàng của tôi bị người Pháp khám xét thì không thấy anh Ba gửi nữa. Được gặp anh Ba, thì nếu mất nửa gia tài, tôi cũng vui lòng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Thanh, thư ký công đoàn thủy thủ Vinh, giới thiệu tôi với ông Nam. Sau khi chào hỏi, tôi đi ngay vào câu chuyện về anh Ba.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nam là một người làm bánh rán có tiếng trong thành phố. Ông ta ở trong Ban Chấp hành Công đoàn cứu quốc hải ngoại. Ông có năm người con trai, hai người đi bộ đội và hai người vào tự vệ; người con thứ năm học ở trường đại học Hà Nội; cô Nam, con gái trẻ đẹp 18 xuân xanh và con út của ông bà Nam làm cứu thương.</p>
<p style="text-align:justify;">Ông Nam kể:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trước tôi làm việc ở tiệm ăn Các–lơ–tông, một tiệm sang có tiếng ở Luân Đôn. Người làm bếp độ trăm người đủ các hạng. Có cả người Pháp, người Anh, người Đức, người Nga, người châu Á và tôi người Việt Nam. Chính ông Ét-cốp-phi-e, ông vua đầu bếp, được huân chương danh dự, điều khiển nhà bếp. Về ông Ét-cốt-phi-e, có một chuyện đáng kể lại: Tài nấu bếp của ông ta, thế giới đều biết. Những chủ quán lớn nhất trên thế giới trả tiền rất nhiều để mời ông ta làm chủ bếp. Khi có những yến tiệc lớn, người ta mời ông đến làm thức ăn và điều khiển nhà bếp. Lần vua Đức sang thăm Luân Đôn, vua Anh mời ông Ét-cốt-phi-e phụ trách bữa tiệc. Và tất nhiên với một số lương rất hậu. Ông già Ét-cốt-phi-e kiêu hãnh trả lời: &#8220;Tôi là người Pháp. Tôi không nấu cho kẻ thù của dân tộc tôi&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Vâng, bây giờ chúng ta nói chuyện anh Ba. Vào khoảng một năm trước đại chiến, một hôm, tôi gặp ở phòng lau chùi thìa, nĩa, một người Á đông trẻ tuổi. Tôi không để ý đến anh ấy vì tôi tưởng anh ấy là người Trung Quốc. Đến ngày thứ ba, chính anh ấy đến nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt Nam. Cố nhiên tôi rất sung sướng được gặp một người đồng hương. Từ ngày ấy, chúng tôi trở nên đôi bạn thân.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ai đưa anh đến đây, đến nước Anh?&#8221; – Tôi hỏi anh Ba.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi đến đây một mình để học tiếng Anh&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hay đấy, nhưng tiếng Anh rất khó học. Đã hai năm tôi ở thành phố này mà không biết hơn, ngoài hai chữ Yes và No (vâng và không).&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Phải học chứ. Chúng ta sẽ cùng nhau học.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Trước khi đến đây, anh làm ở đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Hôm thứ nhất, tôi nhận việc cào tuyết trong một trường học. Một công việc rất mệt nhọc. Mình mẩy tôi đẫm mồ hôi mà tay chân thì rét cóng. Và cuốc được đống tuyết cũng rất khó khăn vì tuyết trơn. Sau tám giờ làm công việc này, tôi mệt lử và đói bụng. Tôi đành phải bỏ việc. Ông hiệu trưởng là một người tốt. Ông ấy trả cho tôi cả ngày làm việc sáu đồng và vừa nói vừa cười: &#8220;Chính thế, công việc này quá sức anh&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Hai ngày sau tôi tìm được một việc khác. Lần này thì phải đốt lò. Từ năm giờ sáng, một người nữa với tôi chui xuống hầm để nhóm lửa. Suốt ngày chúng tôi đổ than thay than trong lò. Ở đây thật đáng sợ. Luôn luôn ở trong cảnh tranh tối tranh sáng. Tôi không biết người ta làm cái gì ở tầng trên, vì không bao giờ tôi lên đấy. Người bạn tôi là một người âm thầm, có lẽ anh ta câm. Suốt hai ngày làm việc, anh ta không hề nói một tiếng. Anh vừa làm việc vừa hút thuốc. Khi nào anh ta cần tôi làm việcviệc thì anh ta ra hiệu. Nhưng không nói một tiếng. Trong hầm hết sức nóng, ngoài trời hết sức rét, và không có đủ quần áo, tôi luôn bị cảm. Vì vậy, tôi nghỉ việc luôn hai tuần lễ. Với số tiền để dành, tôi trả tiền phòng, tiền bơ và bánh mì, và sáu bài học chữ Anh. Khi chỉ còn sáu hào nữa, tôi đến sở tìm việc ở Sô–hô, và người ta đưa tôi đến đây&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Công việc làm từ tám giờ đến mười hai giờ và chiều từ năm giờ đến mười giờ. Hàng ngày, buổi sáng sớm và buổi chiều, anh Ba ngồi trong vườn hoa Hay–đơ (Hyde), tay cầm một quyển sách và một cái bút chì. Hàng tuần vào ngày nghỉ, anh đi học tiếng Anh với một giáo sư người Ý. Ba thường khuyên tôi nên học như Ba, nhưng tôi hết sức lười, bây giờ tôi mới tiếc.</p>
<p style="text-align:justify;">Mỗi ngày có một người dọn dẹp đồ đạc. Những người phục vụ, sau khi dọn chỗ khách ăn, phải dọn bát đĩa bỏ tất cả chén bát và thức ăn lẫn lộn vào trong một cái thang điện đưa xuống bếp. Lúc bấy giờ người dọn dẹp phải để đồ đạc riêng một bên, bát đĩa để riêng một bên để người ta đem đi rửa. Khi đến lượt anh Ba, anh làm rất cẩn thận. Đáng lẽ vứt thức ăn thừa vào một cái thùng, đôi khi còn cả phần tư con gà, những miếng bít-tết to tướng v.v. thì anh giữ gìn sạch sẽ và đưa lại cho nhà bếp. Chú ý đến việc này, ông già Ét-cốp–phi–e hỏi anh: &#8220;Tại sao anh không quẳng thức ăn thừa vào thùng, như những người kia?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không nên vứt đi. Ông có thể cho người nghèo những thứ ấy.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Ông bạn trẻ của tôi ơi, anh nghe tôi.” Ông Ét-cốt–phi–e vừa nói vừa cười và có vẻ bằng lòng. “Tạm thời anh hãy gác ý nghĩ cách mạng của anh lại một bên, và tôi sẽ dạy cho anh cách làm bếp. Làm ngon và anh sẽ được nhiều tiền. Anh bằng lòng chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Và ông Ét-cốt–phi–e không để cho anh Ba phải rửa bát nữa mà đưa anh vào chỗ làm bánh, với một số lương cao hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Thật là một việc lớn xảy ra trong nhà bếp, vì chính là lần đầu tiên mà ông &#8220;vua bếp&#8221; làm như thế.<br />
Anh Ba rất giàu tình cảm. Một hôm tôi gặp anh cầm tờ báo và chảy nước mắt. Tôi hỏi anh vì sao buồn thế. Anh đưa cho tôi tờ báo và giải thích: &#8220;Anh xem đây. Đây là tin tức ông thị trưởng Coóc (Cook), một nhà đại ái quốc Ailen. Ông ta bị bắt và bị người Anh bỏ tù. Ông ta tuyệt thực. Không những ông không ăn uống, mà còn không nói năng, không cử động nữa. Ông nằm nghiêng một phía im lìm như thế hơn bốn mươi ngày. Da thịt và áo quần phía ấy thối hết. Và ông chết, chết vì tổ quốc. Can đảm biết bao! Dũng cảm biết bao! Một dân tộc có những người như ông Coóc sẽ không bao giờ đầu hàng.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta cũng thế, chúng ta có những người cản đảm như ông thị trưởng Coóc. Anh có biết chuyện cụ Tống Duy Tân không? Tôi kể cho anh nghe: Cụ Tống Duy Tân là một nhà đại trí thức, đấu tranh dũng cảm chống bọn xâm lược Pháp. Cụ bị bắt và nhốt vào trong một cái cũi để gửi đến Bộ Tổng tư lệnh Pháp. Ngồi trong cũi, Cụ vẫn làm thơ yêu nước. Khi hết giấy, cụ bẻ gẫy quản bút, lấy cật tre làm dao, và mổ bụng, cắt ruột tự tử. Trong những tờ giấy tìm thấy trong cũi, cuối những bài thơ, người ta còn đọc những chữ: &#8220;Thà chết còn hơn đầu hàng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi tôn kính tất cả những Tống Duy Tân. Tôi sùng kính tất cả thị trưởng Coóc. Cái chết của họ làm cho tổ quốc họ sống lại, lòng can đảm của họ bất diệt.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Thế giới đại chiến bùng nổ. Người Pháp ở Luân Đôn nhận lệnh động viên. Nhiều người khóc, nhất là những người đàn bà Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Người Đức bị bắt nhốt vào trại tập trung. Họ cũng khóc. Lính Anh bị đưa ra mặt trận, cha mẹ, vợ con họ đều khóc.</p>
<p style="text-align:justify;">Anh Ba đến nói với tôi:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Xin từ biệt anh Nam.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Anh đi đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi đi Pháp.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Không nói chơi chứ? Nước Pháp đang có chiến tranh. Anh đến Pháp làm gì?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi đi xem. Tôi sẽ viết thư cho anh.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Anh Ba bắt tay tôi, chúng tôi hôn nhau. Và cứ thế anh Ba đi, không hành lý.</p>
<p style="text-align:justify;">Chiến tranh tiếp tục. Lính Anh bị thương trở về. Cả những người lánh nạn Bỉ cũng đến. Các công việc đều đình trệ. Lôi–Gioóc (Loyd George) lật đổ At–quish (Asquish) và lên làm thủ tướng. Số người nhà bếp của chúng tôi chỉ còn lại một nửa. Đồng vàng và đồng bạc không lưu hành ở Pháp nữa. Quân Đức đã tiến đến sông Mác–nơ (Marne). Nước Pháp bị ngạt thở vì khói lửa chiến tranh. Ở Anh, các thức ăn, thức dùng đều bị Chính phủ hạn chế.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau khi rời Luân Đôn, anh Ba viết thư cho tôi.</p>
<p style="text-align:justify;">Đại ý thế này:</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Tôi đã gặp nhà ái quốc Phan Chu Trinh. Anh biết không? Ông bị án tử hình. Nhờ hội Nhân quyền và ông Giô–rét (Jaurès) can thiệp, ông Phan được thả và sang Pa–ri. Tôi cũng gặp luật sư Phan Văn Trường và những người khác. Tôi nói với họ: Trong khi vua Duy Tân nổi dậy ở Huế, nhân dân Thái Nguyên và nhiều nơi khác khởi nghĩa, thì chúng ta phải làm gì chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Từ ngày ấy. Tôi không biết gì về anh Ba nữa.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc phỏng vấn của tôi đến đây là hết, và cũng từ đó bắt đầu khó khăn cho chúng tôi. Chúng tôi không biết hỏi vào đâu. Không ai biết sau này anh Ba làm gì.</p>
<p style="text-align:right;"><strong><em>(Hết phần 1, mời xem tiếp phần 2)</em></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/920/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/920/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=920&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/10/15/nhungmauchuyen1_trandantien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chủ tịch Hồ Chí Minh hình ảnh dân tộc</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/23/pvdong/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/23/pvdong/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 23 Sep 2010 09:26:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>
		<category><![CDATA[Danh nhân văn hóa Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Chủ tịch Hồ Chí Minh hình ảnh dân tộc]]></category>
		<category><![CDATA[Phạm Văn Đồng]]></category>
		<category><![CDATA[the image of the nation]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=918</guid>
		<description><![CDATA[PHẠM VĂN ĐỒNG Hồ Chủ tịch là người cha già của dân tộc Việt Nam. Ngót ba mươi năm bôn ba bốn phương trời, Người vẫn giữ thuần túy phong độ, ngôn ngữ, tính tình của một người Việt Nam. Ngôn ngữ của Người phong phú, ý nhị như ngôn ngữ dân quê Việt Nam; [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=918&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>PHẠM VĂN ĐỒNG</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Hồ Chủ tịch là người cha già của dân tộc Việt Nam. Ngót ba mươi năm bôn ba bốn phương trời, Người vẫn giữ thuần túy phong độ, ngôn ngữ, tính tình của một người Việt Nam. Ngôn ngữ của Người phong phú, ý nhị như ngôn ngữ dân quê Việt Nam; Người khéo dùng tục ngữ, hay nói ví, thường có lối châm biếm kín đáo và thú vị. Làm thơ, Người thích lối ca dao vì ca dao là Việt Nam cũng như núi Trường Sơn, hồ Hoàn Kiếm hay Đồng Tháp Mười vậy. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Mấy mươi năm xa cách quê hương, Người không quên mùi vị những thức ăn đặc biệt Việt Nam như cà muối, dưa chua, tương ớt, và ngày thường bây giờ, Người vẫn ưa thích những thứ ấy. Ngay sau khi về nước, gặp Tết, Người không quên mừng tuổi đồng bào hàng xóm và quà bánh cho trẻ em, tuy chỉ có mấy đồng xu, nhưng cũng bọc giấy hồng đơn cẩn thận, tươm tất. Bình sinh như thế, đứng địa vị Chủ tịch Chính phủ kháng chiến kêu gọi quốc dân, Người dùng những lời nói thống thiết đi sâu vào tâm hồn Việt Nam: &#8220;Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước thì thương nhau cùng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Lối ăn ở của Hồ Chủ tịch giản dị như thế nào, chúng ta đã từng biết. Lúc ở chiến khu, Người sống chung với anh em trong một cơ quan, làm việc, học tập, ăn ở, sinh hoạt nhất nhất như anh em. Kể ra, Người có chỗ được biệt đãi: đó là bát nước cơm mà anh Lộc, đồng chí cấp dưỡng lành nghề và thân mến của chúng tôi lúc bấy giờ, bao giờ cũng để dành riêng cho Người, từ biên giới Cao Bằng cho đến Tân Trào, trước khi về Hà Nội. ở Hà Nội, Chủ tịch Chính phủ có phòng làm việc, phòng tiếp khách, nhiều khi chủ tọa những bữa tiệc long trọng, nhưng bình thường ngày hai bữa, Chủ tịch Chính phủ cùng nhân viên đều ăn chung. Nhiều lần, vì đến quá trễ, thức ăn không còn gì, Hồ Chủ tịch vẫn vui cười ăn đủ mấy bát cơm như thường lệ.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-918"></span>Người vẫn thích đi bộ, tắm sông, hút thuốc lá và thỉnh thoảng uống một ly rượu thuốc trong bữa cơm. Trước đây, Người đi bộ một ngày 50 cây số là thường và có thể đi như thế ngày nọ qua ngày kia. Lúc ở Côn Minh, sáng nào Người cũng đi bộ một vòng quanh thành phố. ở Liễu Châu, mùa đông, một hôm tướng Trương Phát Khuê đi ngựa dạo buổi sớm gặp Người tắm trên sông, Trương tướng quân lấy làm lạ một người phương Nam châu á chịu rét giỏi đến thế. ở Cao Bằng, có lúc cơ quan đóng tại một cái suối lớn vừa ở trong hang đá chảy ra, nước trong xanh biếc dưới bóng mát của rừng cây, Hồ Chủ tịch suốt ngày làm việc ở đó với cái máy chữ &#8220;Hét-mét&#8221; luôn đi theo Người từ năm 1938 đến khi về Hà Nội.</p>
<p style="text-align:justify;">Ở rừng, Hồ Chủ tịch chủ trương tránh ăn no, không ngủ trưa và hoạt động thân thể, buổi sáng thể dục, buổi chiều làm vườn, lúc cần đi vác củi cho đồng bào. Trong suốt thời gian ở thượng du Bắc Bộ trước cuộc khởi nghĩa, nhiều ngày Người luôn tay nắn một hòn đá tròn bầu dục, cốt để luyện gân tay và hoạt động cơ thể.</p>
<p style="text-align:justify;">Người ít ưa dùng thuốc, chỉ lúc nào sức cơ thể chống không nổi bệnh thì mới dùng. ở Hà Nội, bác sĩ Tùng, bác sĩ Cẩn chuyên lo sức khỏe của Người, nhưng không mấy khi Người phiền đến. ở Pháp, anh em buộc bác sĩ Cưu ở bên cạnh Người, nhưng rồi bác sĩ làm việc văn phòng nhiều hơn việc thầy thuốc. Sinh hoạt chiến khu thường cực lắm. Có lần suốt mấy tháng mùa mưa, Hồ Chủ tịch ở trong một cái hang chật hẹp, ẩm thấp, ban đêm sâu bọ ở ngoài tràn vào.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc ấy vì cơ sở quần chúng kém, nên dẫu ẩn nấp trong hang cùng mà cũng không yên, thường vẫn phải chạy &#8220;cảnh báo&#8221;. Hễ có &#8220;cảnh báo&#8221; là phải mang hết đồ đạc chạy lánh đến một chỗ an toàn hơn. Lúc ấy Hồ Chủ tịch yếu, nhưng bất kỳ đêm ngày, hễ có tin địch là mấy phút sau Người đã sẵn sàng trước anh em, tay sách máy chữ. Lúc đến Pháp, ngay hôm gặp đầu tiên, lối ăn ở giản dị của Hồ Chủ tịch làm cho kiều bào rất cảm động. Hôm ấy, tại Bi-a-rít, đại biểu kiều bào đến thăm người, hồi hộp và sung sướng. Khách đông, phòng khách không đủ ghế ngồi, giản dị Hồ Chủ tịch ngồi xuống sàn và mời mọi người ngồi thế nói chuyện. Đây không phải vị Chủ tịch Chính phủ, đây là Cha già của dân tộc ân cần và thân mật hỏi thăm đàn con bao năm lưu lạc ở quê người.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch, người giản dị ấy, cũng là người lịch sự một cách thanh tao cao quý và mọi người ngoại quốc đều có dịp tiếp chuyện Người đều ca ngợi cái phong độ thanh tao cao quý mà họ cho là đặc sắc của người phương Đông. ở chiến khu, trong cơ quan, Hồ Chủ tịch thường mặc một bộ đồ xanh, chân đi đất; về Hà Nội, Người mặc một bộ đồ Ka-ki chân đi giày vải. Nhưng khi sang Pháp thì Người mang giày da và mặc một bộ đồ nỉ, cổ cứng. ở Paris, có ngày Hồ Chủ tịch tiếp luôn ba bữa cơm khách, bữa sáng với bạn thân, bữa trưa với khách thường, bữa tối với khách đặc biệt, mỗi bữa có khi kéo dài 3 tiếng đồng hồ, nhưng Hồ Chủ tịch thủy chung vẫn ân cần niềm nở.</p>
<p style="text-align:justify;">Đời sống của Hồ chủ tịch là một đời sống khắc khổ, cần lao và tranh đấu. Người lãnh tụ của một dân tộc mất nước không thể có một đời sống khác. Phải khắc khổ, cần lao và tranh đấu để mưu cầu hạnh phúc ngày mai. Có người e đời sống nghiêm khắc ấy không còn chỗ cho tình cảm. Nhưng chính Hồ Chủ tịch thường nói: người cách mạng là người rất giàu tình cảm, và vì giàu tình cảm nên làm cách mạng. Người mà cả dân tộc tôn làm vị Cha già của mình phải có lòng thương yêu mênh mông xúc động đến tâm can của mọi người. Trong thời kỳ bí mật, phút mặc niệm chiến sĩ cách mạng là lúc Hồ Chủ tịch rơi nước mắt. Tại Quốc hội, Hồ Chủ tịch vừa khóc vừa ôm hôn anh Nguyễn Văn Tạo sau khi anh đọc một bài diễn văn thống thiết về Nam Bộ.</p>
<p style="text-align:justify;">Người xưa nói: Có việc phải lo, lo trước thiên hạ, có việc đáng vui, vui sau thiên hạ. Hồ Chủ tịch nói một cách giản dị và thống thiết hơn: &#8220;Một ngày đồng bào còn chịu khổ là một ngày tôi ăn không ngon, ngủ không yên&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Câu nói đó đã bộc lộ tâm trạng Người, mối tình cảm ruột thịt bao bọc trăm họ của đại gia đình Việt Nam.</p>
<p style="text-align:justify;">Đối với người giản dị và lão thực ấy, một câu nói và một việc làm và có làm thì mới nói. Giản dị và lão thực trong sự ăn ở, tính tình, trong lời nói, viết, Người cũng giản dị và lão thực trong chủ trương chính trị nữa. Dân tộc Việt Nam bây giờ muốn gì ? Muốn thống nhất, độc lập, muốn ấm no, muốn biết chữ, muốn đời sống bớt tối tăm. Cho nên Hồ Chủ tịch chủ trương: đoàn kết kháng chiến, tăng gia sản xuất, bình dân học vụ, đời sống mới. Dân tộc Việt Nam quyết tâm và mỗi ngày tiến mạnh trên con đường sống còn sau lưng Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chủ tịch thật là hiện thân của dân tộc Việt Nam và mọi người Việt Nam đều thấy mình trong Hồ Chủ tịch.</p>
<p style="text-align:justify;">Sức mạnh của Hồ Chủ tịch và sức mạnh của dân tộc Việt Nam là ở chỗ đoàn kết thống nhất ấy.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/918/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/918/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=918&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/23/pvdong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>President Ho Chi Minh, the image of the nation</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/17/pvd/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/17/pvd/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 17 Sep 2010 16:50:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[ENGLISH]]></category>
		<category><![CDATA[Pham Van Dong]]></category>
		<category><![CDATA[President Ho Chi Minh]]></category>
		<category><![CDATA[the image of the nation]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=886</guid>
		<description><![CDATA[PHAM VAN DONG In daily life, President Ho is a very simple and honest man. A great man, a really great man is always simple and honest. A mannered man always lacks capability; his play acting is for deceiving people and future generations. King Nghieu, King Thuan, Jesus Christ were simple and honest men. Lenin, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=886&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>PHAM VAN DONG<br />
</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>In daily life, President Ho is a very simple and honest man. A great man, a really great man is always simple and honest. A mannered man always lacks capability; his play acting is for deceiving people and future generations. King Nghieu, King Thuan, Jesus Christ were simple and honest men. Lenin, Sun Yat Sen and Mahatma Gandhi were also simple and honest men. So are great scientists and great writers. On the contrary, Hitler was a perfidious man. Besides Hitler, Mussolini was but a clown. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Looking at some photos of President Ho, some persons say that his eyes have two pupils each and believe that because of that he is a genie. How can there be such an incredible story! President Ho&#8217;s eyes are like those of other men but they can see much more clearly than those of other men. The President knows how to look at things; he can see what other men cannot see: present and future things, great and small things.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho is a Vietnamese, more Vietnamese than any other Vietnamese. After nearly thirty years of travelling to all parts of the world, he still preserves the manner, the language, the sentiments of a Vietnamese. His language is rich and witty like that of a Vietnamese peasant; he makes good use of proverbs and likes comparisons. He composes poetry generally in the form of folk songs because folk songs are specifically Vietnamese in the same way that the Truong Son Range, the Restored Sword Lake, the Dong Thap Muoi (the Plain of Reeds) are specifically Vietnamese (1). Having lived tens of years far from his native land, he does not forget the smell and taste of Vietnamese particular foods such as pickled aubergines, pickled vegetables, soya bean sauce with chilly that he ate daily. After his return to the country, on New Year&#8217;s Day, he does not forget to make congratulations to his neighbours (2) and to give presents (sweets and cakes) to children.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-886"></span>The cost is only a few cents but the gift is carefully and neatly wrapped in rose paper. That is his way of living. As Chairman of the resistance government, when he calls on the people, his words are moving and impressive to Vietnamese minds and hearts: &#8220;The ancestral tablets should be covered with red brocade; People of the same country should love one another.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">We know how simple is the way of life of President Ho. In the Resistance Zone (3), he lived with the personnel of his office; he worked and studied like other persons. At moments of food shortage or inclement weather, food rations were a little reduced and he gladly shared the difficulties with others. However he had one privilege: Loc, our dear, skilled cook, always reserved a bowl of rice water for him at each meal, from the border in Cao Bang to Tan Trao, before going down to Hanoi. In Hanoi, the President had his working office and his reception room and often he hosted grand banquets but normally he took the two meals of each day with his staff.</p>
<p style="text-align:justify;">He likes walking, bathing in a river, smoking cigarettes, and sometimes taking a cup of medicinal liquor at meals. Previously, he could easily cover 50 kilometres a day. When in Kunming (4), he made a tour around the city every morning. When in Liuzhou (5), on a winter morning, general Truong Phat Khue riding on horse back saw him bathing in the river and was amazed that a Man of south-east Asia could put up with such cold. In Cao Bang (6), his office is arranged in a cave. A large stream of limpid water flows from the cave, in the shade of forest trees. President Ho works all day on the bank of the stream with his typewriter &#8216;Hermes Baby,&#8217; which he has always used since 1938, even after his return to Hanoi.</p>
<p style="text-align:justify;">Living in the mountain and forest region, President Ho never eats his fill, never has siesta. In the morning, he does physical exercises, in the afternoon he gardens; when necessary he goes to fetch firewood for the villagers. Throughout the time of his living in the high region of Bac Bo before the August 1945 Revolution, he frequently held an ovoid stone firmly to strengthen the sinew of his hands. He seldom uses medicine, except when he cannot overcome illness. In Hanoi, Dr (Ton That) Tung and Dr Can looked after his health, but he rarely bothered them. When in France, Dr Cuu was requested to live with him, but later Cuu did more office work than physician&#8217;s labour. Living conditions in the resistance base are very hard. One year, the rainy season lasts several months, and President Ho inhabits a narrow and humid cave into which insects swarm at night. At the time, popular bases are still weak, therefore though his refuge is a cave, safety is still precarious and he often has to leave it and be on constant alert. At the moment of alarm, one must go to a safer place with all of one&#8217;s belongings. President Ho is not well then, but when there is warning of enemy arrival, only a few minutes later he is standing ready before his staff members, the typewriter in hand.</p>
<p style="text-align:justify;">On the very first day of his arrival in France, the simple way of living of President Ho deeply moved the Vietnamese residents. One day, in Biaritz, delegates of Vietnamese residents called on him, highly excited and happy. The visitors were numerous, there were not enough seats in the reception room. President Ho simply sat on the floor and invited everybody to do like him and talked. This attitude is not that of a president of government but that of an old father thoughtfully and familiarly inquiring about his children in foreign land, after so many years of separation.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho, though simple, is very courteous in a delicate and noble way. All foreigners who have an opportunity to talk with him praise his delicacy and noble manners, which they believe to be characteristic of Oriental people. In the resistance base or in his office, he usually wears clothes of indigo colour and keeps his food minimal. In Hanoi, he put on khaki clothes and canvas shoes. Going to France, he wore leather shoes and a woolen suit with a high collar. In Paris, he sometimes had to receive guests at mealtimes. At breakfast he met with close friends; at lunch, ordinary guests; and at dinner, special guests. Though the receptions lasted, at times, three hours, he remained hospitable and cordial throughout.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho is always lively because innately he has the optimism of those who are determined to fight and to win today and determined to bring about a fine life for the nation tomorrow. At friendly meals or tea parties with high-ranking members of the government, he is cheerful and talkative, makes poetry, and jokes. One day, when he suddenly came to a night jubilee at the Hanoi Opera House, children gathered around him. However, a moment later, he lightly walked away, and it was not known where. He likes flowers and is told that in Russia as well as in Europe and America, flowers are air-transported from remote places to adorn the daily life of big cities. However in the garden of the Presidential Palace, flowers cede more and more space to potatoes and corn. Near Kunming, there is the Xishan mountain, a famous spot of scenic beauty. One day we wanted to go and see. President Ho said: &#8220;We shall go when it is convenient; we are revolutionaries and not tourists.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s life is one of hardship, work and struggle. The leader of a nation having lost its country cannot have a different life. He must put up with hardship, work and struggle to secure happiness in the future. Some people fear that with such a severe life, there remains no place for sentiment. But President Ho often says: &#8220;A revolutionary is a very sentimental man, and because of his great sentimentality, he becomes a revolutionary.&#8221; President Ho is called the &#8220;old father of the nation.&#8221; He has deep affection and pity for the people, which moves everybody&#8217;s heart. In the period of underground activity, the minute of silence in memory of a dead revolutionary always made him cry. At the National Assembly, he shed tears and embraced Nguyen Van Tao after hearing the latter&#8217;s pathetic speech about Nam Bo (South of Vietnam).</p>
<p style="text-align:justify;">An old adage says: &#8220;When there is some subject for anxiety, we must be anxious before others; when there is enjoyment, we must enjoy after others.&#8221; President Ho expresses the idea more simply and more pathetically: &#8220;One day of my compatriots&#8217; suffering makes me lose my appetite, and unable to sleep.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">These words reveal his state of mind and his kinship feelings for all members of the great Vietnamese family.</p>
<p style="text-align:justify;">For the President, a man of simplicity and honesty, words are matched with action, and words are expressed only when action is taken. He is simple and honest in living, in character, in speech and in writing. He is also simple and honest in his political lines. What do the Vietnamese people want? They want national unification, independence, abundant life, education, and less gloomy lives. That is why President Ho&#8217;s policy is: to be united in the resistance war, to increase production, to develop popular education, and to adopt a new way of life. The Vietnamese people are determined to advance more and more energetically on the vital path behind President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho embodies the Vietnamese people and each Vietnamese finds himself in President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">The strength of President Ho and the Vietnamese people lies in this cohesion and unity.</p>
<p style="text-align:center;">********<br />
<strong>The image of the nation</strong></p>
<p style="text-align:justify;">The great cause of President Ho over the past 35 years (7) consists in leading the Vietnamese nation to cohesion and unity, in a determination to fight against the mortal enemies of the nation.</p>
<p style="text-align:justify;">The current sacred resistance war strengthens and enhances to the utmost this militant solidarity.</p>
<p style="text-align:justify;">To bring about the cohesion of the whole people is a great step in recovering the national independence of Vietnam. This is the decisive factor of the success of the current resistance war and the success of future national construction. Reviewing the history of the past 80 years when our country was lost, we see that immediately after French troops invaded our territory, our people stood up against them while the royal Court surrendered to them. The King surrendered to the aggressors to serve them but the people continued to fight by every means as strongly as they could wherever they were strong enough. There was no one-mindedness in the country and among the people; even in the ranks of the resistance there was no one-mindedness. This situation prevailed during the period of the royalists&#8217; resistance, before the 1914-1918 imperialist war. When President Ho began his activities and started to lead the Vietnamese revolutionary movement, he strove to unite and organise the popular forces for fighting. Gradually he managed to unite and to organise all the people to win victory.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho has succeeded in this great work because he symbolises Vietnam and the Vietnamese people.</p>
<p style="text-align:justify;">The highest aspiration of the people, is his aspiration, the rationale of his life, and the motivation of his activities. His lines and policies are aimed at realising that aspiration: securing independence for the country, and freedom and happiness for the people. These lines and policies have won the people&#8217;s full support and confidence. President Ho&#8217;s prestige primarily lies in this fact: The relationship between President Ho and the Vietnamese people is, however, closer and warmer: it is a sentimental relation composed of the mutual affection and love between him and his people.</p>
<p style="text-align:justify;">Like other countries in the world, Vietnam has rich and poor, different political parties, religions, and ethnic groups; however in present-day Vietnam, the Vietnam of President Ho fighting for independence, there is no conflict between political parties, religions, ethnic groups, i e no internal contradictions that might be used by the enemy for divisive purposes to create an internecine war. Such achievements are obtained not only because President Ho&#8217;s lines and policies meet national aspirations and his path is the only one vital for the nation to face the danger of being destroyed. These achievements are also due to the President&#8217;s immense tolerance that wins over everyone and unites everyone for fighting.</p>
<p style="text-align:justify;">The Vietnamese masses, old and young, male and female, have great respect and love for President Ho. The intelligentsia, the national capitalists, the great personalities, and the religious dignitaries all have confidence in him. He is a very close friend of Huynh Thuc Khang (8) and the Uncle of all Vietnamese children. The people of Nam Bo call him their old father with the deepest feelings of their heart. The people of high regions in the south of Central Vietnam believe that he is very familiar and close to them, as if he remained day and night at their side to bless them.</p>
<p style="text-align:justify;">With regard to those who have gone the wrong way, his heart is broad. He advocates leniency and says we should gladly welcome them like our sons, who, because of circumstances, have gone astray. Jesus Christ said: &#8220;Meeting a repenting sinner or criminal, God is gladder than meeting ninety nine religious people&#8221;. President Ho is convinced that every Vietnamese is patriotic and wants the country to be unified and independent. We should cleverly blow on the smouldering fire to make it a blazing flame.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho not only calls for national cohesion, he constantly practises this objective. Moreover he symbolises this cohesion, he is this cohesion.</p>
<p style="text-align:justify;">Solidarity is for the purpose of struggle. President Ho unites the whole nation to mobilise all the fighting forces of the Vietnamese people, without which independence cannot be secured.</p>
<p style="text-align:justify;">The Vietnamese people have shown strong fighting spirit. Their history of eighty years of enslavement is the history of eighty years of struggle. It is a grandiose epic that will remain forever in the mind of every Vietnamese. But the more heroic and brave is the struggle, the clearer and more painful the shortcomings, such as the lack of appropriate policies, of organisation, and methods, appear. After the 1914-1918 imperialist war, under President Ho&#8217;s leadership, the struggle of the nation was gradually aimed at the right target. It became well organised and provided with good methods. Additionally, it gradually expanded through the August 1945 Revolution, until the current long-term resistance war to include the whole country and the whole people.</p>
<p style="text-align:justify;">The Vietnamese people have fought for one thousand days and are willing to fight for a long time more. For us fighting is like our daily meals. Therefore we do not find it strange that a small and weak nation, economically and culturally backward, subjected to foreign domination for eighty years, dares stand up against an imperialist power that has several times lorded over the world; and that the more it fights, the stronger it becomes and the nearer it comes to victory.</p>
<p style="text-align:justify;">Then what are the secret reasons of the success of the Vietnamese struggle?</p>
<p style="text-align:justify;">The reason is the fighting spirit of the nation that has been enhanced, trained and guided by President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">Vietnam&#8217;s present sacred resistance war sets in relief the fighting spirit of the whole nation. The central actors are the Vietnamese workers and peasants, who shoulder the lead of the resistance. Beside them are the various strata of the population with different social positions, characters, and ideologies. But they are motivated by the same spirit of sacrifice and struggle, the same confidence in the Fatherland, the government, and President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho often says: &#8220;In this resistance war, our people must use our spirit to overcome material factors, that is to say to overcome many years of suffering, difficulties and obstacles. In other words, to use pointed sticks to oppose tanks, to carry out long-term war when food is insufficient and clothes are not enough.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">This is the secret reason for the success of this marvellous war.</p>
<p style="text-align:justify;">This sacred resistance war proves President Ho&#8217;s talented leadership and the Vietnamese people&#8217;s intelligence and maturity. They can choose the best moment for advance or withdrawal, for being flexible or rigid. They can use smaller and weaker forces to oppose bigger and stronger ones. They can develop smaller and weaker forces into bigger and stronger ones. Finally, they are determined and confident in winning final victory.</p>
<p style="text-align:justify;">This resistance war is the final round of the incessant struggle between our people and the French colonialists for nearly a century now. It has mobilised the strength and spirit of our whole people; it is a marvellous achievement of President Ho and the Vietnamese people.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho can enhance the fighting capabilities of the whole people because he inherits the legacy of all the past national liberation wars. He represents Vietnam and the oppressed but indomitable Vietnamese people. His policies and political lines constitute a great river to which all small streams and rivulets flow, no matter where and when they take sources. Streams flow into rivers but they should meet rivers, otherwise they could dry up. Meeting rivers, they disappear, follow the same direction, the same current as the rivers, and are of the same colour as the sky and the land around. The struggle for national liberation of Vietnam, since King Tu Duc&#8217;s surrender to the French colonialists, has gradually become the struggle for national independence, for the people&#8217;s freedom and happiness, under the leadership of President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">In this gradual development, each portion of the path, each step taken has its significance and is a factor leading to today&#8217;s achievements. Some people say that the royalists stood for the monarchy. They called for loyalty to the King and claimed that the latter represented the country. However, since that time, the royal throne has drifted away from the current situation. Kings no longer exist. That is why President Ho calls for loyalty to the country. He keeps the word &#8216;loyalty&#8217;, just as he gives a broader meaning to the words &#8216;piety&#8217; and &#8216;devotion.&#8217; He nurtures the traditional customs of industry, thriftiness, integrity, and righteousness. He advises us to learn these fine customs and encourages us to learn the heroism of many royalist fighters, such as Nguyen Thien Thuat, Phan Dinh Phung, and Hoang Hoa Tham.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s strength is great because it is deeply rooted in the history of national revolution over the past nearly 100 years and in all the past of our nation.</p>
<p style="text-align:justify;">Austerity, hard work, and struggle are the characteristics of President Ho&#8217;s life and also the characteristics of our nation&#8217;s life throughout history. Our forefathers had great vitality and fighting spirit to be able to overcome the innumerable natural obstacles to their existence and to vanquish the enemies who trod our land under foot and massacred our people. The history of Vietnam is that of the building up of our land from the lower basin of the Red River to that of the Mekong River. It is the history of the building up of the nation through nearly one thousand years of northern domination, particularly through the Dinh, Le, Ly, Tran, Le dynasties (9) down to the disloyal Nguyen dynasty (10). Now the country is not yet solid and at peace, and our adversary is using force and perfidious manoeuvres to partition our country and to enslave our people. President Ho is the continuator of the will and cause of Trung Vuong, Tran Hung Dao, Le Loi, Quang Trung, and Phan Dinh Phung (11) in fulfilling the mission of our nation.</p>
<p style="text-align:justify;">That is why the strength of the Vietnamese people and of President Ho at present is the strength that comes from an age-old process of development. We feel that strength flares up in our mind and pushes us to combat. We listen to the call of our forefathers in the voice of President Ho: &#8220;Le Loi fought for ten years, Tran Hung Dao for five years.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho leads the national defence and construction in accordance with the development trend of Vietnam as well as with the evolutionary trend of the world.</p>
<p style="text-align:justify;">Vietnam is part of the world. Over the past two hundred years, the world has experienced a few gigantic revolutions that shook the foundations of states and societies and enabled the democratic movement to expand to the five continents. This movement is an invincible force. Following it, one will survive; opposing it, one will be led to extinction. The Vietnamese revolution, after World War I, followed the advance of this democratic movement. The current resistance war of Vietnam testifies to the close relationship between the democratic movement in Vietnam and the mighty democratic movement of the world after World War II.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho often says: &#8220;Our resistance war will be victorious because it is a just cause approved and supported by the people of the world.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Our national liberation revolution, our democratic republican system will succeed for the fundamental reason that the path of the Vietnamese people and the political lines of President Ho are in accordance with the evolutionary trend of mankind.</p>
<p style="text-align:justify;">Leading Vietnam in accordance with that evolutionary trend is the great cause of President Ho.</p>
<p style="text-align:justify;">In brief, President Ho has put to avail all the strength and talent of the Vietnamese people and applied the progressive doctrine of the civilised world to unite the entire people in the lasting resistance war for national unification and independence, for the realisation of the democratic republican regime. This is the cause pursued by President Ho, by the Vietnamese nation, and by every Vietnamese now and in the future.</p>
<p style="text-align:justify;">*********<br />
The French reactionary colonialists allege that President Ho is a communist dictator. Communism is the radiant future of mankind. But in present-day Vietnam, only lunatics stand for the immediate installation of communism, at variance with the economic and social conditions of Vietnam, and contrary to the desire of the Vietnamese people. And the allegation that President Ho is a dictator is not only an untruth but also a stupidity. In his letter to the Vietnamese youth, President Ho wrote: &#8220;Hereunder are a few ideas for you to discuss&#8221;. President Ho is democratic. He defends the interests of all Vietnamese, the human rights, the citizen&#8217;s rights and the property rights of all Vietnamese, of religious and non-religious people, and of the population of the middle and high regions.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho is democratic because the national defence and construction of Vietnam require the joint efforts of all the Vietnamese. Democracy is required to remove the yoke of colonialism, feudalism, the obsolete practices and rites of past generations, the woes of famine and illiteracy and the four qualities and three dependences (12) that shackled women. Democratisation is aimed at making all Vietnamese politically conscious, intelligent, talented and able to decide the fate of the country and their own destiny. As a result, they can use their capability to serve the country and themselves. Let us carefully listen to the appeal of President Ho: he remembers everyone: scholars, peasants, workers, traders, soldiers, the old, the young, males, females, inhabitants of the middle region, people of the high region, the religious and non-religious, combatants at the front, and villagers in rear areas. Reviewing the brilliant achievements obtained, he does not forget the contribution of anyone; calling people to carry out new tasks, he clearly assigns the tasks to everyone.</p>
<p style="text-align:justify;">For President Ho, democracy is not an arid doctrine. It is the vital sap changing the Vietnamese, the Vietnamese nation, and the Vietnamese land. Let&#8217;s read the letter addressed by painter Diep Minh Chau to &#8220;the Old Father&#8221;:</p>
<p style="text-align:justify;"><em>Respectfully to my Father,</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>For two years now, confident in you, responding to your call, I have enthusiastically joined the National Guards of War Zone VII, bringing with me my art. The August Revolution under your leadership has liberated my art. Today in the great Independence Day festivities in Nam Bo, l have listened to your Declaration of Independence; your pathetic and vigorous call, the song &#8216;Long live Ho Chi Minh,&#8217; performed by the children&#8217;s organisation of Nam Bo, have deeply moved me. I have cut my arm and with my blood of youth, I have drawn your portrait with three children representing Central, South, and North Vietnam, inclining their heads to your straggled beard. I have painted on the silk captured by our troops during the Cay Giong battle in July 1947. Seeing my bleeding, my friends hurriedly came to bandage my wound; they were concerned for me. I told them: &#8221; My blood is infused by you; it comes from my people. I am not so rash to waste it; my whole body has been already entrusted to you, my Father.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>I respectfully send my drawing in blood to you, my Father, to express my gratitude to you for having liberated my art, and to manifest that my body and soul have been imbued with the victory and the fighting spirit of the national revolution.</em></p>
<p style="text-align:justify;">In present-day Vietnam, can any one know how many Diep Minh Chau-like people there are in various branches of activity?</p>
<p style="text-align:justify;">On the celebration of the 1,000th day of resistance, the headquarters of War Zone V extolled the gallant feat of hero Ngo May in these terms: &#8220;Ngo May, 27 years old, was a member of the &#8216;determined-to-die-for-nation&#8217; troops of Regiment 120. He volunteered to carry a bomb to blast away the gate of the enemy post of Thuong An, as planned in the attack against the French garrison. The order to postpone the attack came. He regretted it and day after day he wiped the bomb, waiting for another opportunity. On December 11, 1947, in the Suoi Voi battle, he volunteered to carry the bomb to destroy an enemy tank. When the tank came, a mine was exploded. The French soldiers got out of the armored vehicle to fight with our troops. Ngo May waited for the moment when the enemy was concentrated at one place and then he jumped out with the bomb and detonated it. The enemy around him was all killed. His own body was also destroyed, and only his two legs were left. In his letter to his mother, he had written: &#8220;I shall die most happily. Mamma should not have any regret&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">In the ranks of the national guards and the militia, can any one know how many Ngo May-like persons there are?</p>
<p style="text-align:justify;">The people remaining in Hanoi before December 19, 1946, knew stories about the strange intelligence of children. In this resistance war, children have recorded many outstanding exploits. They are the generation that will build the new Vietnam in future.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho often says: &#8220;We are not afraid of the lack of men of talent. Anyone motivated by patriotism, devotion, and sacrifice can achieve great work&#8221;. If great work cannot be done, we will do small jobs, provided that we give our utmost effort in our work. Our service to the country and to President Ho are equally valuable.</p>
<p style="text-align:justify;">The patriotic emulation movement launched by President Ho in early 1948 is the most comprehensive and effective method to mobilise all the energy and intelligence of the nation for national defence and construction.</p>
<p style="text-align:justify;">A foreign journalist asked President Ho: &#8220;What party do you belong to?&#8221; He answered: &#8220;Mine is the Party of Vietnam&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">The Party of Vietnam is the Party of all of us. Any Vietnamese servant of the country and people belongs to that Party. Only those who exclude themselves from the great family of Vietnam, who are resigned to serve the enemy in undermining the government&#8217;s resistance war and national construction, are not members of that Party. If so they will have no place in present day Vietnam.</p>
<p style="text-align:center;">*********</p>
<p style="text-align:center;"><strong>To learn from President Ho</strong></p>
<p style="text-align:justify;">President Ho is the image of present-day Vietnam, and the image of the Vietnamese people in the past and the future.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho has gathered all the quintessence of the Vietnamese nation. He has also gathered the quintessence of the present-day civilised world and progressive mankind. He once lived in Russia; he studied the October Revolution and Marxism. A greater part of his activities abroad was in China. He had great sympathy for Sun Yat Sen, for the Chinese revolution and people. He understood the USA, and he often praised the national liberation revolution of the US people. He was a longstanding and sentimental friend of France and the French people, and the great French Revolution of 1789. But through President Ho, the quintessence of the world has been Vietnamised and has acquired the appearance, the manner, and the language, and even the spirit of Vietnam.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho has combined the quintessence of Vietnam and the world to lead the August 1945 Revolution and to create the democratic republican regime, wiping out thousands of years of dictatorial monarchism. Now, standing behind him, the Vietnamese people are carrying out the resistance war and national construction. A new Vietnam and new-type Vietnamese have gradually appeared amidst the flames of the struggle.</p>
<p style="text-align:justify;">Formerly, in both the East and the West, philosophers taught people &#8220;to perfect yourself, to manage your household, to rule your country, and to pacify the masses&#8221;. These philosophers not only established royal dynasties, political systems, new ideological and ethical eras, but they exerted deep influences on the evolution of mankind. President Ho reminds us of these ancient philosophers. But in the past, the scheme &#8220;to perfect yourself, to manage your family, to rule your country, and to pacify the masses&#8221; could only be partly realised only because of limited historical conditions. Now there are favorable conditions for achieving those objectives.</p>
<p style="text-align:justify;">Therefore the Vietnamese people are now learning from President Ho. What do we learn from him then?</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>To learn to be loyal to the country and devoted to the people</strong></p>
<p style="text-align:justify;">All his life, he has taught us this maxim and he will continue to do it. This duty will never end. We have been learning it, and we will continue to learn it, and the learning will never end. Because as long as Vietnam and the Vietnamese people exist, we still have to learn to be loyal to the country and devoted to the people.</p>
<p style="text-align:justify;">Loyalty to the country and devotion to the people are the roots of our activities. If the roots are solid, the tree will be solid, bearing fresh leaves and fine fruits.</p>
<p style="text-align:justify;">Loyalty to the country and devotion to the people consist in making the country independent, prosperous and powerful, and the people free and happy. We make the country independent, prosperous and powerful with a view to making the people free and happy. And only when the people are free and happy, can the country really be independent, prosperous and powerful. Now the people and country are one. President Ho has endeavoured to teach us this idea. Therefore no force and no stratagem can deviate us from our path and make us lose our way.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to be loyal to the country and devoted to the people is to learn how to carry out the resistance war and national construction, how to mobilise the force of the whole people for these purposes, how to strengthen and perfect the democratic republican regime, the citadel for opposition to foreign aggression and internal betrayal, and how to fulfill the duty of a Vietnamese citizen, no matter where, when, and what circumstances you are in.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to be loyal to the country and devoted to the people is to learn how to make sacrifices and efforts in the interests of the country and the people, as President Ho has done all his life. He has nothing for himself. The interests of the country and the people are his interests. The supreme interests of the country, the daily interests of the people are subjects of his concern, day and night. His family is the great family of Vietnam. Though he has nothing in private, he is very rich, with the prospects of glory for the country and the people. He lives with the soul of the nation; today he shares the woes and joys with the people; tomorrow, together with the people, he will sing the triumphal hymn. He is very happy and wants us to be loyal to the country and devoted to the people so as to live in happiness with all the people.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>To learn to achieve national unity</strong></p>
<p style="text-align:justify;">President Ho day after day reminds us of this objective because this is the decisive factor for the survival of the nation in this war. We have learned to recognise this objective but we have not achieved it yet. We have worked for it but our effort is not yet sufficient.</p>
<p style="text-align:justify;">Today, more than ever, we review the lesson on national unity taught by our Old Father: &#8220;Unity assures life; division brings death&#8221;, the enemy today can pin their hope only on their activity to divide and destroy us.</p>
<p style="text-align:justify;">Today we review the lesson with all our loyalty and faithfulness to the country, the people, and President Ho. We will, with all sincerity, correct our errors and overcome our shortcomings.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to unite all the people consists in integrating our personal interests into the common interests of the nation, and in being one-minded with the whole people in order to secure the common interests of the nation. It consists in sacrificing small things to secure the greater objectives, and sacrificing the transient to obtain the eternal. It consists in working for the country, which is actually working for oneself. If the country is lost, the family will disintegrate.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to unite all the people also consists in eradicating the spirit of isolation, narrow mindedness, susceptibility, prejudice, conceitedness, self-pride, pretentiousness, groundless suspicion, and unprincipled conflict. We can be very different from one another in ideology, political stance, character, as well as in social position. But we all are patriotic, and we should understand one another, be tolerant to one another, love one another, and be united.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to unite all the people also consists in prevailing over individualism and sectarianism advocating that &#8220;what pertains to me is the best, and prevailing over the attitude that in my position, my locality, my work, my branch of activity, and what is good is mine, what is bad belongs to others.&#8221; Thus conflict, friction, disharmony arise between the military, the political, and the civilian circles; they even arise within the military itself, eg between the National Guards corps and the militia; within the government, eg between the administration and the special branch; and within society, eg between Viet Minh and Lien Viet. These are manifestations of division leading to death. Vietnam is one, the Vietnamese resistance war is one; any section and any individual must submit to the whole.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn to unite all the people is to eliminate all that can divide us and to nurture all that can unite us. At the same time our individual characteristics should be maintained because they are our national assets. President Ho who unites all the Vietnamese people remains President Ho, the outstanding man. A pagoda in the shade of a century-old tree and the bell tower of a cathedral enhance the beauty of our country. Twenty million Vietnamese people, twenty million brains but only one mind.</p>
<p style="text-align:justify;">We should remember that to learn from President Ho is first and fundamentally to learn how to unite all the people.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>To learn to struggle</strong></p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s life is one of harsh struggle. He unremittingly opposes the imperialist aggressors and all forces that prevent the development of Vietnam.</p>
<p style="text-align:justify;">He says: &#8220;We had rather die than to be enslaved.&#8221; He also says: &#8220;The Vietnamese people will fight until final triumph.&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">He always recommends that we should keep our spirit firm, our mind perspicacious, and our constitution strong for struggle. He also recommends that we should avoid being now optimistic, now pessimistic, being negligent, seeking our safety only, and letting things go adrift. His spirit in struggle is to be learned: bravery, forcefulness, courage, tenacity, not to be haughty when victorious; not to despair when defeated, and determination to fight until final victory. He says: &#8220;Vietnam will be unified and independent&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">We should learn from him about the struggle against foreign aggression, famine, illiteracy and physical weakness; the devotion to the resistance war and national construction, the efforts to overcome the innumerable obstacles set by the imperialists and the feudalists, and also the struggle against what is obsolete in our own person, the errors and shortcomings that everyone has. We should also learn about the incessant struggle for building a new Vietnam and new Vietnamese.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho often says: &#8220;There is nothing easy, nor anything difficult.&#8221; That means: however easy, efforts are required to bring the work to success, and however difficult the work may be, with methods and plans, we will finally achieve it.</p>
<p style="text-align:justify;">That is a lesson on will, on determined struggle, on the high revolutionary spirit of the oppressed, a lesson on energy, courage, and resolution in any job and any circumstance, and a lesson of tenacity, perseverance, and austerity in daily life. That is also a lesson on confidence in the unlimited strength of the Vietnamese people and the world people, in the certain future victory of our glorious cause. Therefore it is the lesson on the optimism of the combatant and victor.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>To learn scientific theory and method</strong></p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s revolutionary activities give us a valuable lesson that revolution and politics are scientific, ie to be successful, a revolution or a political objective must be based on a scientific doctrine and carried our scientifically. Scientific theory and method have helped President Ho be realistic and grasp the opportunity to put forward and implement correct policies.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s genial talent and clear-sighted leadership take source in that fact.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn President Ho&#8217;s scientific theory is above all to believe in what is right, fine, and just and to believe in the strength of the developing democratic movement for realising these fine things. That is why we will win victory over the imperialists and colonialists because we are democratic and they are reactionary, our cause is just and theirs unjust, and we are good and they are bad.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn President Ho&#8217;s scientific method is to learn to work according to plans and in an organised way, no matter whether the work is important or minor, temporary or long term. We should know that when President Ho allots work to a person, the latter must have a plan of execution and discuss the plan with him. It is recommended that the plan should be realistic and conforming to the capability of the performer. &#8220;Any work should be realistic and practicable. We should begin with easy minor tasks and gradually assume more important, more difficult tasks&#8221; (President Ho&#8217;s letter to the Vietnamese youth).</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho&#8217;s scientific theory and method, in brief, are the means to carry out successfully the resistance war, to secure independence, to build the democratic republican regime, and to strengthen an independent, free, and happy Vietnam. They are also to cleverly wage guerrilla warfare, to strive for movement warfare, to increase production for self-sufficiency, to develop popular education, and to introduce a new way of living.</p>
<p style="text-align:justify;">The movement of patriotic emulation is mobilising the whole people on the path of making effort and progress. It is the movement of learning President Ho&#8217;s scientific theory and method because whoever well grasps this theory and method will succeed.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>To learn industriousness, thriftiness, integrity and righteousness</strong></p>
<p style="text-align:justify;">These four terms imply the fine qualities necessary for every Vietnamese in the cause &#8220;to perfect yourself, to manage your family, to rule your country, and to pacify the masses&#8221;. They represent disinterestedness and complete respect for public property and work.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn these qualities is the duty of government officials and workers in popular organisations. It is also the duty of all Vietnamese citizens.</p>
<p style="text-align:justify;">We should learn President Ho&#8217;s industriousness and thriftiness because our country is poor and at war. All of us have to work hard to obtain our bowl of rice. We may produce a full bowl but we should only eat half of it.</p>
<p style="text-align:justify;">We should learn President Ho&#8217;s integrity and righteousness because these qualities are the foundations of our community life. We should be honest and righteous in our attitude and action with regard to money and our duty, with regard to our neighbours and village fellows and to our compatriots.</p>
<p style="text-align:justify;">Industriousness, thriftiness, integrity and righteousness are the characteristics of a prosperous society. Their contraries are the characteristics of a declining society. In Vietnam today, which is being at war and under construction, laziness, wastefulness, dishonesty, and unrighteousness are adversities that are not allowed to exist and to be tolerated by the Vietnamese people. Nevertheless, this impermissible behaviour is still seen in a number of persons, branches of activity, and cities.</p>
<p style="text-align:justify;">Therefore, to be industrious, thrifty, honest, and righteous consist in eradicating wastefulness, bribery, embezzlement, gambling, and speculation, hoarding, black marketing, and smuggling. All that is bad and obsolete should be eliminated, and at the same time, all that is useful and profitable to the people and the State should be encouraged.</p>
<p style="text-align:justify;">To learn from President Ho is to learn to be loyal to the country and devoted to the people, to realise national cohesion, to struggle, to apply scientific theory and method, and to be industrious, thrifty, honest, and righteous. Other lessons of his are to learn his political lines, to learn from his leadership of the national liberation revolution over the past 30 years; to learn to make our eyes shrewd, capable of understanding the situation of each moment, and grasping all of its aspects, to learn to see the forest and each tree; to know oneself and to know others, to avoid shortsightedness and subjectivity, and thereby to act at the opportune moment and to adopt a correct policy; and to learn his way of writing and speaking. Generally, his speech contains few words but is rich in meaning; his written sentences are simple and brief, but his ideas are rich, easy to understand, to remember, and to practice. His letters, his interviews, and his calls constitute a storehouse of instructions that we should frequently refer to for action. To learn from the President is also to learn his way of treating human beings and solving affairs, of persuading men by reason and moving men by kindheartedness, and of laying regulations through his own actions. To learn from President Ho: How can we exhaustively learn from him! Therefore, finally we learn his method of learning: to learn while working, to work for the purpose of learning, to learn for the purpose of working, to learn through books and through practise, to learn the experience of others, and particularly to learn from the masses, the teachers of all of us.</p>
<p style="text-align:justify;">However, to learn from President Ho is not difficult. Any Vietnamese knows what kind of man the President is, what he always says, and what he does all his life. The simple common man understands President Ho more easily than others. So all Vietnamese can learn from him. Moreover, he gives lessons to each group of people separately: the old, the young, the rich, the poor, the military men at the front, the villagers in the rear, the government servants, writers, artists, people having left the cities for war evacuation reason, the people in enemy-occupied regions, and Vietnamese residents abroad.</p>
<p style="text-align:justify;">In fact, to learn from President Ho is very easy, because what he teaches us is already found in our heart and mind. Thinking it over, we can recall that we have learned from our forefathers the concepts of loyalty to the country and devotion to the people; solidarity in struggle; and industriousness, thriftiness, integrity, and righteousness. Reflecting, we shall better understand President Ho and the practicing of his teachings will be no longer difficult.</p>
<p style="text-align:justify;">President Ho is the image of the Vietnamese people. His stature is that of the nation, but he lowers himself to suit the stature of any Vietnamese and raises any Vietnamese to his stature.</p>
<p style="text-align:justify;">Lo! President Ho is stretching his arm to raise us up, let us heave our bodies up!</p>
<p style="text-align:right;"><strong>Ho Chi Minh Thought Will Light Our Path Forever<br />
(The Gioi Publishers)</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><em>* Excerpt from Pham Van Dong&#8217;s book &#8216;Our Fatherland, Our People, Our Cause and the Artist,&#8217; written in 1948. Literary Publishing House, 1983, Hanoi (Fifth edition).<br />
** Pham Van Dong (1906-2000), Prime Minister of the Democratic Republic of Vietnam from 1955 to 1996. He lived and worked beside President Ho Chi Minh for 30 years from 1940 to 1969.<br />
(1) Names of places commonly known and beloved by the Vietnamese.<br />
(2) Vietnamese custom commonly observed at the beginning of the lunar new year.<br />
(3) Before the August 1945 Revolution. When the anti-French resistance war broke out in late 1946, Ho Chi Minh and the government came back to the Resistance Zone and stayed here to lead the resistance until its victory in 1954. This article was written during this period.<br />
(4) and (5) Names of places in China.<br />
(6) Northern border province of Vietnam adjoining China, a base of the resistance.<br />
(7) Ho Chi Minh left Vietnam to seek a way for national salvation in 1911.<br />
(8) Huynh Thuc Khang (1876-1947) is a patriotic scholar. After the August 1945 Revolution, he was invited by President Ho Chi Minh to be Minister of Home Affairs. Then he became Vice President of the Democratic Republic of Vietnam. In 1946 he was acting President of the State when Ha Chi Minh had gone to France for negotiations.<br />
(9) The feudal dynasties of Vietnam from the 10th to the 19th centuries.<br />
(10) The last feudal dynasty of Vietnam (1802-1945).<br />
(11) Names of national heroes of Vietnam.<br />
(12) A woman&#8217;s qualities are reflected in her work (cong), appearance (dung), language (ngon), and virtue (hanh). Her dependence or obedience consists in the fact that at home, when unmarried, she must obey her father; married she must obey her husband; when the husband dies, she must obey her son.</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/886/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/886/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=886&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/17/pvd/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>UNESCO đã vinh danh Chủ tịch Hồ Chí Minh như thế nào?</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/06/pck/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/06/pck/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 21:06:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Danh nhân văn hóa Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh trong trái tim nhân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Bảo tàng Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Nghị quyết UNESCO về Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Phạm Công Khái]]></category>
		<category><![CDATA[unesco]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=874</guid>
		<description><![CDATA[PHẠM CÔNG KHÁI (Bảo tàng Hồ Chí Minh) Bảo tàng Hồ Chí Minh đã tìm được văn bản gốc Nghị quyết của UNESCO về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khóa họp Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24 tại Paris (20/10 &#8211; 20/11/1987) đã thông qua Nghị quyết [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=874&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>PHẠM CÔNG KHÁI (Bảo tàng Hồ Chí Minh)</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Bảo tàng Hồ Chí Minh đã tìm được văn bản gốc Nghị quyết của UNESCO về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Khóa họp Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24 tại Paris (20/10 &#8211; 20/11/1987) đã thông qua Nghị quyết 24C/18.65 về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh với tư cách là &#8220;Anh hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam&#8221;, vào năm 1990.</p>
<p style="text-align:justify;">Nghị quyết quan trọng này khẳng định những đóng góp quan trọng và nhiều mặt của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã, góp phần quan trọng vào việc tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc…</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-874"></span>Trong Nghị quyết, Đại hội đồng UNESCO cũng khuyến nghị các nước thành viên &#8220;cùng tham gia kỷ niệm 100 năm Ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, bằng việc tổ chức các hoạt động cụ thể để tưởng niệm Người, qua đó làm cho mọi người hiểu rõ tầm vóc vĩ đại của những tư tưởng và những cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của Người&#8221;, đồng thời đề nghị ông Tổng giám đốc UNESCO &#8220;triển khai các biện pháp thích hợp để kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh và hỗ trợ các hoạt động kỷ niệm được tổ chức nhân dịp này, đặc biệt là những hoạt động sẽ diễn ra ở Việt Nam&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là văn kiện quan trọng của một tổ chức quốc tế lớn thuộc Liên hợp quốc, ghi nhận những đóng góp to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội; là niềm tự hào chung của dân tộc Việt Nam và của cả bầu bạn quốc tế.</p>
<p style="text-align:justify;">Ý nghĩa lớn lao là thế, vậy mà, hơn hai mươi năm qua kể từ ngày Nghị quyết được thông qua, hầu hết chúng ta mới chỉ được biết đến nội dung của văn kiện này qua bản dịch tiếng Việt đăng trên một số sách, báo, tạp chí, website…</p>
<p style="text-align:justify;">Đã có không ít những câu hỏi, nhiều bạn đọc và khách tham quan Bảo tàng Hồ Chí Minh mong muốn được nhìn thấy &#8220;văn bản gốc&#8221; của Nghị quyết quan trọng này.</p>
<p style="text-align:justify;">Thời gian qua, Bảo tàng Hồ Chí Minh đã tìm được văn bản gốc Nghị quyết của UNESCO về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là &#8220;Tập biên bản của Đại hội đồng khóa họp lần thứ 24 tại Paris, từ ngày 20/10 đến 20/11/1987, Quyển 1: NGHỊ QUYẾT&#8221;, bản in tiếng Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">Đây là một trong số các tập biên bản báo cáo của Đại hội đồng UNESCO, khóa họp lần thứ 24, được UNESCO xuất bản đồng thời bằng 6 thứ tiếng (Pháp, Anh, Ả rập, Trung Quốc, Tây Ban Nha và Nga), trong đó có Nghị quyết số 18.65 về Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực hiện Nghị quyết, năm 1990, nhiều hoạt động cụ thể đã được tổ chức ở nhiều nơi trên thế giới.</p>
<p style="text-align:justify;">Phát biểu tại hội thảo quốc tế &#8220;Chủ tịch Hồ Chí Minh &#8211; Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam, Nhà văn hóa lớn&#8221; ở Hà Nội tháng 3/1990, Giám đốc UNESCO khu vực châu Á &#8211; Thái Bình Dương Modagat Ahmet, đại diện đặc biệt của Tổng giám đốc UNESCO, khẳng định: &#8220;Hội nghị UNESCO phiên thứ 24 đã quyết định kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Người vào năm 1990. Đây là một cử chỉ tôn kính đối với một nhân vật vĩ đại đã cống hiến trọn đời mình cho sứ mệnh tự do và độc lập. UNESCO rất vui sướng được tham gia vào sự kiện đáng ghi nhớ này. Điều đó biểu hiện sự cam kết sâu sắc của tổ chức này trong việc duy trì các giá trị và công lao của các nhân vật vĩ đại được nhân loại công nhận và kính trọng&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Coi việc được tham gia tổ chức các hoạt động kỷ niệm về Hồ Chí Minh &#8220;là một niềm vinh dự&#8221;, ông Ahmet nhấn mạnh: &#8220;Chỉ có ít nhân vật trong lịch sử trở thành một bộ phận của huyền thoại ngay từ khi còn sống và rõ ràng Hồ Chí Minh là một trong số đó. Người sẽ được ghi nhớ không phải chỉ là người giải phóng cho Tổ quốc và nhân dân bị đô hộ, mà còn là một nhà hiền triết hiện đại đã mang lại một viễn cảnh và hy vọng mới cho những người đang đấu tranh không khoan nhượng để loại bỏ bất công, bất bình đẳng khỏi trái đất này&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Qua nghiên cứu, chúng tôi thấy bản dịch tiếng Việt đã in trong một số sách, báo, tài liệu, website… có những câu chữ rất khác nhau, như: Đại hội đồng = phiên họp toàn thể; nhìn lại = nhắc lại; Nhà văn hóa kiệt xuất = Nhà văn hóa lớn; biểu tượng kiệt xuất của sự khẳng định quyền dân tộc = biểu tượng kiệt xuất về quyết tâm của cả một dân tộc; yêu cầu = đề nghị…</p>
<p style="text-align:justify;">Sự khác nhau về câu chữ này, phải chăng là do cách dịch ra tiếng Việt từ các văn bản gốc tiếng Pháp và tiếng Anh có khác nhau nên việc trích dẫn giới thiệu trong các bài viết, các công trình nghiên cứu cũng có những câu chữ khác nhau, không thống nhất?</p>
<p style="text-align:justify;">Để có một văn bản tiếng Việt chuẩn đưa ra trưng bày, giới thiệu cùng công chúng, Bảo tàng Hồ Chí Minh đã đề nghị Ủy ban quốc gia UNESCO Việt Nam giúp thẩm định lại từ bản gốc tiếng Pháp và tiếng Anh.</p>
<h4 style="text-align:center;"><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Toàn văn bản dịch của Ủy ban quốc gia UNESCO Việt Nam về Nghị quyết của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh:</span></h4>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>&#8220;18.65. Kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh</em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Đại hội đồng, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Nhận thấy việc tổ chức kỷ niệm ngày sinh các nhân vật trí thức lỗi lạc và các danh nhân văn hóa trên phạm vi quốc tế góp phần thực hiện các mục tiêu của UNESCO và đóng góp vào sự hiểu biết trên thế giới, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Nhắc lại Nghị quyết số 18 C/4.351 thông qua tại khóa 18 Đại hội đồng UNESCO về việc tổ chức kỷ niệm ngày sinh của các danh nhân và việc kỷ niệm các sự kiện lịch sử quan trọng đã để lại dấu ấn trong quá trình phát triển của nhân loại, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Ghi nhận năm 1990 sẽ đánh dấu 100 năm kỷ niệm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Anh hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Nhận thấy Chủ tịch Hồ Chí Minh, một biểu tượng xuất sắc về sự tự khẳng định dân tộc, đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>Nhận thấy những đóng góp quan trọng và nhiều mặt của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật chính là sự kết tinh của truyền thống văn hóa hàng ngàn năm của dân tộc Việt Nam, và những tư tưởng của Người là hiện thân của những khát vọng của các dân tộc mong muốn được khẳng định bản sắc văn hóa của mình và mong muốn tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc, </em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>1- Khuyến nghị các quốc gia thành viên cùng tham gia kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, bằng việc tổ chức các hoạt động cụ thể để tưởng niệm Người, qua đó làm cho mọi người hiểu rõ tầm vóc vĩ đại của những tư tưởng và những cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của Người;</em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em>2- Đề nghị Tổng giám đốc UNESCO triển khai các biện pháp thích hợp để kỷ niệm 100 năm Ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh và hỗ trợ các hoạt động kỷ niệm được tổ chức nhân dịp này, đặc biệt là những hoạt động sẽ diễn ra ở Việt Nam&#8221;. </em></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/874/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/874/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=874&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/06/pck/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bức ảnh có chữ ký của Cụ Hồ và Võ Nguyên Giáp</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/b%e1%bb%a9c-%e1%ba%a3nh-co-ch%e1%bb%af-ky-c%e1%bb%a7a-c%e1%bb%a5-h%e1%bb%93-va-vo-nguyen-giap/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/b%e1%bb%a9c-%e1%ba%a3nh-co-ch%e1%bb%af-ky-c%e1%bb%a7a-c%e1%bb%a5-h%e1%bb%93-va-vo-nguyen-giap/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 15:08:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bác Hồ và Tướng Giáp]]></category>
		<category><![CDATA[Bức ảnh có chữ ký của Cụ Hồ và Võ Nguyên Giáp]]></category>
		<category><![CDATA[DƯƠNG TRUNG QUỐC]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Võ An Ninh]]></category>
		<category><![CDATA[Võ Nguyên Giáp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=868</guid>
		<description><![CDATA[Nhà Sử học Dương Trung Quốc Dòng lưu bút viết dưới bức ảnh với chữ ký của Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp dành tặng cho một người bạn nước ngoài và sau này được sưu tập lại từ một cuốn sách biên khảo về lịch sử hiện đại Việt Nam của nhà sử [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=868&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong><em>Nhà Sử học</em> Dương Trung Quốc</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Dòng lưu bút viết dưới bức ảnh với chữ ký của Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp dành tặng cho một người bạn nước ngoài và sau này được sưu tập lại từ một cuốn sách biên khảo về lịch sử hiện đại Việt Nam của nhà sử học Australia gốc Mỹ, ông David Marr, đã khiến nhiều người đặt câu hỏi về tác giả của nó và thời điểm chụp, còn hai nhân vật trong ảnh thì là những gương mặt quá nổi tiếng lại có chữ ký rất dễ nhận biết.</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong> </strong></p>
<div id="attachment_871" class="wp-caption aligncenter" style="width: 450px"><strong><strong><img class="size-full wp-image-871" title="Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp trên chiếc xe đến Quảng trường Ba Đình" src="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2010/09/anh-cu-ho.jpg?w=440&#038;h=592" alt="" width="440" height="592" /></strong></strong><p class="wp-caption-text">Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp trên chiếc xe đến Quảng trường Ba Đình</p></div>
<p style="text-align:justify;"><strong> </strong>Cuối cùng thì sau khi bức ảnh này được công bố, nhà báo Vũ Hạnh Hiên, nay đã quá cố đã phát hiện ra. Đó là nhà nhiếp ảnh cũng rất nổi tiếng: Võ An Ninh (nay cũng đã qua đời). Nhà nhiếp ảnh kể lại với nhà báo rằng vào Ngày Độc lập, 2/9/1945, dân cả Hà Nội ai cũng muốn ra đường làm một việc gì đó. Võ An Ninh cầm máy ảnh quyết làm sao chụp cho được ảnh Cụ Hồ trên kỳ đài nhưng không được vì đông quá khó tiếp cận.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-868"></span>Cho đến khi buổi lễ đã kết thúc, thấy có chiếc ôtô ghé vào gần kỳ đài, Võ An Ninh bèn chạy đến gần vừa lúc Cụ Hồ và ông Võ Nguyên Giáp vừa bước vào trong xe. Nhà nhiếp ảnh vội đưa máy ảnh vào khoang cửa và năn nỉ xin Cụ cho phép chụp bức ảnh.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhà nhiếp ảnh kể rằng, Cụ Hồ khẽ gật đầu nhưng chiếc mũ cát vành rộng khiến khuôn mặt của Cụ bị xấp bóng. Võ An Ninh đánh liều: <em>“Thưa Cụ, con muốn Cụ hạ mũ xuống ạ”, và kể tiếp “Ông Giáp ngồi bên tủm tỉm cười như hiểu ý của tôi. Ông đưa tay lên hạ cái mũ Cụ đang đội và nhìn tôi&#8230; Thế là tôi có được một bức ảnh có một không hai trong cả cuộc đời gắn bó với nghệ thuật nhiếp ảnh: Cụ Hồ ngồi bên có ông Giáp, cả hai gương mặt đều cương nghị, nhưng hiền hoà, có chút khắc khổ vì những lo toan cho vận nước ở giờ phút ngàn cân treo trên sợi tóc</em>”.</p>
<p style="text-align:justify;">Nghệ sĩ Võ An Ninh cho biết tấm ảnh này đã được treo triển lãm nhân Ngày độc lập ở phố Tràng Tiền &#8230; nhưng sau đó vì nhiều lý do cả ảnh và phim ông đều để thất lạc cho đến khi gặp lại bức ảnh này, như ông cho biết là trong một cuốn hồi ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp&#8230;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/868/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/868/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=868&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/b%e1%bb%a9c-%e1%ba%a3nh-co-ch%e1%bb%af-ky-c%e1%bb%a7a-c%e1%bb%a5-h%e1%bb%93-va-vo-nguyen-giap/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://thehehochiminh.files.wordpress.com/2010/09/anh-cu-ho.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp trên chiếc xe đến Quảng trường Ba Đình</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng qua một số tư liệu gốc tại bảo tàng cách mạng Việt Nam</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nghien-c%e1%bb%a9u-t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-cach-m%e1%ba%a1ng-qua-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-t%c6%b0-li%e1%bb%87u-g%e1%bb%91c-t%e1%ba%a1i-b/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nghien-c%e1%bb%a9u-t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-cach-m%e1%ba%a1ng-qua-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-t%c6%b0-li%e1%bb%87u-g%e1%bb%91c-t%e1%ba%a1i-b/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:46:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên mục tổng hợp]]></category>
		<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Giám đốc Bảo tàng Cách mạng Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng qua một số tư liệu gốc tại bảo tàng cách mạng Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[ThS Triệu Văn Hiển]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=859</guid>
		<description><![CDATA[ThS Triệu Văn Hiển Giám đốc Bảo tàng Cách mạng Việt Nam Chủ tịch Hồ Chí Minh, Lãnh tụ vĩ đại của Đảng Cộng sản Việt Nam, Anh hùng giải phóng dân tộc,Danh nhân văn hoá thế giới đã về với cõi vĩnh hằng được gần 36 năm. Người ra đi, nhưng đã để lại [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=859&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>ThS Triệu Văn Hiển</strong><br />
<em>Giám đốc Bảo tàng Cách mạng Việt Nam</em></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Chủ tịch Hồ Chí Minh, Lãnh tụ vĩ đại của Đảng Cộng sản Việt Nam, Anh hùng giải phóng dân tộc,Danh nhân văn hoá thế giới đã về với cõi vĩnh hằng được gần 36 năm. Người ra đi, nhưng đã để lại cho toàn Đảng, toàn dân ta một di sản vô cùng to lớn &#8211; đó là tư tưởng về đạo đức cách mạng. </strong></p>
<p style="text-align:justify;">Có thể nói rằng, tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng được bắt nguồn từ truyền thống đạo đức của dân tộc Việt Nam, nền đạo đức đã được hình thành hàng ngàn năm suốt chiều dài lịch sử dân tộc và kế thừa tư tưởng đạo đức phương Đông cũng như tinh hoa đạo đức của nhân loại và dựa trên nền tảng tư tưởng đạo đức cách mạng của chủ nghĩa Mác &#8211; Lênin. Song, với tư duy độc lập và sáng tạo, xuất phát từ thực tiễn cách mạng Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kế thừa có chọn lọc những giá trị đạo đức của quá khứ, đề xuất những tư tưởng đạo đức mới, phù hợp với yêu cầu của cách mạng Việt Nam trong thời đại mới. Thông qua các tác phẩm, các bút tích gốc của Chủ tịch Hồ Chí Minh đang được lưu giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam, chúng ta có thể nhận thấy trong lĩnh vực đạo đức cách mạng, Người thường sử dụng nhiều khái niệm, phạm trù của các tư tưởng đạo đức đã có từ trước như <em>trung, hiếu, nhân, nghĩa, cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư </em>đã có trong Nho giáo từ mấy trăm năm trước Công nguyên; Hoặc các khái niệm <em>tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái… </em>xuất hiện tại Tây Âu từ thời Hy-La cổ đại. Song Chủ tịch Hồ Chí Minh đã “Việt Nam hoá” thành các khái niệm đơn giản dễ hiểu, dễ thực hiện và gần gũi hơn với cán bộ và nhân dân lao động.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-859"></span>Nhìn chung, tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng có thể khái quát thành bốn nội dung cơ bản, là : Trung với nước, hiếu với dân ; Yêu thương con người; Cần kiệm liêm chính, chí công vô tư và tinh thần quốc tế trong sáng. Trong hàng trăm trang tư liệu gốc – các bản thảo quí hiếm của Chủ tịch Hồ Chí Minh hiện Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đang có vinh dự được lưu giữ, thì hai nội dung được đề cập đến nhiều nhất, đó là <em>Trung với nước, hiếu với dân và Cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. </em></p>
<p style="text-align:justify;">Phẩm chất trung, hiếu là những khái niệm đã có trong tư tưởng đạo đức truyền thống của người phương Đông, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sử dụng và đưa vào đó những nội dung mới. Tư tưởng trung với nước, hiếu với dân của Chủ tịch Hồ Chí Minh không những kế thừa giá trị của chủ nghĩa yêu nước truyền thống của dân tộc, mà còn vượt qua những hạn chế của truyền thống đó. Theo tư tưởng Hồ Chí Minh thì trung với nước là trung thành với sự nghiệp cách mạng, với sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Nước ở đây là nước của dân, còn dân chính là chủ nhân đích thực của nước.</p>
<p style="text-align:justify;">Như chúng ta đã biết, sau gần 30 năm bôn ba ở nước ngoài đi tìm đường cứu nước, tháng 1 năm 1941 trở về Tổ quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sáng lập báo Việt Nam Độc lập (số đầu tiên ra ngày 1/8/1941) để tuyên truyền giác ngộ cách mạng. Thông qua những mẩu chuyện, những tin, bài ngắn, súc tích, dễ hiểu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã biểu dương những tấm gương người tốt, việc tốt, qua đó để giáo dục tinh thần yêu nước, đoàn kết dân tộc, tinh thần dám xả thân vì độc lập tự do của dân tộc. Trên báo Việt Nam độc lập, số 3 ra ngày 21/8/1941, ngay trên trang nhất, báo đã in trang trọng câu thơ: “Có Tổ quốc mới có ta; Nước là rất trọng ta là rất khinh ” <em>(Khinh là xem nhẹ &#8211; TVH). </em>Còn trong một tài liệu khác dưới tiêu đề <em>Cần tẩy sạch bệnh quan liêu mệnh lệnh, </em>do Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo ( bản gốc hiện lưu giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam), Người kịch liệt phê phán những cán bộ miệng thì nói dân chủ, nhưng khi thực hiện công việc thì lại theo lối quân chủ và xa rời nhân dân. Người viết: <em>Bệnh quan liêu mệnh lệnh từ đâu mà ra? Nguyên nhân bệnh ấy là:</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Xa nhân dân: do đó mà không hiểu tâm lý của nhân dân, nguyện vọng của nhân dân.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Khinh nhân dân : cho là dân ngu khu đen, bảo sao làm vậy, không hiểu được chính trị cao xa như mình.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Sợ nhân dân: Khi có sai lầm khuyết điểm thì lại sợ nhân dân phê bình, sợ mất thể diện, sợ phải sửa chữa.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Không tin cậy nhân dân:họ quên rằng không có lực lượng nhân dân thì việc nhỏ mấy dễ mấy làm cũng không xong; có lực lượng nhân dân thì việc khó mấy to mấy cũng làm được.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Không hiểu biết nhân dân: họ quên rằng nhân dân cần trông thấy quyền lợi thiết thực, lợi ích gần và lợi ích xa, lợi ích riêng và lợi ích chung, lợi ích bộ phận và lợi ích toàn cuộc, đối với dân không thể lý luận suông.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Không yêu thương nhân dân: do đó họ chỉ biết đòi hỏi nhân dân, không thiết thực giúp đỡ nhân dân tăng gia sản xuất, cải thiện sinh hoạt, để bồi dưỡng sức của sức người của nhân dân. </em></p>
<p style="text-align:justify;">Cuối cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra cách chữa bệnh quan liêu mệnh lệnh là phải theo đúng đường lối quần chúng và phải thực hiện tốt 6 điều:</p>
<p style="text-align:justify;"><em>Đặt lợi ích nhân dân lên trên hết;</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Liên hệ chặt chẽ với nhân dân;</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Việc gì cũng bàn với nhân dân, giải thích cho nhân dân hiểu rõ;</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân dân và hoan nghênh nhân dân phê bình mình.</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Sẵn sàng học hỏi nhân dân;</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Tự mình phải làm kiểu mẫu cần kiệm liêm chính, để nhân dân noi theo. </em></p>
<p style="text-align:justify;">Thực ra tư tưởng Hồ Chí Minh về chống bệnh quan cách, ức hiếp nhân dân đã được Người cảnh báo từ trước cách mạng Tháng tám 1945. Khi hình thành khu giải phóng, có một số cán bộ hống hách, ức hiếp, ăn chặn của dân, xa rời dân, báo Việt Nam độc lập đã có một loạt bài lên án các ông quan cách mạng tha hoá ấy.</p>
<p style="text-align:justify;">Cần kiệm liêm chính, chí công vô tư là một phẩm chất đạo đức gắn liền với các hoạt động hàng ngày của mọi người. Nhưng đối với những người cách mạng, thì đây là một phẩm chất quan trọng nhất. Vì vậy, trong các tác phẩm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng phẩm chất này được đề cập đến nhiều nhất, thường xuyên nhất. Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh thì cần kiệm liêm chính, chí công vô tư có quan hệ mật thiết với nhau. Có khi Người coi cần kiệm như hai chân của con người, phải đi đôi với nhau, có khi Người coi cần, kiệm, liêm, chính là bốn đức tính quan trọng của mỗi con người, mà thiếu một đức tính thì không thành người. Đức tính cần kiệm được thể hiện ngay trong các việc làm nhỏ nhất và thường nhật của Người. Trong hơn 300 bài báo, bài viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đang lưu giữ bản gốc, thì có tới 90% bài viết Người sử dụng các mảnh giấy loại đã viết một mặt: như bản tin, giấy tiêu đề của Chủ tịch phủ in bằng tiếng Trung Quốc, thậm chí có những bản thảo bài báo ngắn khoảng gần 200 chữ, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dùng hai mảnh giấy nhỏ chắp lại. Trong một tài liệu dài 5 trang đánh máy do Chủ tịch Hồ Chí Minh viết vào năm 1949 dưới tiêu đề <em>Kiểm điểm công việc của Đảng, </em>Người đã chỉ ra một số khuyết điểm của các đảng viên, như: <em>Trong cuộc đấu tranh to lớn, lâu dài, gay go, ít nhiều đảng viên, ít nhiều nơi không tránh khỏi những khuyết điểm: chủ quan, hẹp hòi, mạo hiểm, hủ hoá, xa quần chúng, chủ nghĩa địa phương, không giữ kỷ luật, làm việc luộm thuộm, tự kiêu, tự mãn v.v..</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>Dù đó là chứng bệnh thanh niên (có lẽ từ bệnh thanh niên ở đây nên hiểu là bệnh ấu trĩ &#8211; TVH), nhưng từ nay Đảng đòi hỏi các Đảng viên phải kiên quyết tẩy cho kỳ sạch những bệnh ấy, vì nếu không trị cho khỏi hết thì nó có thể lây ra mà trở nên rất nguy hiểm cho đảng. Sau đó Người viết tiếp: Mỗi một đảng viên phải kiên quyết thực hành những việc sau đây:</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Nghiên cứu chủ nghĩa (không hiểu chủ nghĩa thì như mò trong đêm tối)</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Gần gũi quần chúng (cách xa quần chúng, thì việc gì cũng không thành)</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Giữ nghiêm kỷ luật (kỷ luật không nghiêm thì lực lượng kém sút)</em></p>
<p style="text-align:justify;"><em>- Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư (không làm được như thế, thì không xứng đáng là người cộng sản). </em></p>
<p style="text-align:justify;">Trong một số tài liệu khác, Chủ tịch Hồ Chí Minh dạy rằng, người cán bộ phải luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, vì trách nhiệm trước nhân dân chính là một trong những thước đo quan trọng về phẩm chất đạo đức của mỗi cán bộ đảng viên. Dưới tiêu đề <em>Tinh thần trách nhiệm, </em>một bài báo được viết trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và lấy bút danh là C.B. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lý giải về tinh thần trách nhiệm của người nấu bếp, của người cán bộ quân sự được thể hiện các công việc hàng ngày và cuối cùng Người kết luận: <em>Bất kỳ ai, ở địa vị nào, làm công tác gì, gặp hoàn cảnh nào, đều phải có tinh thần trách nhiệm. Tinh thần trách nhiệm là: nắm vững chính sách, đi đúng đường lối quần chúng, làm tròn nhiệm vụ</em> (gạch chân như trong bản gốc -TVH). Cũng nằm trong phông tư liệu gốc về Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đang lưu giữ có một tập <em>Bản thảo chương trình lớp huấn luyện bổ túc cấp xã </em>do Bộ Nội vụ chuyển giao ngày 14/8/1958. Tập bản thảo dài 27 trang đánh máy trên giấy dó đã ngả màu. Đây là tập giáo trình do Bộ Nội vụ soạn thảo từ năm 1949 dùng để tập huấn bổ túc kiến thức lãnh đạo cho cán bộ cấp xã trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Điều đặc biệt là tập bản thảo này đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc và sửa chữa trực tiếp. Tại mục <em>D- Công việc lãnh đạo từ nay về sau phải như thế nào? của phần thứ V giới thiệu về Phối hợp lãnh đạo, trong dự thảo có 5 tiểu mục là:Nhận thức cho rõ vai trò lãnh đạo; Học tập nghiên cứu; Phải có tinh thần trách nhiệm; Cùng nhau bàn bạc để thống nhất ý chí; Theo dõi đôn đốc điều tra. </em>Sau khi xem Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thêm một số ý vào các tiểu mục và bổ sung thêm 2 tiểu mục mới. Cụ thể như sau: Tiểu mục <em>Học tập nghiên cứu, </em>Người sửa thành <em>Học tập phương pháp lãnh đạo; </em>tiểu mục <em>Cùng nhau bàn bạc để thống nhất ý chí, </em>Người sửa thành <em>Cùng nhau bàn bạc thống nhất chủ trương hành động; </em>Còn 2 tiểu mục Chủ tịch Hồ Chí Minh mới thêm là: <em>6/-Kiểm thảo; 7/- Học hỏi thêm. </em>Sau đó Người viết thêm: <em>Bất kỳ công việc gì, còn một người dân chưa hiểu rõ, chưa làm đúng tức là lãnh đạo còn kém (7). </em>Cuối cùng, trong phần câu hỏi thảo luận, Người viết : <em>Muốn lãnh đạo:1/- Người cán bộ hiểu thật rõ công việc;2/- Phải tìm cách giải thích cho mọi người hiểu việc đó; 3/- Cán bộ phải xung phong gương mẫu(8). </em></p>
<p style="text-align:justify;">Theo tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng, thì tự phê bình và phê bình là một nguyên tắc không thể thiếu được trong xây dựng nền đạo đức mới &#8211; đạo đức cách mạng. Trong một bài báo dưới tiêu đề <em>Phê bình</em> (bản gốc lưu tại BTCMVN viết là <em>Fê bình</em>), được viết vào năm 1951 đã đăng trên báo Nhân dân, số 16 ra ngày 12/7/1951, sau khi giải thích thế nào là phê bình, cách thức phê bình, mục đích phê bình, nguyên tắc phê bình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: <em>Phê bình là quyền lợi và <span style="text-decoration:underline;">nhiệm vụ</span> của mọi người, là thực hành <span style="text-decoration:underline;">dân chủ. </span>…Không phê bình tức là bỏ mất một quyền dân chủ của mình. Song phê bình phải đường hoàng, chính đáng, tuyệt không nên “thầm thì thầm thụt”, viết thư dấu tên như một vài cán bộ Thái Nguyên đã làm- </em>(Chữ <em>Thái Nguyên</em> trong bản gốc, khi đưa đi đăng báo đã sửa lại thành ở T.N) (9). Phần cuối bài báo Người viết: <em>Người ta luôn luôn cần lửa và nước cho đời sống. Người cách mệnh và đoàn thể cách mệnh cần phê bình và tự phê bình cũng thiết tha như người ta cần lửa và nước – </em>(Theo như bản gốc thì 2 từ <em>lửa và nước</em> trước khi đăng báo sửa thành <em>không khí</em> ).</p>
<p style="text-align:justify;">Tóm lại, Tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng là một di sản tinh thần vô cùng quí báu của Đảng và dân tộc ta. Nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng, vấn đề đặt ra không chỉ ở chỗ thừa nhận và khẳng định những giá trị thực tiễn to lớn của tư tưởng Hồ Chí Minh, mà một điều rất quan trọng là vận dụng và phát triển những giá trị tư tưởng đó vào sự nghiệp xây dựng đội ngũ cán bộ của đất nước ta trong giai đoạn hiện nay. Những tư liệu gốc của Chủ tịch Hồ Chí Minh hiện lưu giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam là những di sản vật chất quí báu để góp phần nghiên cứu tư tưởng của Người./.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/859/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/859/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=859&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nghien-c%e1%bb%a9u-t%c6%b0-t%c6%b0%e1%bb%9fng-h%e1%bb%93-chi-minh-v%e1%bb%81-d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-cach-m%e1%ba%a1ng-qua-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-t%c6%b0-li%e1%bb%87u-g%e1%bb%91c-t%e1%ba%a1i-b/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hiến pháp 1946 với tư tưởng pháp quyền</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nguyensydung_hienphap1946_tutuongphapquyen/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nguyensydung_hienphap1946_tutuongphapquyen/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:37:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về Nhà nước]]></category>
		<category><![CDATA[Hiến pháp 1946]]></category>
		<category><![CDATA[Hiến pháp 1946 với tư tưởng pháp quyền]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Sĩ Dũng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=855</guid>
		<description><![CDATA[TS Nguyễn Sĩ Dũng Nếu pháp quyền là những nguyên tắc và phương thức tổ chức quyền lực sao cho lạm quyền không thể xảy ra và quyền tự do, dân chủ của nhân dân được bảo vệ thì Hiến pháp năm 1946 đã phản ánh đúng tinh thần đó. 60 năm đã trôi qua [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=855&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>TS Nguyễn Sĩ Dũng</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Nếu pháp quyền là những nguyên tắc và phương thức tổ chức quyền lực sao cho lạm quyền không thể xảy ra và quyền tự do, dân chủ của nhân dân được bảo vệ thì Hiến pháp năm 1946 đã phản ánh đúng tinh thần đó.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">60 năm đã trôi qua kể từ mùa thu năm ấy. Sống mãi với thời gian là các giá trị của Cách mạng tháng Tám: độc lập, tự do, dân chủ. Sống mãi với thời gian là tư tưởng pháp quyền kết tinh trong bản hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Bản hiến pháp đó còn được gọi là Hiến pháp 1946.</p>
<p style="text-align:justify;">Hiến pháp 1946 là một bản hiến văn hết sức ngắn gọn, súc tích. Toàn bộ bản hiến văn chỉ gồm 70 điều. Trong đó có những điều chỉ vẻn vẹn một dòng. (Ví dụ Điều 12 được viết như sau: &#8220;Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm&#8221;). Một trong những lý do giải thích sự ngắn gọn này là: Hiến pháp 1946 đã được thiết kế theo tư tưởng pháp quyền.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-855"></span>Nếu pháp quyền là những nguyên tắc và phương thức tổ chức quyền lực sao cho lạm quyền không thể xảy ra và quyền tự do, dân chủ của nhân dân được bảo vệ thì Hiến pháp năm 1946 đã phản ánh đúng tinh thần đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Trước hết, để lạm quyền không thể xảy ra thì hiến pháp đã được đặt cao hơn nhà nước. Về mặt lý luận, điều này có thể đạt được bằng hai cách: 1- Hiến pháp phải do Quốc hội lập hiến thông qua; 2- Hoặc hiến pháp phải do toàn dân thông qua. Hiến pháp 1946 đã thực sự do một Quốc hội lập hiến thông qua. Theo quy định của Hiến pháp 1946, nước ta không có Quốc hội mà chỉ có Nghị viện nhân dân với nhiệm kỳ ba năm. Như vậy, nếu không có chiến tranh, sau khi thông qua hiến pháp, Quốc hội sẽ tự giải tán để tổ chức bầu Nghị viện nhân dân. Nghị viện nhân dân không thể tự mình sửa đổi Hiến pháp. Mọi sự sửa đổi, bổ sung đều phải đưa ra toàn dân phúc quyết (Điều 70 Hiến pháp 1946).</p>
<p style="text-align:justify;">Hai là các quyền của người dân được Hiến pháp ghi nhận và bảo đảm. Hiến pháp ghi nhận và bảo đảm thì cao hơn là nhà nước ghi nhận và bảo đảm. Vì rằng nếu nhà nước ghi nhận và bảo đảm thì quyền chủ động là thuộc nhà nước, nhưng nếu hiến pháp ghi nhận và bảo đảm thì nhà nước không có quyền chủ động ở đây.</p>
<p style="text-align:justify;">Ba là quyền năng giữa các cơ quan nhà nước được phân chia khá rõ và nhiều cơ chế kiểm tra và giám sát lẫn nhau đã được thiết kế. Ví dụ &#8220;quyền kiểm soát và phê bình Chính phủ&#8221; của Ban thường vụ Nghị viện (Điều 36 Hiến pháp1946); quyền của &#8220;nghị viên không bị truy tố vì lời nói hay biểu quyết trong Nghị viện&#8221; (Điều 40 Hiến pháp1946); Thủ tướng có quyền nêu vấn đề tín nhiệm để Nghị viện biểu quyết (Điều 54 Hiến pháp 1946)&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Bốn là quyền năng giữa chính quyền trung ương và chính quyền địa phương cũng được phân chia rất rõ. Nghị viện nhân dân chỉ quyết định những vấn đề &#8220;chung cho toàn quốc&#8221; (Điều 23 Hiến pháp 1946). Hội đồng nhân dân được quyền quyết định &#8220;những vấn đề thuộc địa phương mình&#8221; (Điều 59 Hiến pháp 1946).</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối cùng, vai trò độc lập xét xử của toà án được bảo đảm. Điều này đạt được nhờ hai cách: một là các toà được thiết kế không theo cấp hành chính (Điều 63 Hiến pháp 1946); hai là khi xét xử, thẩm phán chỉ tuân theo pháp luật, các cơ quan khác không được can thiệp&#8221; (Điều 69 Hiến pháp 1946).</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/855/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/855/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=855&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/nguyensydung_hienphap1946_tutuongphapquyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hiến Pháp 1946</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hienphap1946/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hienphap1946/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:31:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về Nhà nước]]></category>
		<category><![CDATA[Hiến pháp 1946]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=852</guid>
		<description><![CDATA[HIẾN PHÁP NĂM  1946 CỦA NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA (Được Quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hòa thông qua ngày 09 &#8211; 11 &#8211; 1946) ____________ LỜI NÓI ĐẦU Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=852&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;"><strong>HIẾN PHÁP NĂM  1946</strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>CỦA NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;">(Được Quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hòa</p>
<p style="text-align:center;">thông qua ngày 09 &#8211; 11 &#8211; 1946)</p>
<p style="text-align:center;"><sup>____________</sup></p>
<p><strong>LỜI NÓI ĐẦU</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hòa.</p>
<p style="text-align:justify;">Sau tám mươi năm tranh đấu, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi vòng áp bức của chính sách thực dân, đồng thời đã gạt bỏ chế độ vua quan. Nước nhà đã bước sang một quãng đường mới.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhiệm vụ của dân tộc ta trong giai đoạn này là bảo toàn lãnh thổ, giành độc lập hoàn toàn và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ.</p>
<p style="text-align:justify;">Được quốc dân giao cho trách nhiệm thảo bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Quốc hội nhận thấy rằng Hiến pháp Việt Nam phải ghi lấy những thành tích vẻ vang của Cách mạng và phải xây dựng trên những nguyên tắc dưới đây:</p>
<p style="text-align:justify;">- Đoàn kết toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo;</p>
<p style="text-align:justify;">- Đảm bảo các quyền tự do dân chủ;</p>
<p style="text-align:justify;">- Thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân.</p>
<p style="text-align:justify;">Với tinh thần đoàn kết, phấn đấu sẵn có của toàn dân, dưới một chính thể dân chủ rộng rãi, nước Việt Nam độc lập và thống nhất tiến bước trên đường vinh quang, hạnh phúc, cùng nhịp với trào lưu tiến bộ của thế giới và ý nguyện hòa bình của nhân loại.</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-852"></span></p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương I</strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>CHÍNH THỂ</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 1</strong></p>
<p>Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hòa. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.</p>
<p><strong>Điều thứ 2</strong></p>
<p>Đất nước Việt Nam là một khối thống nhất, Trung Nam Bắc không thể phân chia.</p>
<p><strong>Điều thứ 3</strong></p>
<p>Cờ của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa nền đỏ, giữa có sao vàng năm cánh.</p>
<p>Quốc ca là bài Tiến quân ca.</p>
<p>Thủ đô đặt ở Hà Nội.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương II</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>NGHĨA VỤ VÀ QUYỀN LỢI CÔNG DÂN</strong></p>
<p><strong>Mục A </strong>- NGHĨA VỤ</p>
<p><strong>Điều thứ 4</strong></p>
<p>Mỗi công dân Việt Nam phải :</p>
<p>- Bảo vệ tổ quốc.</p>
<p>- Tôn trọng Hiến pháp.</p>
<p>- Tuân theo pháp luật.</p>
<p><strong>Điều thứ 5</strong></p>
<p>Công dân Việt Nam có nghĩa vụ phải đi lính.</p>
<p><strong>Mục B</strong> &#8211; QUYỀN LỢI</p>
<p><strong>Điều thứ 6</strong></p>
<p>Tất cả công dân Việt Nam đều ngang quyền về mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hóa.</p>
<p><strong>Điều thứ 7</strong></p>
<p>Tất cả công dân Việt Nam đều bình đẳng trước pháp luật, đều được tham gia chính quyền và công cuộc kiến quốc theo tài năng và đức hạnh của mình.</p>
<p><strong>Điều thứ 8</strong></p>
<p>Ngoài sự bình đẳng về quyền lợi, những quốc dân thiểu số được giúp đỡ về mọi phương diện để chóng tiến kịp trình độ chung.</p>
<p><strong>Điều thứ 9</strong></p>
<p>Đàn bà ngang quyền đàn ông về mọi phương diện.</p>
<p><strong>Điều thứ 10</strong></p>
<p>Công dân Việt Nam có quyền :</p>
<p>- Tự do ngôn luận.</p>
<p>- Tự do xuất bản.</p>
<p>- Tự do tổ chức và hội họp.</p>
<p>- Tự do tín ngưỡng.</p>
<p>- Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài.</p>
<p><strong>Điều thứ 11</strong></p>
<p>Tư pháp chưa quyết định thì không được bất bớ và giam cầm người công dân Việt Nam.</p>
<p>Nhà ở và thư tín của công dân Việt Nam không ai được xâm phạm một cách trái pháp luật.</p>
<p><strong>Điều thứ 12</strong></p>
<p>Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm.</p>
<p><strong>Điều thứ 13</strong></p>
<p>Quyền lợi các giới cần lao trí thức và chân tay được bảo đảm.</p>
<p><strong>Điều thứ 14</strong></p>
<p>Những người công dân già cả hoặc tàn tật, không làm được việc thì được giúp đỡ. Trẻ con được săn sóc về mặt giáo dưỡng.</p>
<p><strong>Điều thứ 15</strong></p>
<p>Nền sơ học cưỡng bách và không học phí ở các trường sơ học địa phương, quốc dân thiểu số có quyền học bằng tiếng của mình.</p>
<p>Học trò nghèo được Chính phủ giúp.</p>
<p>Trường tư được mở tự do và phải dạy theo chương trình Nhà nước.</p>
<p><strong>Điều thứ 16</strong></p>
<p>Những người ngoại quốc tranh đấu cho dân chủ và tự do phải trốn tránh thì được ngụ trên đất Việt Nam.</p>
<p><strong>Mục C</strong> &#8211; BẦU CỬ, BÃI MIỄN và PHÚC QUYẾT</p>
<p><strong>Điều thứ 17</strong></p>
<p>Chế độ bầu cử là phổ thông đầu phiếu. Bỏ phiếu phải tự do, trực tiếp và kín.</p>
<p><strong>Điều thứ 18</strong></p>
<p>Tất cả công dân Việt Nam, từ 18 tuổi trở lên, không phân biệt gái trai, đều có quyền bầu cử, trừ những người mất trí và những người mất công quyền.</p>
<p>Người ứng cử phải là người có quyền bầu cử, phải ít ra là 21 tuổi, và phải biết đọc, biết viết chữ quốc ngữ.</p>
<p>Công dân tại ngũ cũng có quyền bầu cử và ứng cử.</p>
<p><strong>Điều thứ 19</strong></p>
<p>Cách thức tuyển cử phải do luật định.</p>
<p><strong>Điều thứ 20</strong></p>
<p>Nhân dân có quyền bãi miễn các đại biểu mình đã bầu ra, theo điều thứ 41 và 61.</p>
<p><strong>Điều thứ 21</strong></p>
<p>Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia, theo điều thứ 32 và 70.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương III</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>NGHỊ VIỆN NHÂN DÂN</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 22</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân là cơ quan có quyền cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.</p>
<p><strong>Điều thứ 23</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân giải quyết mọi vấn đề chung cho toàn quốc, đặt ra các pháp luật, biểu quyết ngân sách, chuẩn y các hiệp ước mà Chính phủ ký với nước ngoài.</p>
<p><strong>Điều thứ 24</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân do công dân Việt Nam bầu ra. Ba năm bầu một lần. Cứ 5 vạn dân thì có một nghị viên.</p>
<p>Số nghị viên của những đô thị lớn và những địa phương có quốc dân thiểu số sẽ do luật định.</p>
<p><strong>Điều thứ 25</strong></p>
<p>Nghị viên không phải chỉ thay mặt cho địa phương mình mà còn thay mặt cho toàn thể toàn dân.</p>
<p><strong>Điều thứ 26</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân tự thẩm tra xem các nghị viên có được bầu hợp lệ hay không.</p>
<p><strong>Điều thứ 27</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân bầu một Nghị trưởng, hai Phó nghị trưởng, 12 ủy viên chính thức, 3 ủy viên dự khuyết để lập thành Ban thường vụ.</p>
<p>Nghị trưởng và Phó Nghị trưởng kiêm chức Trưởng và Phó trưởng ban thường vụ.</p>
<p><strong>Điều thứ 28</strong></p>
<p>Nghị viện nhân dân mỗi năm họp hai lần do Ban thường vụ triệu tập vào tháng 5 và tháng 11 dương lịch.</p>
<p>Ban thường vụ có thể triệu tập hội nghị bất thường nếu xét cần.</p>
<p>Ban thường vụ có thể triệu tập Nghị viện nếu một phần ba tổng số nghị viên hoặc Chính phủ yêu cầu.</p>
<p><strong>Điều thứ 29</strong></p>
<p>Phải có quá nửa tổng số nghị viên tới họp, hội nghị mới được biểu quyết.</p>
<p>Nghị viện quyết nghị theo quá nửa số nghị viên có mặt.</p>
<p>Nhưng muốn tuyên chiến thì phải có hai phần ba số nghị viên có mặt bỏ phiếu thuận.</p>
<p><strong>Điều thứ 30</strong></p>
<p>Nghị viện họp công khai, công chúng được vào nghe.</p>
<p>Các báo chí được phép thuật lại các cuộc thảo luận và quyết định của Nghị viện.</p>
<p>Trong những trường hợp đặc biệt, Nghị viện có thể quyết nghị họp kín.</p>
<p><strong>Điều thứ 31</strong></p>
<p>Những luật đã được Nghị viện biểu quyết Chủ tịch nước Việt Nam phải ban bố chậm nhất là mười hôm sau khi nhận được thông tri. Nhưng trong hạn ấy, Chủ tịch có quyền yêu cầu Nghị viên thảo luận lại. Những luật đem ra thảo luận lại, nếu vẫn được Nghị viện ưng chuẩn thì bắt buộc Chủ tịch phải ban bố.</p>
<p><strong>Điều thứ 32</strong></p>
<p>Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.</p>
<p>Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.</p>
<p><strong>Điều thứ 33</strong></p>
<p>Khi nào hai phần ba tổng số Nghị viên đồng ý, Nghị viện có thể tự giải tán. Ban thường vụ thay mặt Nghị viện tuyên bố tự giải tán ấy.</p>
<p><strong>Điều thứ 34</strong></p>
<p>Khi Nghị viện nhân dân đã hết hạn hoặc chưa hết hạn mà tự giải tán, thì Ban thường vụ giữ chức quyền cho đến khi bầu lại Nghị viện nhân dân mới.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong>Điều thứ 35</strong></p>
<p>Hai tháng trước khi Nghị viện nhân dân hết hạn, Ban thường vụ tuyên bố cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới phải làm xong trong hai tháng trước ngày Nghị viện hết hạn.</p>
<p>Khi Nghị viện nhân dân tự giải tán, Ban thường vụ tuyên bố ngay cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới làm xong trong hai tháng sau ngày Nghị viện tự giải tán.</p>
<p>Chậm nhất là một tháng sau cuộc bầu cử, Ban thường vụ phải họp Nghị viện nhân dân mới.</p>
<p>Trong khi có chiến tranh mà Nghị viện hết hạn thì Nghị viện hoặc Ban thường vụ có quyền gia hạn thêm một thời gian không nhất định. Nhưng chậm nhất là sáu tháng sau chiến tranh kết liễu thì phải bầu lại Nghị viện.</p>
<p><strong>Điều thứ 36</strong></p>
<p>Khi Nghị viện không họp, Ban thường vụ có quyền :</p>
<p>a) Biểu quyết những dự án sắc luật của Chính phủ. Những sắc luật đó phải đem trình Nghị viện vào phiên họp gần nhất để Nghị viện ứng chuẩn hoặc phế bỏ.</p>
<p>b) Triệu tập Nghị viện nhân dân.</p>
<p>c) Kiểm soát và phê bình Chính phủ.</p>
<p><strong>Điều thứ 37</strong></p>
<p>Phải có quá nửa tổng số nhân viên bỏ phiếu thuận, những nghị quyết của Ban thường vụ mới có giá trị.</p>
<p><strong>Điều thứ 38</strong></p>
<p>Khi Nghị viện không họp được, Ban thường vụ cùng với Chính phủ có quyết định tuyên chiến hay đình chiến.</p>
<p><strong>Điều thứ 39</strong></p>
<p>Đầu mỗi khóa họp, sau khi Ban thường vụ báo cáo công việc, vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm Ban thường vụ có thể nêu ra, nếu có một phần tư tổng số nghị viên yêu cầu. Toàn Ban thường vụ cũ có thể được bầu lại.</p>
<p><strong>Điều thứ 40</strong></p>
<p>Nếu chưa được Nghị viện nhân dân đồng ý trong lúc Nghị viện không họp mà chưa được Ban thường vụ đồng ý thì Chính phủ không được bắt giam và xét xử những nghị viên.</p>
<p>Nghị viên không bị truy tố vì lời nói hay biểu quyết trong Nghị viện.</p>
<p>Trong trường hợp phạm pháp quả tang, Chính phủ có thể bắt giam nghị viên ngay nhưng chậm nhất là 24 giờ phải thông tri cho Ban thường vụ. Ban thường vụ hoặc Nghị viện sẽ định đoạt.</p>
<p>Khi một nghị viên mất quyền ứng cử thì đồng thời mất cả tư cách nghị viên.</p>
<p><strong>Điều thứ 41</strong></p>
<p>Nghị viện phải xét vấn đề bãi miễn một nghị viên khi nhận được đề nghị của một phần tư tổng số cử tri tỉnh hay thành phố đã bầu ra nghị viên đó. Nếu hai phần ba tổng số nghị viên ưng thuận đề nghị bãi miễn thì nghị viên đó phải từ chức.</p>
<p><strong>Điều thứ 42</strong></p>
<p>Phụ cấp của các nghị viên sẽ do luật định.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương IV</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>CHÍNH PHỦ</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 43</strong></p>
<p>Cơ quan hành chính cao nhất của toàn quốc là Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa.</p>
<p><strong>Điều thứ 44</strong></p>
<p>Chính phủ gồm có Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Phó Chủ tịch và Nội các.</p>
<p>Nội các có Thủ tướng, các Bộ trưởng, Thứ trưởng. Có thể có Phó Thủ tướng.</p>
<p><strong>Điều thứ 45</strong></p>
<p>Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa chọn trong Nghị viện nhân dân và phải được hai phần ba tổng số nghị viên bỏ phiếu thuận.</p>
<p>Nếu bỏ phiếu lần đầu mà không đủ số phiếu ấy, thì lần thứ nhì sẽ theo đa số tương đối.</p>
<p>Chủ tịch nước Việt Nam được bầu ra trong thời hạn 5 năm và có thể được bầu lại.</p>
<p>Trong vòng một tháng trước khi hết nhiệm kỳ của Chủ tich, Ban thường vụ phải triệu tập Nghị viện đề bầu Chủ tịch mới.</p>
<p><strong>Điều thứ 46</strong></p>
<p>Phó Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa chọn trong nhân dân và bầu theo lệ thường.</p>
<p>Nhiệm kỳ của Phó Chủ tịch theo nhiệm kỳ của Nghị viện.</p>
<p>Phó Chủ tịch giúp đỡ Chủ tịch.</p>
<p>Khi Chủ tịch từ trần hay từ chức thì Phó Chủ tịch tạm quyền Chủ tịch. Chậm nhất là hai tháng phải bầu Chủ tịch mới.</p>
<p><strong>Điều thứ 47</strong></p>
<p>Chủ tịch nước Việt Nam chọn Thủ tướng trong Nghị viện và đưa ra Nghị viện biểu quyết. Nếu được Nghị viện tín nhiệm, Thủ tướng chọn các Bộ trưởng trong Nghị viện và đưa ra Nghị viện biểu quyết toàn thể danh sách. Thứ trưởng có thể chọn ngoài Nghị viện và do Thủ tướng đề ra Hội đồng Chính phủ duyệt y.</p>
<p>Nhân viên Ban thường vụ Nghị viện không được tham dự vào Chính phủ.</p>
<p><strong>Điều thứ 48</strong></p>
<p>Nếu khuyết Bộ trưởng nào thì Thủ tướng thỏa thuận với Ban thường vụ để chỉ định người tạm thay cho đến khi Nghị viện họp và chuẩn y.</p>
<p><strong>Điều thứ 49</strong></p>
<p>Quyền hạn của Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa:</p>
<p>a) Thay mặt cho nước.</p>
<p>b) Giữ quyền Tổng chỉ huy quân đội toàn quốc, chỉ định hoặc cách chức các tướng soái trong lục quân, hải quân, không quân.</p>
<p>c) Ký sắc lệnh bổ nhiệm Thủ tướng, nhân viên Nội các và nhân viên các cấp thuộc các cơ quan Chính phủ.</p>
<p>d) Chủ tọa Hội đồng Chính phủ.</p>
<p>đ) Ban bố các đạo luật đã được Nghị viện quyết nghị.</p>
<p>e) Thưởng huy chương và các bằng cấp danh dự.</p>
<p>g) Đặc xá.</p>
<p>h) Ký hiệp ước với các nước.</p>
<p>i) Phái đại biểuViệt Nam đến nước ngoài và tiếp nhận đại biểu ngoại giao của các nước.</p>
<p>k) Tuyên chiến hay đình chiến theo như điều 38 đã định.</p>
<p><strong>Điều thứ 50</strong></p>
<p>Chủ tịch nước Việt Nam không phải chịu một trách nhiệm nào, trừ khi phạm tội phản quốc.</p>
<p><strong>Điều thứ 51</strong></p>
<p>Mỗi khi truy tố Chủ tịch, Phó Chủ tịch hay một nhân viên Nội các về tội phản quốc, Nghị viện sẽ lập một tòa án đặc biệt để xét xử.</p>
<p>Việc bắt bớ và truy tố trước tòa án một nhân viên Nội các và thường tội phải có sự ưng thuận của Hội đồng Chính phủ.</p>
<p><strong>Điều thứ 52</strong></p>
<p>Quyền hạn của Chính phủ :</p>
<p>a) Thi hành các đạo luật và quyết nghị của Nghị viện.</p>
<p>b) Đề nghị những dự án luật ra trước Nghị viện.</p>
<p>c) Đề nghị những dự án sắc luật ra trước Ban thường vụ, trong lúc Nghị viện không họp mà gặp trường hợp đặc biệt.</p>
<p>d) Bãi bỏ những mệnh lệnh và nghị quyết của cơ quan cấp dưới nếu cần.</p>
<p>đ) Bổ nhiệm hoặc cách chức các nhân viên trong các cơ quan hành chính hoặc chuyên môn.</p>
<p>e) Thi hành luật động viên và mọi phương sách cần thiết để giữ gìn đất nước.</p>
<p>g) Lập dự án ngân sách hàng năm.</p>
<p><strong>Điều thứ 53</strong></p>
<p>Mỗi Sắc lệnh của Chính phủ phải có chứ ký của Chủ tịch nước Việt Nam và tùy theo quyền hạn các Bộ, phải có một hay nhiều vị Bộ trưởng tiếp ký. Các vị Bộ trưởng ấy phải chịu trách nhiệm trước Nghị viện.</p>
<p><strong>Điều thứ 54</strong></p>
<p>Bộ trưởng nào không được Nghị viện tín nhiệm thì phải từ chức. Toàn thể Nội các không phải chịu liên đới trách nhiệm về hành vi một Bộ trưởng.</p>
<p>Thủ tướng phải chịu trách nhiệm về con đường chính trị của Nội các. Nhưng Nghị viện chỉ có thể biểu quyết về vấn đề tín nhiệm Thủ tướng, Ban thường vụ hoặc một phần tư tổng số nghị viên nêu vấn đề ấy ra.</p>
<p>Trong hạn 24 giờ sau khi Nghị viện biểu quyết không tín nhiệm Nội các thì Chủ tịch nước Việt Nam có quyền đưa vấn đề tín nhiệm ra Nghi viện thảo luận lại. Cuộc thảo luận lần thứ hai phải cách cuộc thảo luận lần nhất là 48 giờ. Sau biểu quyết này, Nội các mất tín nhiệm phải từ chức.</p>
<p><strong>Điều thứ 55</strong></p>
<p>Các Bộ trưởng phải trả lời bằng lời thư từ hoặc trả lời bằng lời nói những điều chất vấn của Nghị viện hoặc của Ban thường vụ. Kỳ hạn trả lời chậm nhất là 10 ngày sau khi nhận được thư chất vấn.</p>
<p><strong>Điều thứ 56</strong></p>
<p>Khi Nghị viện hết hạn hoặc tự giải tán, Nội các giữ chức quyền cho đến khi họp Nghị viện mới.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương V</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN VÀ ỦY BAN HÀNH CHÍNH</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 57 </strong></p>
<p>Nước Việt Nam về phương diện hành chính, gồm có 3 bộ : Bắc, Trung, Nam. Mỗi bộ chia thành tỉnh, mỗi tỉnh chia thành huyện, mỗi huyện chia thành xã.</p>
<p><strong>Điều thứ 58</strong></p>
<p>ở tỉnh, thành phố, thị xã và xã có Hội đồng nhân dân do đầu phiếu phổ thông, trực tiếp bầu ra.</p>
<p>Hội đồng nhân dân tỉnh, thành phố, thị xã hay xã cử ra ủy ban hành chính.</p>
<p>ở bộ và huyện, chỉ có ủy ban hành chính. ủy ban hành chính bộ do Hội đồng các tỉnh và thành phố bầu ra. ủy ban hành chính huyện do Hội đồng các xã bầu ra.</p>
<p><strong>Điều thứ 59</strong></p>
<p>Hội đồng nhân dân quyết định về những vấn những thuộc địa phương mình. Những nghị quyết ấy không được trái với chỉ thị của các cấp trên. ủy ban hành chính có trách nhiệm :</p>
<p>a) Thi hành các mệnh lệnh của cấp trên.</p>
<p>b) Thi hành các nghị quyết của Hội đồng nhân dân địa phương mình sau khi được cấp trên chuẩn y.</p>
<p>c) Chỉ huy công việc hành chính trong địa phương.</p>
<p><strong>Điều thứ 60</strong></p>
<p>ủy ban hành chính chịu trách nhiệm đối với cấp trên và đối với Hội đồng nhân dân địa phương mình.</p>
<p><strong>Điều thứ 61</strong></p>
<p>Nhân viên Hội đồng nhân dân và ủy ban hành chính có thể bị bãi miễn. Cách thức bãi miễn sẽ do luật định.</p>
<p><strong>Điều thứ 62</strong></p>
<p>Một đạo luật sẽ định rõ những chi tiết tổ chức các Hội đồng nhân dân và ủy ban hành chính.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương VI</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>CƠ QUAN TƯ PHÁP</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 63</strong></p>
<p>Cơ quan tư pháp của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa gồm có :</p>
<p>a) Tòa án tối cao.</p>
<p>b) Các tòa án phúc thẩm.</p>
<p>c) Các tòa án đệ nhị cấp và sơ cấp.</p>
<p><strong>Điều thứ 64</strong></p>
<p>Các nhân viên thẩm phán đều do Chính phủ bổ nhiệm</p>
<p><strong>Điều thứ 65</strong></p>
<p>Trong khi xử việc hình thì phải có phụ thẩm nhân dân để tham gia ý kiến nếu là việc tiểu hình, hoặc cùng quyết định với thẩm phán nếu là việc đại hình.</p>
<p><strong>Điều thứ 66</strong></p>
<p>Quốc dân thiểu số có quyền dùng tiếng nói của mình trước tòa án.</p>
<p><strong>Điều thứ 67</strong></p>
<p>Các phiên tòa án đều phải công khai, trừ những trường hợp đặc biệt.</p>
<p>Người bị cáo được quyền tự bào chữa lấy hoặc mượn luật sư.</p>
<p><strong>Điều thứ 68</strong></p>
<p>Cấm không được tra tấn, đánh đập, ngược đãi những bị cáo và tội nhân.</p>
<p><strong>Điều thứ 69</strong></p>
<p>Trong khi xét xử, các viên thẩm phán chỉ tuân theo pháp luật, các cơ quan khác không được can thiệp.</p>
<p style="text-align:center;"><strong>Chương VII</strong><strong> </strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP</strong></p>
<p><strong>Điều thứ 70</strong></p>
<p>Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây :</p>
<p>a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.</p>
<p>b) Nghị viện bầu một ban dự thảo những điều thay đổi.</p>
<p>c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng thuận thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/852/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/852/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=852&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hienphap1946/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Một số lời dạy của Bác Hồ về đạo đức lối sống</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/ddls/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/ddls/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:22:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Học tập và làm theo Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về cán bộ và Công tác cán bộ]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về nhân văn đạo đức]]></category>
		<category><![CDATA[Một số lời dạy của Bác Hồ về đạo đức lối sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=849</guid>
		<description><![CDATA[“Đối với mình &#8211; Phải siêng nǎng, không được lười biếng, ai lười biếng không làm được việc. Phải tiết kiệm, không xa xỉ, vì xa xỉ hoá ra tham lam, nhất là đối với tiền bạc của đoàn thể phải rất phân minh”. Con đường giải phóng. Tháng 12 nǎm 1940. Tư liệu Bảo [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=849&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong> </strong></p>
<p><strong><em>“Đối với mình &#8211; Phải siêng nǎng, không được lười biếng, ai lười biếng không làm được việc. Phải tiết kiệm, không xa xỉ, vì xa xỉ hoá ra tham lam, nhất là đối với tiền bạc của đoàn thể phải rất phân minh”.</em></strong></p>
<p>Con đường giải phóng. Tháng 12 nǎm 1940.<br />
Tư liệu Bảo tàng Hồ Chí Minh <em> </em></p>
<p><strong><em>“Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh.<br />
Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu.</em></strong></p>
<p><strong><em> Mấy nǎm kháng chiến, các cô, các chú đã học được nhiều đức tính tốt. Về xuôi nhất là về thành thị, sẽ có nhiều người phức tạp, nhiều thứ quyến rũ mình vào thói xấu”.</em></strong></p>
<p>Bài nói chuyện với bộ đội, công an và cán bộ trước khi vào tiếp quản Thủ đô.<br />
Ngày 5 tháng 9 nǎm 1954.T.7, Tr.346</p>
<p><strong><em><span id="more-849"></span>“Trong giáo dục không những phải có tri thức phổ thông mà phải có đạo đức cách mạng. Có tài phải có đức. Có tài   không có đức, tham ô hủ hoá có hại cho nước. Có đức không có tài như ông bụt ngồi trong chùa, không giúp ích gì được ai”.</em></strong></p>
<p>Bài nói chuyện tại lớp đào tạo hướng dẫn viên các trại hè cấp I.<br />
Ngày 12 tháng 6 nǎm 1956. T.8, Tr.184.</p>
<p><strong><em>“Công trạng của cá nhân chủ yếu là nhờ tập thể mà có. Vì vậy người có công trạng không nên tự kiêu mà cần khiêm tốn. Khiêm tốn và rộng lượng, đó là hai đức tính mà người cách mạng nào cũng phải có”.</em></strong></p>
<p>Nói chuyện tại lớp chỉnh huấn trung, cao cấp<br />
của Bộ Quốc phòng và các lớp trung cấp của các tổng cục.<br />
Tháng 5 nǎm 1957. T.8, Tr.391</p>
<p><strong>“&#8230;<em>Cần, Kiệm, Liêm, Chính</em> là nền tảng của <em>Đời sống mới</em>, nền tảng của <em>Thi đua ái quốc.</em></p>
<p>Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông.<br />
Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc<br />
Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính.<br />
Thiếu một mùa, thì không thành trời.<br />
Thiếu một phương, thì không thành đất<br />
Thiếu một đức, thì không thành người.<br />
&#8230;..</strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong><em>Cần</em></strong><strong> với <em>Kiệm</em>, phải đi đôi với nhau, như hai chân của con người.</strong></p>
<p><strong><em>Cần</em></strong><strong> mà không <em>Kiệm</em>, <em>&#8220;thì làm chừng nào xào chừng ấy&#8221;</em>. Cũng như một cái thùng không có đáy; nước đổ vào chừng nào, chảy ra hết chừng ấy, không lại hoàn không.</strong></p>
<p><strong><em>Kiệm</em></strong><strong> mà không <em>Cần</em>, thì không tǎng thêm, không phát triển được. Mà vật gì đã không tiến tức phải thoái. Cũng như cái thùng chỉ đựng một ít nước, không tiếp tục đổ thêm vào, lâu ngày chắc nước đó sẽ hao bớt dần, cho đến khi khô kiệt.<br />
&#8230;.<br />
<em>Cần, Kiệm, Liêm</em>, là gốc rễ của <em>Chính</em>. Nhưng một cây cần có gốc rễ, lại cần có ngành, lá, hoa, quả mới là hoàn toàn. Một người phải <em>Cần, Kiệm, Liêm,</em> nhưng còn phải <em>Chính</em> mới là người hoàn toàn.<br />
&#8230;.<br />
Tự mình phải <em>chính</em> trước, mới giúp được người khác <em>chính</em>. Mình không <em>chính</em>, mà muốn người khác <em>chính</em> là vô lý”.</strong></p>
<p>Cần Kiệm Liêm Chính. Tháng 6 nǎm 1949. T.5</p>
<p>“<strong><em>Do chủ nghĩa cá nhân mà sinh ra đòi hỏi hưởng thụ, đãi ngộ. Người ta ai cũng muốn ǎn ngon mặc đẹp, nhưng muốn phải cho đúng thời, đúng hoàn cảnh. Trong lúc nhân dân ta còn thiếu thốn mà một người nào đó muốn riêng hưởng ǎn ngon mặc đẹp, như vậy là không có đạo đức”.</em></strong></p>
<p><em>Nói chuyện tại lớp chỉnh huấn trung, cao cấp </em><em><br />
<em>của Bộ Quốc phòng và các lớp trung cấp của các tổng cục.</em><br />
<em>Tháng 5 nǎm 1957. T.8, Tr.391</em></em></p>
<p><strong>“&#8230; Kiên trì và nhẫn nại,<br />
Không chịu lùi một phân,<br />
Vật chất tuy đau khổ<br />
Không nao núng tinh thần”.</strong></p>
<p><em> </em>Bốn tháng rồi. Nhật ký trong tù.<br />
Nǎm 1942-1943. T.3, Tr.387</p>
<p><strong>“Trong cuộc đấu tranh to lớn, lâu dài, gay go, ít nhiều đảng viên, ít nhiều nơi không tránh khỏi những khuyết điểm như: chủ quan, hẹp hòi, mạo hiểm, hủ hoá, xa quần chúng, chủ nghĩa địa phương, không giữ kỷ luật, làm việc luộm thuộm, tự kiêu, tự mãn v.v.”</strong></p>
<p><strong>“Dù đó là những chứng bệnh thành niên, nhưng từ nay, Đảng đòi hỏi các đảng viên phải kiên quyết tẩy cho kỳ sạch những bệnh ấy. Vì nếu không trị cho khỏi hết, thì nó có thể lây ra mà trở nên rất nguy hiểm cho Đảng”.</strong></p>
<p>Kiểm điểm công việc của Đảng. Tháng 1 nǎm 1949.<br />
Tư liệu  Bảo tàng Hồ Chí Minh</p>
<p><strong>“Luôn luôn cầu tiến bộ. Không tiến bộ thì là ngừng lại. Trong khi mình ngừng lại thì người ta cứ tiến bộ. Kết quả là mình thoái bộ, lạc hậu.<br />
Tiến bộ không giới hạn. Mình cố gắng tiến bộ, thì chắc tiến bộ mãi.<br />
Luôn luôn tự kiểm điểm, tự phê bình những lời mình đã nói, những việc mình đã làm, để phát triển điều hay của mình, sửa đổi khuyết điểm của mình.<br />
Đồng thời phải hoan nghênh người khác phê bình mình”</strong></p>
<p>Cần kiệm liêm chính. Tháng 6 nǎm 1949. T.5, Tr. 644</p>
<p><strong> “<em>Thang thuốc chữa bệnh quan liêu:</em></strong></p>
<p><strong>+ Phải đặt lợi ích dân chúng lên trên hết, trước hết.<br />
+ Phải gần gũi dân, hiểu biết dân, học hỏi dân.<br />
+ Phải thật thà thực hành phê bình và tự phê bình.<br />
+ Phải làm kiểu mẫu: <em>Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư”.</em></strong></p>
<p>Phải tẩy sạch bệnh quan liêu. Báo Sự thật, số 140,<br />
ngày 2tháng 9 nǎm 1950. T.6, Tr.90</p>
<p><strong>“Dao có mài, mới sắc.<br />
Vàng có thui, mới  trong.<br />
Nước có lọc, mới sạch.<br />
Người có tự phê bình, mới tiến bộ”.</strong></p>
<p>Tự phê bình. Báo Nhân dân, số 9,<br />
ngày 20 tháng 5 nǎm 1951. T.6. Tr.209</p>
<p><strong>“Phải thật sự mở rộng <em>dân chủ</em> trong cơ quan. Phải luôn luôn dùng cách<em> </em><em>thật thà tự phê bình và thẳng thắn phê bình, nhất là phê bình từ dưới lên<em>. </em></em>Phải kiên quyết chống cái thói &#8220;cả vú lấp miệng em&#8221;, ngǎn cản quần chúng phê bình”.</strong></p>
<p>Nhiệm vụ của chi bộ ở các cơ quan.<br />
Báo Nhân dân, số 176, từ ngày 6 đến 10-4-1954. T.7, Tr.269</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/849/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/849/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=849&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/ddls/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>THĂM MỘT CHIẾN SĨ QUỐC TẾ CỘNG SẢN &#8211; NGUYỄN ÁI QUỐC</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/omandenxtam/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/omandenxtam/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:13:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Danh nhân văn hóa Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh trong trái tim nhân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về nhân văn đạo đức]]></category>
		<category><![CDATA[Báo Ogoniok]]></category>
		<category><![CDATA[O. MANĐENXTAM]]></category>
		<category><![CDATA[THĂM MỘT CHIẾN SĨ QUỐC TẾ CỘNG SẢN - NGUYỄN ÁI QUỐC]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=846</guid>
		<description><![CDATA[O. MANĐENXTAM Tại Đông Dương, ảnh hưởng phong trào Găngđi như thế nào? Tiếng vang, làn sóng của phong trào đó có lan đến đấy chút nào không ? &#8211; Tôi hỏi Nguyễn Ái Quốc. - Không. &#8211; Nguyễn Ái Quốc trả lời &#8211; Nhân dân An Nam chúng tôi là những người nông dân [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=846&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>O. MANĐENXTAM </strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Tại Đông Dương, ảnh hưởng phong trào Găngđi như thế nào? Tiếng vang, làn sóng của phong trào đó có lan đến đấy chút nào không ? &#8211; Tôi hỏi Nguyễn Ái Quốc.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">- Không. &#8211; Nguyễn Ái Quốc trả lời &#8211; Nhân dân An Nam chúng tôi là những người nông dân bị nhấn chìm trong bóng đêm hết sức tối tăm. Không một tờ báo nào, không ai hiểu bây giờ trên thế giới đương diễn ra những gì; đêm tối, thực sự là đêm tối.</p>
<p style="text-align:justify;">Nguyễn Ái Quốc hiện là người An Nam duy nhất ở Mátxcơva, đại diện của chủng tộc Mã Lai cổ xưa. Đó là một thanh niên gầy gò, linh hoạt, mặc cái áo len đan. Đồng chí nói tiếng Pháp &#8211; tiếng của những kẻ áp bức, nhưng mà những chữ Pháp từ miệng đồng chí Nguyễn Ái Quốc nghe trầm trầm, lắng xuống như hồi âm của tiếng mẹ đẻ quê hương đồng chí.</p>
<p style="text-align:justify;">Nguyễn Ái Quốc đã nói đến hai chữ &#8220;văn minh&#8221; một cách đầy khinh bỉ. Đồng thời đã đặt chân qua hầu hết các nước thuộc địa trên thế giới, đã tới miền Bắc và miền Trung châu Phi, đã thấy rất nhiều cảnh đau khổ. Khi nói chuyện, đồng chí thường hay dùng chữ &#8220;anh em&#8221;. Anh em của Nguyễn Ái Quốc ở đây là những người da đen, những người Ấn Độ, những người Xyri, những người Trung Quốc&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-846"></span>Nguyễn Ái Quốc đã có lần gửi thư tới nhà văn Rơnê Marăng, người da đen có quốc tịch Pháp, là tác giả cuốn tiểu thuyết Batuala và đã đặt một câu hỏi một cách thẳng thắn: &#8220;Ông Marăng, ông muốn hay không muốn giúp đỡ công cuộc giải phóng các nước anh em ở thuộc địa?&#8221;. Rơnê Marăng, người được Viện Hàn lâm Pháp quàng cho một vòng hoa danh dự, đã trả lời Nguyễn Ái Quốc một cách dè dặt và quanh co.</p>
<p style="text-align:justify;">- Tôi sinh ra trong một gia đình nhà nho An Nam. Những gia đình như thế ở nước chúng tôi không phải làm việc gì. Thanh niên trong những gia đình ấy thường học Khổng giáo, đồng chí chắc biết Khổng giáo không phải là tôn giáo mà là một thứ khoa học về kinh nghiệm đạo đức và phép ứng xử. Và trên cơ sở đó người ta đưa ra khái niệm về &#8220;thế giới đại đông&#8221;. Khi tôi độ mười ba tuổi, lần đầu tiên tôi được nghe ba chữ Pháp: Tự do, Bình đẳng, Bác ái. Đối với chúng tôi, người da trắng nào cũng là người Pháp. Người Pháp đã nói thế. Và từ thuở ấy, tôi rất muốn làm quen với nền văn minh Pháp, muốn tìm xem những gì ẩn đằng sau những chữ ấy. Nhưng trong những trường học cho người bản xứ, bọn Pháp dạy người như dạy con vẹt. Chúng giấu không cho người nước tôi xem sách báo. Không phải chỉ sách của các nhà văn mới, mà cả Rútxô và Môngtexkiơ cũng bị cấm. Vậy thì phải làm thế nào bây giờ ? Tôi quyết định tìm cách đi ra nước ngoài. Thân phận người An Nam chỉ là thân phận người nông nô. Chúng tôi bị cấm, không phải chỉ là bị cấm đi du lịch ra nước ngoài mà cả đi trong nước cũng không được. Đường sắt được xây dựng với mục đích &#8220;chiến lược&#8221; riêng. Theo con mắt của bọn thực dân, chúng tôi chưa đủ trình độ để sử dụng loại đường này. Tôi lang thang ra bờ biển và tôi đã vượt biển ra nước ngoài. Năm ấy tôi 19 tuổi. Ở Pháp lúc đó đang có tổng tuyển cử. Bọn tư sản Pháp đã dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để bôi nhọ lẫn nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">Gương mặt Nguyễn Ái Quốc nhăn lại một cách khinh bỉ. Đôi mắt nặng nề, u ám bỗng bừng lên. Trong đôi mắt mở to, ứa lệ, anh nhìn về xa xăm:</p>
<p style="text-align:justify;">- Khi bọn Pháp đến cướp nước tôi, những gia đình nền nếp, gia giáo đã bỏ chạy hết không cộng tác với chúng. Bọn vô lại quen thói xu nịnh đã chiếm hết nhà cửa và vườn ruộng, chúng trở nên những tên tư sản mới giàu sụ, và chúng có khả năng giáo dục con cái theo kiểu Pháp. Bên chúng tôi coi những người thanh niên đi học các trường dòng của bọn Pháp là bọn người bỏ đi, là những đồ cặn bã. Thế mà người ta đã trả tiền để làm việc đó. Và dù những kẻ học ở các trường đó có đần độn đến mức nào chúng cũng cố để được đi làm cảnh sát, làm sen đầm. Bọn cố đạo ở nước tôi chiếm tới một phần năm tổng số ruộng đất cả nước. Chỉ có những chủ đồn điền mới so sánh được với họ.</p>
<p style="text-align:justify;">Thực dân Pháp là gì? Ồ, đó là những kẻ bất tài và thiển cận. Việc quan tâm đầu tiên của chúng là hình thành nhóm người thân thuộc. Sau đó, là chiếm đoạt và cướp bóc thế nào cho thật nhiều và thật nhanh. Mục đích của toàn bộ chính sách này là có được một ngôi nhà nhỏ, &#8220;ngôi nhà nhỏ của mình&#8221; ở Pháp.</p>
<p style="text-align:justify;">- Thực dân Pháp đầu độc nhân dân chúng tôi. Chúng bắt mọi người phải uống rượu. Chúng tôi có phong tục lấy gạo ngon làm ra rượu uống, khi có bạn tới chơi hoặc khi có ngày giỗ tổ tiên. Bọn thực dân Pháp đã lấy gạo xấu, rẻ tiền nấu rượu. Không ai thèm mua của chúng. Khốn thay rượu làm ra lại quá nhiều. Sau đó, người ta hạ lệnh cho các viên tỉnh trưởng cứ theo đầu người mà bắt buộc phải đi mua thứ rượu không ai uống.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi đã hình dung ra được một cách rất cụ thể bọn thực dân đang dùng rượu đầu độc như thế nào dân tộc An Nam đáng yêu, một dân tộc rất lịch thiệp và độ lượng, rất ghét những gì thái quá. Dáng dấp của con người đang ngồi trước mặt tôi đây, Nguyễn Ái Quốc, cũng đang toả ra một cái gì thật lịch thiệp và tế nhị. Văn minh châu Âu trên đất nước ấy dùng lưỡi lê và rượu độc và che giấu tất cả những cái đó dưới tà áo dài đen của bọn cố đạo. Từ Nguyễn Ái Quốc đã toả ra một thứ văn hoá, không phải văn hoá Âu châu, mà có lẽ là một nền văn hoá tương lai.</p>
<p style="text-align:justify;">- Hiện nay, ở Pari, một nhóm các đồng chí từ các nước thuộc địa của Pháp, 5-6 người Nam Kỳ, Xuđăng, Mađagátxca, Haiti đang xuất bản tờ báo Le Paria để chống lại chính sách thuộc địa của Pháp. Đó là tờ báo nhỏ. Các cộng tác viên phải bỏ tiền túi ra để xuất bản, thay cho việc nhận tiền nhuận bút.</p>
<p style="text-align:justify;">Cây gậy tre với lời hiệu triệu in trên báo đã bí mật đến khắp các làng mạc. Nó được chuyển từ vùng này sang vùng khác, và đã có sự đồng tình với nhau. Nhưng người An Nam đã phải trả giá đắt cho việc đó, đã có những án tử hình và hàng trăm người đã bị mất đầu.</p>
<p style="text-align:justify;">- Người dân An Nam không có linh mục, không có tôn giáo, theo cách nghĩ của châu Âu. Việc cúng bái tổ tiên hoàn toàn là một hiện tượng xã hội. Chúng tôi không có những người tư tế nào. Những người già trong gia đình hay các già bản là người thực hiện những nghi lễ tưởng niệm. Chúng tôi không biết uy tín của người thầy cúng, của linh mục là gì.<br />
- Vâng, thật thú vị là chính quyền Pháp đã dạy cho những người nông dân chúng tôi biết những từ &#8220;bônsêvích&#8221; và &#8220;Lênin&#8221;. Chúng lùng bắt những người cộng sản trong dân chúng, trong khi chẳng có người cộng sản nào, hoàn toàn không có ngay cả trong ý niệm, và như vậy chính chúng đã tuyên truyền cho chủ nghĩa bônsêvích và Lênin.</p>
<p style="text-align:justify;">Dân An Nam là một dân tộc giản dị và lịch thiệp. Qua phong thái thanh cao, trong giọng nói trầm ấm của Nguyễn Ái Quốc, chúng ta như nghe thấy ngày mai, như thấy sự yên tĩnh mênh mông của tình hữu ái toàn thế giới.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên bàn có một tập bản thảo, một bản báo cáo công tác rõ ràng, mang phong cách truyền tin của phóng viên. Anh đang tưởng tượng đến đề tài: Đại hội Quốc tế Cộng sản năm 1947. Anh như đang nhìn thấy, nghe thấy diễn biến của hội nghị, mà ở đó anh sẽ điều khiển chương trình nghị sự.</p>
<p style="text-align:justify;">Lúc chia tay, Nguyễn Ái Quốc như nhớ điều gì.</p>
<p style="text-align:justify;">- Vâng, chúng tôi còn có một cuộc &#8220;nổi dậy&#8221; nữa do vua An Nam trẻ tuổi Duy Tân phát động, chống lại việc đưa những người nông dân của chúng tôi đến chiến trường của Pháp. Vua Duy Tân đã chạy, bây giờ ông ấy đang sống lưu vong. Hãy kể về ông ấy nữa.</p>
<p style="text-align:right;"><strong>Báo Ogoniok (Liên Xô),<br />
số 39, ngày 23-12-1923</strong></p>
<p style="text-align:right;"><em><strong>(Hồ Chí Minh toàn tập; tập 1; Nxb Chính trị Quốc gia; năm 2000; trang 475)</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/846/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/846/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=846&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/omandenxtam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về trí thức</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hcm_tt/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hcm_tt/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 12:09:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác phẩm Hồ Chí Minh tiêu biểu]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về cán bộ và Công tác cán bộ]]></category>
		<category><![CDATA[Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về trí thức]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp chí Xây dựng Đảng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=843</guid>
		<description><![CDATA[Theo Tạp chí Xây dựng Đảng tháng 11/2004 Là một bộ phận trong lực lượng cách mạng, trí thức có nhiệm vụ thi đua phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Vì vậy, Đảng và Chính phủ ta rất quý trọng những người trí thức của nhân dân, vì nhân dân. Hồ Chí Minh [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=843&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>Theo <em>Tạp chí Xây dựng Đảng</em><br />
tháng 11/2004</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Là một bộ phận trong lực lượng cách mạng, trí thức có nhiệm vụ thi đua phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Vì vậy, Đảng và Chính phủ ta rất quý trọng những người trí thức của nhân dân, vì nhân dân.</strong><br />
Hồ Chí Minh toàn tập, NXBCTQG, H.2002, tập 8, tr.216.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Địa vị những người trí thức ái quốc Việt Nam sẽ là cùng với toàn thể đồng bào, kiến thiết một nước Việt Nam mới, một nước Việt Nam thống nhất và độc lập, dân chủ, tự do, hạnh phúc.</strong><br />
Sách đã dẫn (Sđd), tập 5, tr.156.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Trí thức đáng trọng là trí thức hết lòng phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân.</strong><br />
Sđd, tập 7, tr.33.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong><span id="more-843"></span>Trí thức không có bao giờ thừa, chỉ có thiếu trí thức thôi.</strong><br />
Sđd, tập 7, tr.36.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Người lao động trí óc, mà không liên hệ với lao động chân tay thì chỉ mới là trí thức một nửa. Còn người lao động chân tay mà văn hoá kém, không biết lao động trí óc thì cũng là người không hoàn toàn, cũng chỉ được một nửa. Vì vậy, chẳng những người lao động trí óc và người lao động chân tay phải đoàn kết với nhau, mà mỗi người lao động trí óc muốn là người hoàn toàn phải có lao động chân tay và người lao động chân tay muốn là người lao động hoàn toàn phải vừa biết lao động trí óc, vừa phải biết lao động chân tay. Người trí thức phải biết làm lao động chân tay. Người công nhân, nông dân phải có trình độ văn hoá.</strong><br />
Sđd, tập 8, tr.395.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Công nông cần học tập văn hoá để nâng cao trình độ tri thức của mình, trí thức cần gần gụi công nông và học tập tinh thần, nghị lực, sáng kiến và kinh nghiệm của công nông.</strong><br />
Sđd, tập 6, tr.204.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Để xây dựng nước nhà, chúng ta cần càng ngày càng nhiều trí thức tốt. Đảng và Chính phủ vừa phải giúp cho thế hệ trí thức ngày nay càng ngày càng tiến bộ, vừa phải ra sức đào tạo thêm trí thức mới.</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>Đảng và Chính phủ phải giúp bằng cách giáo dục, để trí thức có lập trường vững vàng, quan điểm đúng đắn, tư tưởng sáng suốt, tác phong dân chủ. Nói tóm lại: Giúp đỡ các bạn trí thức chính tâm và thân dân.</strong><br />
Sđd, tập 8, tr.216</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/843/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/843/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=843&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/hcm_tt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Phó TGĐ UNESCO: “Tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn giữ nguyên giá trị thời đại”</title>
		<link>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/unesco_hcm/</link>
		<comments>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/unesco_hcm/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 11:56:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Quản trị viên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hồ Chí Minh trong trái tim nhân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh về Văn hóa]]></category>
		<category><![CDATA[Đánh giá - Nghiên cứu]]></category>
		<category><![CDATA[Hans D’Orville]]></category>
		<category><![CDATA[Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[Phó TGĐ UNESCO: “Tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn giữ nguyên giá trị thời đại”]]></category>
		<category><![CDATA[Tư tưởng Hồ Chí Minh]]></category>
		<category><![CDATA[unesco]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thehehochiminh.net/?p=839</guid>
		<description><![CDATA[Hans D’Orville &#8220;Chính vì tầm vóc vĩ đại của con người Hồ Chí Minh mà chúng ta đã vinh danh Người ở UNESCO và trên thế giới&#8221; &#8211; ông Hans D’Orville, Phó tổng giám đốc Tổ chức UNESCO tuyên bố. Nhân buổi lễ mít tinh tại Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp tối 14/5, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=839&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><strong>Hans D’Orville</strong></p>
<p style="text-align:justify;"><strong>&#8220;Chính vì tầm vóc vĩ đại của con người Hồ Chí Minh mà chúng ta đã vinh danh Người ở UNESCO và trên thế giới&#8221; &#8211; ông Hans D’Orville, Phó tổng giám đốc Tổ chức UNESCO tuyên bố.</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Nhân buổi lễ mít tinh tại Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp tối 14/5, để kỷ niệm lần thứ 120 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2010) và 20 năm ngày Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá Liên Hiệp quốc (UNESCO) công nhận Người là “ Anh hùng giải phóng dân tộc, Nhà văn hoá kiệt xuất của Việt Nam”, ông Hans D’Orville, Phó tổng giám đốc Tổ chức UNESCO, đã có bài tham luận đặc biệt đánh giá về Tư tưởng Hồ Chí Minh. Sau đây là hoàn toàn bài tham luận của ông:</p>
<p style="text-align:justify;"><span id="more-839"></span>Trước hết, cho phép tôi được đặt một câu hỏi hơi đặc biệt &#8220;Hồ Chí Minh của năm 2010 này là ai?&#8221; Đối với những người thuộc thế hệ của tôi, ông là một gương mặt mang tính thời sự, là tâm điểm của rất nhiều cuộc tuần hành mà sinh viên trên toàn thế giới tổ chức để ủng hộ Việt Nam, đối với những thế hệ kế tiếp, ông là một gương mặt của lịch sử. Nhưng đối với tất cả chúng ta, ông luôn là biểu tượng mà cho đến nay ta vẫn còn phải suy ngẫm.</p>
<p style="text-align:justify;">Là người giải phóng dân tộc và đấu tranh cho tự do, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người lãnh đạo cuộc đấu tranh của Việt Nam để giành tự do và độc lập dân tộc. Đối với những người Việt Nam và các dân tộc trên thế giới, trước tiên đó là một con người của hoà bình của sự hoà giải vì phải công nhận rằng Hồ Chí Minh đã luôn đấu tranh cho sự phát triển của đất nước, của khu vực và thế giới.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 2010 là dịp kỉ niệm lần thứ 120 ngày sinh của Người, và đây cũng là dịp để chúng ta cùng nhau ôn lại sự kiện cách đây 20 năm, vào năm 1989, tổ chức UNESCO đã quyết định kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh như một trong những nhân vật quan trọng và kiệt xuất của lịch sử. Theo nghị quyết của Đại hội đồng UNESCO, Chủ tịch Hồ Chí Minh là biểu tượng của &#8220;tinh thần dân tộc, người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng của nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc trên thế giới vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội&#8221;</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh là một con người hội tụ nhiều tư tưởng thể hiện khát vọng của các dân tộc trên thế giới trong việc khẳng định bản sắc văn hoá và trong những nỗ lực nhằm tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau. Chúng ta không thể không nhắc đến những đóng góp quan  trọng và nhiều mặt của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các lĩnh vực văn hoá, giáo dục và nghệ thuật. Sự đóng góp này kết tinh truyền thống văn hoá hàng nghìn năm của dân tộc Việt Nam&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Sự phong phú đa dạng của Việt Nam đều được thế giới biết đến, nhất là UNESCO. Quần thể di tích Cố đô Huế, phố cổ Hội An, thánh địa Mỹ Sơn đã được đưa vào danh sách các di sản văn hoá thế giới của UNESCO. Chúng tôi cũng đã xếp hạng vịnh Hạ Long và vườn quốc gia Phong Nha &#8211; Kẻ Bàng nằm trong hệ thống các di sản thiên nhiên của thế giới. Trong danh sách 166 di sản vật thể của UNESCO hiện nay cũng đã tính cả Nhã nhạc cung đình Huế và Không gian cồng chiêng Tây Nguyên. Cũng cần phải lưu ý rằng Hà Nội, hiện đang chuẩn bị cho Lễ hội nghìn năm của mình, cũng đã được UNESCO công nhận &#8220;Thành phố hoà bình&#8221; nhờ vào những tiến bộ đầy ấn tượng của thành phố đặc biệt là trong các lĩnh vực tôn tạo di tích cổ, hỗ trợ các hoạt động trao đổi văn hoá và nghệ thuật, thúc đẩy làng nghề thủ công truyền thống, nâng cao chất lượng dịch vụ khám chữa bệnh cho người cao tuổi, bảo vệ môi trường và tạo ra nhiều không gian xanh. Đây cũng hoàn toàn là ý nguyện đáng được tôn trọng của Chủ tịch Hồ Chí Minh mà ông luôn theo đuổi trong suốt cuộc đời của mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuộc đời hoạt động chính trị của Người trước hết nhằm đấu tranh cho quyền con người và quyền các dân tộc. Ngày 2/9/1945, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố nền độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, Tuyên ngôn của Người bắt đầu bằng chính những từ được trích dẫn trong Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ: &#8220;Tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, tạo hoá cho họ những quyền không thể xâm phạm: đó là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc&#8221;. Quan điểm của Người đã nói trước được điều mà 15 năm sau, vào năm 1960, Liên hiệp quốc (LHQ) đã đưa vào trong Tuyên bố trao trả độc lập cho các nước và các dân tộc thuộc địa chính là sự chối bỏ các quyền cơ bản của con người và đi ngược lại với Hiến chương LHQ, điều này ảnh hưởng đến sự nghiệp đấu tranh vì hoà bình và hợp tác trên thế giới&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Được giáo dục theo truyền thống Khổng giáo, cũng như chịu ảnh hưởng của nền giáo dục phương Tây, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xây dựng hệ tư tưởng của mình trên cơ sở dung hoà những sự khác biệt. Cũng từ những sự khác biệt này, Hồ Chí Minh đã biết đúc kết để xây dựng một bản sắc văn hóa Việt. Theo Người, &#8220;Văn hoá Việt Nam là kết quả của sự giao thoa của các nền văn hoá phương Đông và phương Tây. Chúng ta cần học những điều hay, kể cả từ văn hoá phương Đông và phương Tây, để tạo ra một bản sắc văn hoá riêng cho nền văn hoá Việt Nam&#8221;. Hồ Chí Minh đã đón nhận cách tiếp cận vẫn đề này một cách có ý thức. Theo Người, nếu như Khổng giáo chú ý nhiều đến tư cách đạo đức cá nhân thì Thiên chúa giáo lại chú trọng tới những gì hướng thiện, còn Chủ nghĩa Macxít lại chú ý tới tính biện chứng. Người đã nói, &#8220;tôi luôn cố gắng làm một học trò tốt của tất cả những người thầy này&#8221;. Thừa hưởng truyền thống dân tộc, Hồ Chí Minh đã luôn chia sẻ hiểu biết phong phú của mình, đồng thời cởi mở với thế giới.</p>
<p style="text-align:justify;">Các cuộc hành trình trong cuộc đời đã khiến Bác Hồ trở thành công dân của thế giới đồng thời là đại sứ của Việt Nam trên khắp toàn cầu. Từ năm 1911, ở tuổi 21, Người đã đến sống làm việc tại Anh, Pháp, Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc. Trong số rất nhiều những trường phái tư tưởng mà ông chịu ảnh hưởng, chúng ta có thể kể đến những điều mà ông học được từ Niu-óc qua Marcus Garvey, Người sáng lập ra Hiệp hội toàn cầu nhằm cải thiện điều kiện sống cho những người da đen, đồng thời cũng là một gương mặt nổi bật trong phong trào đấu tranh đòi quyền tự do của người Phi.</p>
<p style="text-align:justify;">Mối quan tâm của Người đối với vấn đề giải phóng dân tộc càng lớn hơn nhất là sau Đại chiến thế giới thứ nhất, khi Người nhận ra rằng Hiệp ước Véc-sai không đề cập đến quyền tự quyết của các dân tộc thuộc địa, trong đó có cả Việt Nam. Chính vì thế, khi đến Pháp, Người đã đổi tên thành Nguyễn Ái Quốc, tức là Người yêu nước &#8211; tuy nhiên không phải là tình yêu nước hẹp hòi và thiển cận, bằng chứng là Hồ Chí Minh là một trong những thành viên sáng lập ra Đảng cộng sản Pháp, và lúc đó Người đã rất được quan tâm bởi bài phát biểu của mình về số phận các dân tộc thuộc địa.</p>
<p style="text-align:justify;">Và chính những quan điểm này khiến chúng ta thấy được sự sự vĩ đại của Hồ Chí Minh, Người không bác bỏ một nước bởi vì đó là một nước thực dân đô hộ, mà Người bác bỏ mối quan hệ bất bình đẳng và bất công, điều mà Hồ Chí Minh đã tố cáo trong cuốn sách xuất bản tại Pháp mang tên &#8220;Bản án chế độ thực dân Pháp&#8221;. Tôi xin được trính dẫn những câu nói nổi tiếng của Hồ Chí Minh: &#8220;Không có gì quý hơn độc lập tự do&#8221;. Câu nói này có giá trị toàn cầu.</p>
<p style="text-align:justify;">Xin được kể một câu chuyện vui, chúng ta đã biết rằng vị cha già của dân tộc Việt Nam khi còn trẻ đã từng viết một báo lên án xu hướng mà những người nói tiếng Pháp hiện nay gọi là lạm dụng ngôn ngữ Anh trong tiếng Pháp. Điều này cho thấy Hồ Chí Minh không chỉ là người dẫn đường cho dân tộc Việt Nam, mà còn là người soi sáng cho phong trào Pháp ngữ, một tổ chức mà Việt Nam cũng là thành viên và UNESCO có mối quan hệ rất tốt.</p>
<p style="text-align:justify;">Là con người của sự đối thoại, là danh nhân văn hoá, Hồ Chí Minh phải tiếp tục được vinh danh không chỉ ở Việt Nam mà còn trên khắp thế giới và đầu tiên là ở UNESCO, vì năm nay cơ quan này sẽ tổ chức Năm quốc tế nhằm thúc đẩy sự xích lại gần nhau của các nền văn hoá. Các chuyến bôn ba nước ngoài mà Người đã trải qua, những trào lưu tư tưởng mà ông đã tiếp nhận và đặc biệt là khả năng giao hoà những sự đa dạng mà Người đã tiếp thu đã khiến Hồ Chí Minh trở thành một người thầy về cuộc sống tiếp thu trong một thế giới có xu hướng toàn cầu hoá hiện nay.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự phụ thuộc lẫn nhau ngày càng tăng trong mọi khía cạnh cuộc sống của con người. Và như bà Tổng giám đốc UNESCO Irina Bokova đã nói, &#8220;để khắc phục tâm lý dễ bị tổn thương hiện đang gieo rắc khắp nơi, cần phải được tạo ra một phương thức hành động mới để bảo vệ sự hoà hợp xã hội và gìn giữ hoà bình&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Chính vì ý thức được sự cần thiết này mà Đại hội đồng LHQ đã chọn năm 2010 là năm thúc đẩy các nền văn hoá xích lại gần nhau và chỉ định UNESCO là cơ quan tổ chức hoạt động này vì đã có đến 60 năm kinh nghiệm về sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc.</p>
<p style="text-align:justify;">Những gì UNESCO thực hiện trong năm nay cũng phù hợp với hành động cũng như ước vọng của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời, đó là sự tôn trọng lẫn nhau giữa các nền văn hoá trong khu vực và trên thế giới. Mục tiêu của Năm quốc tế này là giúp xoá bỏ tất cả những hiểu lầm, thường xuất phát từ sự hiểu biết, từ những định kiến và thói bất chấp mọi thứ, dẫn đến những căng thẳng, bất ổn, bạo lực và xung đột trên thế giới. Điều đó có nghĩa là cần phải đấu tranh để tăng cường sự đối thoại và hiểu biết lẫn nhau, tạo điều kiện cho sự tôn trọng các nền văn hoá của nhau, xoá bỏ những rào cản giữa các nền văn hoá khác nhau. Bởi vì trao đổi và đối thoại giữa các nền văn hoá chính là công cụ hữu hiệu nhất để xây dựng hoà bình.</p>
<p style="text-align:justify;">Thay mặt cho UNESCO, tôi không thể không nhắc lại rằng mục tiêu hoà bình này, vị lãnh tụ giải phóng Việt Nam đã từng là thầy giáo và sự nghiệp giải phóng dân tộc đối với Người chính là &#8220;cuộc đấu tranh chống lại 3 kẻ thù: giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm&#8221;. Người thầy thực sự phải là người giải phóng và nhà giải phóng thực thụ cũng chính là người thầy. Tư tưởng của Hồ Chí Minh cũng hoàn toàn phù hợp với vai trò của UNESCO, luôn hoạt động theo phương châm &#8220;thúc đẩy mãnh mẽ sự nghiệp giáo dục toàn dân và truyền bá văn hoá&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Sinh ra vào thời kỳ mà phần lớn dân số trên thế giới sống trong mù chữ, sự nghèo nàn về tinh thần này thường làm cho đói nghèo tăng gấp đôi, Hồ Chí Minh đã đóng góp rất nhiều vào sự nghiệp giáo dục cho tất cả mọi người. Năm 1945, trong lời hiệu triệu xoá nạn mù chữ, Người đã kêu gọi &#8220;Để bảo vệ nền độc lập quốc gia, để nâng cao vị thế và làm giàu đất nước, mỗi người trong chúng ta cần phải biết đích xác quyền lợi và trách nhiệm của mình là gì, cần phải có kiến thức mới để có thể góp phần xây dựng đất nước. Trước hết, mỗi người cần phải biết đọc, biết viết. Những người chưa biết viết cần cố gắng trau dồi học tập. Chồng dạy cho vợ, anh dạy cho em, chủ nhà phải dạy cho những người sống dưới mái nhà của mình. Những người giàu cần tổ chức lớp xoá nạn mù chữ tại nhà. Chị em phụ nữ cũng phải tích cực tham gia học tập, thậm chí còn phải hăng hái hơn vì hiện vẫn còn nhiều rào cản khiến chị em không thể nâng cao trình độ được. Giờ là lúc chị em cần phải theo kịp nam giới để xứng đáng là những công dân thực thụ&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Hồ Chí Minh đã đưa ra thông điệp này cách đây 60 năm, nhưng đến nay nó vẫn còn giữ nguyên vẹn giá trị. Đặc biệt, sự chú trọng của Người đối với tình trạng bất bình đẳng về điều kiện sống và về thế giới cho đến nay vẫn mang tính toàn cầu và đúng với mọi lứa tuổi. Chúng ta có thể thấy tinh thần của thông điệp đó được phản ánh đầy đủ trong báo cáo mới đây về phổ cập giáo dục cho tất cả mọi người mang tên &#8220;Tiếp cận những người bị gạt sang bên lề xã hội&#8221;. Theo báo cáo này, tính đến nay, thế giới có 72 triệu trẻ em chưa được đến trường, trong đó 54% là các bé gái, và 759 triệu người lớn mù chữ trong đó có ¾ là phụ nữ. Như vậy chúng ta phải công nhận rằng thông điệp của Hồ Chí Minh mang giá trị toàn cầu và nó luôn có giá trị thời đại, bởi vì nó hướng tới tương lai. Cũng như chính Người đã từng nói: &#8220;Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Vậy để trả lời câu hỏi &#8220;Hồ Chí Minh của năm 2010 này là ai?&#8221;, tôi có thể kết luận rằng bản tính của Người là luôn lo lắng phấn đấu cho một tương lai được xây dựng trên nền tảng của sự công bằng, bình đẳng, biết truyền thụ và chia sẻ sự đa dạng văn hoá và được các nền văn hoá xích lại gần nhau. Chính vì tầm vóc vĩ đại của con người Hồ Chí Minh mà chúng ta đã vinh danh Người ở UNESCO và trên thế giới.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/thehehochiminh.wordpress.com/839/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/thehehochiminh.wordpress.com/839/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=thehehochiminh.wordpress.com&amp;blog=7584313&amp;post=839&amp;subd=thehehochiminh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thehehochiminh.wordpress.com/2010/09/03/unesco_hcm/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/c5f07e99c36a6a4a53b2a2c7c61b16f9?s=96&#38;d=monsterid&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">Quản trị viên</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
